Posts in inspirations

#461: Một ngày làm nông dân với kỹ sư nông nghiệp Vinamit

Chắc 5, 10 năm trước thôi chuyện bỏ thành phố về quê làm nông dân vẫn còn là điều kỳ lạ. Thành phố dù chật mấy, có khi chục mét vuông chen chúc nhưng có lẽ nếu cho họ lựa chọn ở như vậy hay về lại quê với ruộng đồng, cây cối, thì phần lớn có khi vẫn chọn chục mét vuông ấy. Đấy là còn chưa nói tới việc các bạn trẻ vẫn ưu tiên được đi học những trường đại học “thời thượng” như là kinh tế, y tế…hơn là đi học để trở lại làm nông. Thế nhưng hóa ra ngày càng có nhiều bạn trẻ có sự say mê với cây cối hơn bọn mình tưởng, các bạn ấy sẵn sàng bỏ thành phố để đi tới những nơi mà các bạn ấy có thể làm nông dân, được trồng cây, nghiên cứu về cây, về đất, được thậm chí sáng tạo ra những loại nông phẩm mới. Mà cái hay là những kỹ sư nông nghiệp trẻ này luôn muốn hướng tới việc nghiên cứu ra những nông sản sạch, sạch và ngon. Chẳng phải người thành phố như bọn mình chợt nhận ra ở thời đại này có khi đang là những điều ngày càng cấp bách sống còn đó sao?


Tớ thì để ý tới cái nghề kỹ sư nông nghiệp từ lâu lắm rồi, bản thân tớ cũng là một người mê cây, thích trồng cây mặc dù sợ rắn rết, chuột, bị dị ứng với đủ thứ từ côn trùng tới phấn hoa. Chắc ai chơi với tớ đểu biết mỗi lần tớ mà cứ nhào vào vườn tược với rừng rú là kè kè chục chai thuốc chống muỗi và thuốc…dị ứng, và phải đảm bảo là phải đi với ai đó để trong trường hợp nhìn thấy con rắn ngất xỉu còn có người…bê ra ngoài =)).

Mà thích thì phải nhích thôi. Nên là giờ đang vo ve đi làm bạn, xin làm quen và tò tò đi theo mỗi lần được xem nông dân với kỹ sư nông nghiệp… có gì vui :D. Tớ thì không phải nghiên cứu họ để theo nghề kỹ sư nông nghiệp (vì tớ vốn 0 thông minh ở lĩnh vực khoa học kỹ thuật, nhìn mặt tớ nghĩ sao tớ làm được kỹ sư hả các cậu). Nhưng tớ có một triệu câu hỏi muốn hỏi, một triệu điều tò mò muốn biết, về cây, về đất, về cuộc sống của một người nông dân hay của một người làm nông nghiệp là như thế nào. Còn nếu nói nó có liên quan đến công việc phim ảnh sáng tác tớ đang làm không thì nói luôn nó liên quan trực tiếp. Tớ luôn muốn hiểu về cây, để tạo ra một cái cảnh quan, một nơi cho riêng tớ để tớ được sáng tác. Và các bạn không biết chứ mỗi lần đến một nơi thật xinh đẹp với hoa, lá, quả, thiên nhiên, là lúc tớ nghĩ ra được bao nhiêu là ý tưởng. Còn nói về cuộc sống của một người nông dân, của một người kỹ sư nông nghiệp, thì as a film-maker, họ là một thế giới của sặc sỡ chất liệu và kiến thức. 0 biết chứ tớ thấy mấy cô mấy cậu kỹ sư nông nghiệp rất là charming và hấp dẫn, đều là những nhân vật sẽ rất hay! Ở họ có sự “rustic” thô mộc, khỏe khoắn của một người nông dân, nhưng lại vẫn rất hiểu biết, lém lỉnh của một trí thức, thậm chí của một nhà khoa học.

Gần đây nhất thì tớ may mắn được đi theo đoàn các bạn kỹ sư nông nghiệp trẻ của Vinamit để xem một ngày làm nông dân của họ là thế nào. Triết lý của chú Lâm Viên – founder của Vinamit là: “Nông nghiệp vì sự sống”. Nghĩa là nông nghiệp bây giờ không phải chỉ là việc chạy đua sản lượng, ăn để tồn tại. Nó còn phải sạch, phải ngon, nó để phục vụ cho một cuộc sống tốt đẹp hơn. Tớ phải đi bằng được xem coi có đúng vậy không đó =)). Nhưng sau khi thấy cách các bạn kỹ sư trẻ thật sự đam mê, say sưa với công việc, cách họ được dạy lại từ các bậc tiền bối với những triết lý rất nhân văn và văn minh, và khi nhìn thấy hàng chục ngàn quả mít được bọc cẩn thận từng quả cho khỏi sâu bọ chứ nhất định không để xịt thuốc thì… tớ ok rồi đấy =))

Các bạn ấy cũng thể hiện cái sự “sạch” của mình bằng cách ra vườn tự xử luống lương thực thực phẩm của chính họ trồng về tự nấu tự ăn ngon lành. Gắp cái miếng rau sống còn tươi nguyên chỉ cần rũ qua nước bỏ vào miệng mà không phải suy nghĩ một chút gì về việc nó có độc hại hay không, cuộc sống thế là nhất rồi chứ còn muốn thế nào?

Đây chỉ là một trong những nông trại của Vinamit. Nói chung tới nơi thấy cái tòa nhà văn phòng nhìn y chang một cái building phong cách industrialized của một nơi nào đó như ở Mỹ, rất chất và rất chuẩn, thì bạn biết là gu của họ không phải bình thường rồi đó. Bật mí với các bạn là tớ rất hay để ý tới gu kiến trúc của người chủ của bất kỳ công trình hay sản phẩm gì, dù là gu văn phòng, gu công ty hay nhà của họ. Vì nó phản chiếu rất nhiều về triết lý sản phẩm hay cuộc sống của họ. Mà các bạn xem ảnh thì cũng thấy đấy. Làm nông dân đã được ăn đồ sạch, làm bạn với cỏ cây, nhưng chỗ ở cũng phải đẹp và có gu như thế nhé 😉

 

Các bạn ấy còn trẻ lắm luôn, ai cũng có đam mê với hừng hực năng lượng í. Được bao lâu thì không biết nhưng nhìn là đủ được inspired rồi :)). Các bạn có khi mặt vẫn còn lấm tấm mụn như đang tuổi dậy thì, nhưng mà…kệ, đội nắng đội mưa, chẳng cần son phấn, chẳng cần phải keo kiếc trau chuốt gì cho mệt. Ở thành phố đèo mẹ như mình có lần đi kiểm tra răng thôi cũng phải tốn thời gian đánh mấy lớp son tới nơi bác sĩ xịt cho một phát bay sạch chẳng còn miếng gì =)). Thế nên chưa biết đứa nào sống vui sống khỏe hơn đứa nào =)).

Nói chung hành trình xin đi làm bạn với cỏ cây, với người nông dân, với các bạn kỹ sư còn là một hành trình dài… và có rất nhiều kế hoạch cho nó. Rồi các bạn sẽ thấy 😉
Ai thích cỏ cây, là kỹ sư nông nghiệp, thích có bạn mới như mình nè thì làm quen ngay nhé =)). À đặc biệt còn đang tìm bạn nào thích và có thể đóng phim được đấy ;). Nhào dzô đi!

#nongnghiepvisusong

#446: Nhật ký xe ôm – 9. Lãng mạn như chiều hoàng hôn Hồ Tây

Ngồi rình hoàng hôn Hồ Tây mà nó lặn mất vào những đám mây xa xăm.
Đành book xe về trước khi muỗi bay tới từng đàn từ xa thẳm
Nhưng xe vừa nhận thì mặt trời bỗng tuồn ra nồng thắm
Thế là vội vã vượt qua con đường xe dài dằng dặc.
Chạy về phía bên hồ và chụp lia lịa không chớp mắt.
Chú xe ôm tìm tới và hỏi, chụp xong chưa? Tôi trả lời: “Dạ sắp sắp”
Chú bảo: “Ôi vô tư đi, cứ chụp cho tới khi mặt trời tắt
Chú sẽ đứng đây và đợi chờ trong im lặng”
“Thật tuyệt vời”, tôi nghĩ thầm: “Chú cũng cổ vũ nghệ thuật chăng?”
Và yên tâm, tôi chụp ngang chụp dọc, đảm bảo rằng góc chụp phải đẹp nhất
Lâu lâu quay lại xem chú còn ở đấy cũng ngắm mặt trời không?
Nhưng bất ngờ, chú đang đứng quay mông
Ơ kìa cháu tưởng chú cũng yêu nghệ thuật lắm?
Vừa chạy ra chú lại xua: “Chụp đi cho hết “phim” hẳn
Vì còn 3 điếu thuốc nữa chú hút nốt là xong”
Và tôi còn biết vì sao chú quay mông
Vì phía bên kia đường có 2 cô sếch xì quá
Cổ áo thì đã rộng lại còn cúi xuống đường nhặt lá
À thì ra mỗi người có một gu nghệ thuật ạ
Kết thúc câu chuyện là chú ấy sau đó đã chở tôi về nhà!
Và tôi có một series ảnh đẹp bao la
Cảm ơn chú xe ôm nhá

(Hết chuyện)

Ảnh: Chú xe ôm kiên nhẫn chờ đợi trong im lặng nên có cơ hội chụp được cả khi mặt trời lặn sát xuống dưới, lúc này mới thấy có cả một dãy núi to ở phía xa. Nghe nói là Ba Vì

#432: “Ruby” phim tốt nghiệp của Hà Kin. Phần 3: Và đây là điều đặc biệt của bộ phim…

Phần 1. Gây quỹ và “Ruby” (click) Phần 2. Ân-Hy và “Hương vị Cuộc sống” (click) Sau một khoảng thời gian, chiến dịch gây quỹ của Ruby đã quay trở lại trên kênh Gofundme (thay thế cho Indiegogo) https://www.gofundme.com/beve92pf 3. Vậy, “Ruby” có gì đặc biệt? Cả Ruby và Ân Hy sẽ trong phim sẽ được diễn bởi chính Ruby và Ân Hy ngoài đời Cả 2 bé đều sẽ trổ hết tài năng của mình trong phim. Một cô bé Ruby diễn rất hay và có đôi mắt làm… Read More

Read More

#431: “Ruby” phim tốt nghiệp của Hà Kin. Phần 2: Ân-Hy và “Hương vị cuộc sống”

  “Ruby” phim tốt nghiệp của Hà Kin. Phần 1: Gây quỹ và Ruby (click)    Ân-Hy là một cô bé 7 tuổi, hiện đang sống tại Sacramento. Cô bé có một chị gái 10 tuổi nữa. Nhớ lần đầu tiên gặp 3 mẹ con ở sân bay đón tớ, tớ ngó vào xe thấy ngạc nhiên tột độ vì 3 mẹ con cứ như sinh ba vậy.  Ba mẹ con cứ ríu rít, còn bố thì hiền ơi là hiền, chiều vợ con hết mực. Anh chị và 2… Read More

Read More

#430: “Ruby” phim tốt nghiệp của Hà Kin. Phần 1: Gây quỹ và “Ruby”

  “Ruby” – phim ngắn tốt nghiệp của Hà Kin Bộ phim sẽ có ba nhân vật chính. Đó là “Ruby”, một cô bé 8 tuổi, rất thông minh và tình cảm, là Ân-Hy cô bé 7 tuổi, bạn thân của Ruby, nấu ăn và…leo trèo rất giỏi. Và…một bữa ăn Việt Nam được hai cô bé đích tay nấu. Bữa ăn này cũng là một nhân vật hết sức quan trọng của câu chuyện. Và nó cũng là một nét văn hóa Việt Nam mà HK muốn được truyền… Read More

Read More

#426: Có một câu chuyện như thế này…1.

  Hồi đó, tớ có một người bạn, là con trai. Gọi là bạn vậy thôi nhưng thực ra là bạn của bạn. Thỉnh thoảng gặp bạn thì lại gặp bạn này, mà bạn í cũng cùng trường, chỉ là có gặp cũng chả bao giờ nói chuyện. Có nhiều nguyên nhân để tớ không nói chuyện với bạn này. Thứ nhất là bạn ấy nổi tiếng rất thông minh, mà chả hiểu sao từ bé tới lớn tớ không có bạn nào là học giỏi hay….thông minh cả, chắc… Read More

Read More

#424: Khi xưa ta bé…

Ai cũng có tuổi thơ, cho dù tuổi thơ đó có ngọt ngào hay cay đắng, nhưng mà…ai cũng có, chắc chắn là ai cũng có. Tuổi thơ của tớ là những ngày rong chơi mê mải, nhà cửa cứ mở tan hoang và tớ đi tối ngày, là khi bố mẹ đi làm về và réo tên khắp ngõ. Mỗi lần nghe thấy tiếng gọi tên của bố và mẹ là chân tay tớ lại bủn rủn vì chắc chắn là về nhà sẽ bị oánh đòn, nhà không… Read More

Read More

#409: Những màu của gió…

Mọi người cứ nghĩ tớ được đi nhiều lắm, chứ cũng là…nhiều thật. Chỉ là, so với rất nhiều người thì tớ cũng chưa phải là hoành tráng lắm đâu, chỉ là họ không chịu khoe hoặc họ khoe mà không…chém giỏi bằng tớ thôi J) Cứ khi nào tớ post ảnh du lịch lên, thể nào cũng có comment không vừa ý: “Tại sao cứ phải khoe là mình được đi nhiều thế?” Câu trả lời là: “Khoe…thì sao?”. Có thể bạn sẽ ghen tị vì tớ được đi… Read More

Read More