Blog

#638: HÃY YÊU MÀU XANH LÁ

HÃY YÊU MÀU XANH LÁ

Tôi là một người phải dùng rất nhiều máy tính và máy ảnh, máy quay, các thể loại máy. Những thứ mà một trăm phần trăm phải dùng mắt để xử lý, mà lại dùng nhiều mỗi ngày, nghĩa là nguy cơ hại mắt hơn các công việc khác hơn khá nhiều lần.

Trộm vía tới giờ tôi vẫn chưa phải đeo kính (trộm vía x100 lần please).

Nhưng hôm nay tôi chia sẻ với các bạn một kiến thức khoa học cực hay, những điều có thể bạn sẽ bất ngờ khi nghe thấy, “bí quyết” để đôi mắt của bạn được khỏe mạnh cho dù có thể phải tiếp xúc với máy móc nhiều.

Đó là ở việc nhìn vào màu xanh của cây. Không chỉ nhìn, mà còn là nhìn nhiều!

Từ nhỏ bố mẹ tôi đã thích trồng cây dù ở khu tập thể, trước hiên nhà vẫn cứ phải vài hàng cây có lúc chắn hết cả đường đi lối lại. Tôi ra đường là chỉ hếch mặt lên nhìn cây, và trong sổ ghi đầu bài của cô giáo những năm học tiểu học ở Việt Nam luôn có dòng phê: “Tâm hồn luôn treo ngược cành cây”. Mà cô phê vậy là nghĩa đen đó, vì đi học tôi chỉ nghển cổ ra nhìn những hàng cây cổ thụ xào xạc bên cạnh lớp học thôi. Tôi học trường Trưng Vương trên Hàng Bài, ngôi trường Pháp cổ chắc đẹp nhất nhì xứ bắc và toàn những cụ cây đã cả trăm năm tuổi.

Tôi đặc biệt ưa thích hình ảnh của những chiếc hạt khi nảy mầm ra chồi non tơ xanh. Ngày nhỏ có bãi đất nhỏ ở cổng thôi mà tôi suốt ngày ra gieo hạt. Vài hôm người đi qua đi lại nát bét cả mầm tôi lại ngồi khóc tu tu.

Và cứ thế lớn lên, xung quanh tôi phải toàn cây. Nếu tôi không được lựa chọn chỗ có nhiều cây thì tôi sẽ tự mang một vài cái cây về để được trồng. Đi đâu xa vài ngày cái tôi lo không gì khác là việc cái cây sẽ không có ai tưới.

Thói quen và niềm ưa thích đó sau này khi được học về thần kinh học, tôi mới hiểu hóa ra nó giúp ích cho tôi lớn đến thế nào trong việc điều tiết đôi mắt mình, vì đặc thù công việc không chỉ là chuyện cái máy tính hay máy quay, mà tôi còn phải làm việc với rất nhiều màu sắc và ánh sáng. Cũng là một lý do quan trọng độ nhạy màu sắc trong mắt tôi đặc biệt hơn những người khác.

Và việc nhìn nhiều màu xanh lá cây, có lẽ nó góp phần rất lớn trong việc đôi mắt của tôi cũng chậm lão hóa hơn rất nhiều so với những bạn bè đồng lứa, mà công việc của họ còn không dùng đến mắt nhiều như tôi. (Nhưng cũng có là từ gene di truyền đấy. Trộm vía bố mẹ tôi giờ vẫn đọc và viết ít khi dùng kính).

1. Màu xanh là thứ màu khiến mắt người cảm thấy dễ chịu nhất:

Có 2 nguyên nhân cho lý do này. Lý do thứ nhất là ở cấu tạo võng mạc, màu xanh lá cây có bước sóng nằm gần vùng mắt người có thể nhìn thấy rõ nhất. Vì dễ nhìn thấy nó nên não không phải mất nhiều năng lượng đê xử lý, do đó có thể nhìn nó rất lâu mà không cảm thấy nhức mắt, mệt mỏi. Bạn cứ nhìn thẳng trắng, đen, đỏ, nõn chuối… một chút xem là bạn sẽ thấy khó chịu ngay vì chúng cần rất nhiều sự điều tiết. Nhưng màu xanh lá thì sự điều tiết rất ít!

Nguyên nhân thứ hai là do tiến hóa của bản năng sinh tồn. Rõ ràng mỗi lần chúng ta được “trở về với thiên nhiên” đều thấy được “chữa lành” đúng không? Bởi vì bản chất của chúng ta chính là một phần của thiên nhiên, tiến hóa từ thiên nhiên. Thiên nhiên điều gì bao phủ lớn nhất? Đó chính là màu xanh của lá. Bản năng gốc đến từ thiên nhiên vẫn ở bên trong mọi giống loài, trong đó có con người. Màu xanh của lá tạo một cảm giác như là một tín hiệu “an toàn”, che chở như trở về nhà.

2. Hình dáng và chi tiết của cây cối cỏ hoa luôn rất “mềm mại”

Dáng một cái cây đang xanh tươi. “Ôi chiếc lá phong đẹp quá”, “ôi dáng cái cây kia thú vị quá”, “gió thổi lá cây đung đưa nhìn mát quá”… Màu xanh lẫn trong màu sắc rực rỡ của hoa, của quả. Tất cả đều rất mềm mại, là sự kỳ diệu của thiên nhiên, rất hiếm khi cây côi là những chi tết “chọc vào mắt” gây khó chịu. Những chiếc lá cây dù có một tỉ hình dạng khác nhau thì chúng đều rất dịu dàng và khi tươi tốt cho bạn những cảm giác đầy “sức sống”.

3. Nhìn cây, và nhìn ở khoảng cách xa, rất tốt cho thị lực:

Khi nhìn gần bao giờ mắt bạn cũng phải điều tiết nhiều hơn là nhìn xa. Nhìn xa về cơ bản là mắt đã được nghỉ ngơi tốt hơn (người ta hay nói là “phóng tầm mắt”:, sự “phóng” này cũng đã thể hiện một sự tự do thoải mái, như là một sự “giải phóng”, “phóng khoáng”). Và trong khi màu xanh lại là màu mà mắt ít phải điều tiết nhất. Thì khi nhìn xa vào một khoảng xanh, là lúc mắt bạn sẽ cảm thấy được nghỉ ngơi tối đa. Khi nhìn xa mắt bạn sẽ dễ chớp nhiều hơn là nhìn gần, mỗi lần chớp là một lần “refresh” đấy.

Nếu bạn để ý, bạn sẽ thấy, cây xanh sẽ được trồng ở rất nhiều những không gian công cộng như bệnh viện, trường học, công viên… Một phần vì để điều hòa môi trường, chống ô nhiễm không khí, tạo cảnh quan. Lý do rất lớn mà ít người hay liệt kê vào đó là nó tạo ra sự thư giãn rất dễ chịu cho con người.

Trẻ con càng được nhìn nhiều màu xanh lá cây, tiếp xúc nhiều cây từ nhỏ, thị lực của bọn chúng càng tốt và bền khi lớn lên. Lý do vì sao đã nói ở bên trên. Những đôi mắt được nghỉ ngơi và điều tiết đúng nhịp sẽ là những đôi mắt khỏe mạnh. Đặc biệt ở thời đại mà từ bé đã dùng quá nhiều thiết bị công nghệ như bây giờ thì việc hướng trẻ con tập nhìn vào màu xanh lá cây là một việc các phụ huynh nên cố gắng làm. Nhìn và ngắm nhiều cây còn có một tác dụng rất lớn nữa cho sự phát triển tâm hồn của trẻ nhỏ. Sự quan sát lớn lên của một cái cây, những “chi tiết mềm” của thiên nhiên khiến một đứa trẻ sẽ biết hiểu được kỳ diệu của sự sống, của cảnh quan, sẽ biết hiểu và yêu môi trường, thiên nhiên hơn khi lớn lên.

Màu xanh lá cây được nhắc ở đây phải là màu xanh của… cây, tức là đến từ cây, và từ cây thật. Màu xanh nhân tạo, màu xanh từ máy tính không thể thay thế. Có một mẹo nhỏ cho những người ngồi máy tính hay phải tập trung vào nhiều màu “nhân tạo” quá lâu là cứ khoảng 20 phút thì nên ngừng lại và nhìn vào một cái cây màu xanh nào đấy ở một khoảng cách xa xa, dăm bảy hay chục mét cũng được. Nhìn bọn nó một lúc là mắt lại được điều tiết, refresh, lại “hồi” lại để quay lại làm việc. Lâu lâu lại nghỉ, lại nhìn cái cây, lại thấy “ngon” ngay!

Tôi là người được học cả nghệ thuật lẫn khoa học. Tôi pro-science, và sống theo khoa học dù chẳng cần cao siêu, khoa học thường thức là được rồi. Những điều tôi kể trên với các bạn, nó đến từ kinh nghiệm của chính tôi đó. Tôi chia sẻ vì tôi nghĩ chúng tốt cho các bạn, và tốt cả cho tôi. Bởi vì thêm nhiều người hiểu và quý màu xanh của cây, của thiên nhiên hơn, thì người ta sẽ càng có ý thức hơn trong việc trồng nhiều cây hơn, biết quý cây hơn, hiểu về thiên nhiên hơn. Tôi đi kêu gọi bảo vệ môi trường cũng sẽ bớt đơn độc :D. Hiểu là sẽ hành động thôi!

Bạn cũng đừng nghĩ rằng mình cứ phải có cả khu vườn rộng thì mới trồng được cái cây. Khi tôi đi học ở Ohio, căn phòng bé vài mét vuông, mùa đông giá rét muôn loài ngủ đông mà tôi vẫn trồng được những cái cây rất xinh trước cửa sổ và sống được cả qua 4 mùa đấy!

Còn giờ, tôi sống giữa một khu rừng nhỏ giữa lòng thành phố! “Khu rừng” do chính tay tôi trồng. Xung quanh nhà tôi, đất họ có thể rộng hơn nhà tôi khá nhiều, nhưng họ xây nhà cho thuê hết rồi. Và tôi khẳng định mắt tôi tinh hơn họ nhiều đấy, được cái họ giàu hơn nhà tôi nhiều thôi 😀

Ảnh: Cây tiêu nương nhà tôi đang bắt đầu ra cả rèm hoa. Tôi thích tất cả các loài hoa màu tím nên vườn nhiều hoa tím. Nếu màu xanh giúp phục hồi thị lực thì màu tím giúp phục hồi cảm xúc tâm hồn. Để bài khoe cây tiêu nương nói tiếp màu tím nhé!

#637: Dear lũ chồn ló

Dear lũ chồn ló,

Lót xong viên đá cuối cùng trên đường đi ở vườn, cây nay lại tốt tươi, chỉ là không có một cọng hoa nào cả (à có vài, mới vừa nở lại). Nhưng cũng đủ cho tao lấy lại tinh thần vào vườn lao động như 1 tháng trước đây và móc lại tình bạn của tao và bọn mày từ trong tủ chống ẩm ra, à riêng con ml da đen thì tình bạn với mày tao còn nhét vào ngăn đá từ từ mới rã đông vì mày không chỉ phá hoại, mày còn dám trèo lên ngồi vào cái ghế vườn tao hay ngồi và nhìn thẳng vào cam nhe bộ răng trắng ởn ra cười nữa nhé!

1 tháng trước!

Đó là một ngày mà tao rất mệt mà vẫn đi làm kím tiền. Tao đã quên đóng cửa vào vườn: điều mà tao luôn lo sợ và luôn rình rập trong những giấc ngủ chập chờn của tao. Có lúc đang ngủ bật dậy tai ngỏng lên mặt nghệt ra ú ớ vì nằm mơ thấy quên chưa đóng vườn, vì tao biết tao chỉ hớ hênh 1 giây phút thôi là cái vườn ấy sẽ chỉ còn cái nịt!

Ấy vậy mà cũng có ngày chỉ còn cái nịt, cái nịt theo đúng nghĩa đen vì cả khu vườn hơn nửa năm trời tao chăm bẵm chăm chút từng bông hoa ngọn cỏ đã không còn gì cả ngoài đúng cái nịt mẹ tao treo trên cành khế lủng lẳng vốn để buộc cành khế!

Tại sao bọn mày có thể phá hoại tới mức trời rơi lệ tuôn đất gầm sỏi đá như thế, phá tới mức không còn chỗ đéo nào mà cho bọn mày sám hối được nữa! Buổi chiều hôm đó về nhà, tao đã ngỡ mình đang bước vào phim trường của một bộ phim của Sờ ti vần Sờ pi Bớt nơi trái đất vừa bị hủy diệt bởi khủng long bạo chó. Tao đã suýt thổ huyết! Tất cả các thửa mầm hoa đang lên, rau đang trồng chỉ còn là những ô đất đen sì. Tao run rẩy thò tay bốc từng nắm đất và cái rễ cây tan nát lắp bọn nó lại vào nhau trong cơn chấp niệm tuyệt vọng, và không cần phải tưới, vì mỗi gốc cây ấy đều được tưới đẫm nước mắt của tao rồi. Nước mắt tao rơi lã chã trên mỗi nắm cây tàn lụi đã được bọn mày cày bừa rất kỹ càng, thấm vào những giọt nước lóng lánh trên mỗi chiếc lá nát tao tưởng là nước mẹ tưới mà chỉ khi đêm đó tao mở cam ra xem lại mới biết những giọt nước long lanh ấy đều là do bọn mày chổng mông vào đái. À mà tao đã không biết lại đi tay trần bốc cây trồng lại vì sợ bao tay sẽ nát cây. Cái cmm!!!! Mỗi một bụi cây là bọn mày phân công nhau ra đái, cả một khu vườn mà không cụm cây nào bị bỏ lại phía sau. Mà không chỉ đái, bọn mày còn rải hạt me chăm chỉ từ đầu vườn tới cuối vườn. 6 thằng được ăn uống sung sướng quá nên là đủ sản lượng rải hạt me không thiếu một góc nào đúng không? Tao vô cùng phục bọn mày đấy, cái đó là bọn mày thâm hơn người rồi vì bọn người tao làm sao ỉa được nhiểu như thế, người chỉ có thể ỉa được vào mặt nhau mà thôi!

Khi xem lại cam, cảm giác đau lòng như thể xem một bộ phim buồn mà nhân vật nam ưa thích của tao mới bị trộm bắn chết. Mẹ tao chỉ vào ngó xem 2 phút mà thấy cảnh cuồng loạn cày bừa từng thửa hoa của tao mà mẹ xót quá đã bỏ chạy. Còn tao thấy hình ảnh từng con bay như chơi thuốc từ ô cây này sang ô kia, bay xong lại dừng bành đít ra tưới đất và rải me mà phẫn nộ tới mức khói bốc lên đầu có thể châm được điếu thuốc lá. Con đen ngòm ml kia, mày còn dám trèo lên ghế thõng thượt và nở một nụ cười khốn lạn! Mà mày quá đen nên trông mày như một con ma có răng đang ngồi. Mà mày còn điềm nhiền ngồi đó hẳn một phút! May có cam ghi lại không mọi người lại nói tao bốc phét!

Lần đầu tiên tao thấy tiếng người mẹ chửi con của bà hàng xóm cạnh nhà “Mày ngu như chó” lại thấy hợp lý và đồng cảm. Tao thậm chí còn lên mạng để xem người ta chế biến các món giả cầy 12 món như thế nào và thấy khá là ngon đấy chứ!

Tao đã nghĩ về các biện pháp trừng phạt bọn mày. Ví dụ một ngày tao sẽ giả vờ mở lại cửa vườn để lùa hết bọn mày vào bên trong và sau đó sẽ tắm từng đứa một ngay tại chỗ trong vườn, rồi tao gọi mẹ tao ra làm lông nham nhở để bọn mày nhìn không ra hình người nữa. Toàn những điều mà bọn máy sợ nhất đúng không? Như thằng béo kia, mỗi lần bị gọi đi tắm đều chui vào trong thùng rác nấp móc không thể ra, tao sẽ giặt mày hẳn 2 lần trong vườn!

À, mà ngay tối hôm đó tao đã quyết định trừng phạt không cho bọn mày ăn. Nhưng quả thật tao không lường được bọn mày là một lũ ái kỷ nguyên chất với khả năng thao túng tâm lý đạt đẳng đai đen. Tao không biết bọn mày đã làm thế nào mà chỉ 3 tiếng không cho ăn tối thôi mà bọn mày đều trông như mỗi tiếng không được ăn là đã rớt mất 1kg thịt. Tao biết là tao bị thao túng tâm lý mà tao vẫn tò tò lại phải vào múc cơm ra cho bọn mày ăn. Bọn khốn lạn!

Bọn mày cũng biết thừa tao là một con người quá thông minh và hiểu biết, vì chỉ cần sau 2 tiếng phá hoại thôi là bọn mày quên con mẹ nó hết rồi nhớ được cái đéo gì đâu, mà người thông minh như tao lại hiểu điều đó. Nên sau đấy tao không thể mắng chửi gì bọn mày vì có cũng chỉ tao nghe tao hiểu. Và cùng lắm giờ tao lên mạng tế cho cả thế giới biết nhà tao nuôi 6 con phá hoại như thế này. Tao viết về chó nhưng chỉ để cho người đọc và biết chắc bọn nó sẽ thả haha trên nỗi buồn của tao. Bọn mày hiểu nỗi ức chế đấy không hả????

Tao viết bài này trong lúc bọn mày vẫn ngồi nhìn tao hau háu, Con vàng ml nhe răng cười lằm lốn với bộ răng xuyên không. Thằng béo thì rải cái bụng chạm đất của cơ thể gầy gò ốm yếu của mày lún cả sàn nhà bố mẹ tao. Thằng Phốc già ngồi thở hổn hển cậy tuổi già giả khùng giả điên khiêng tủ lạnh. Con đen thì chỉ thấy hàm răng bay lơ lửng trong không khí. Thằng Nhọ thì ngồi như một thằng người cởi truồng, nghiện nghẹo cổ vì chứng viêm tai mãn tính chữa mãi không khỏi, hàm răng nửa lộ thiên nửa cài then.

Cái đèo nhìn bọn mày lắm lữa, đm ức vl!

!!!!

#nhatkydoitao

Cười lằm cười lốn

#636: NHẬT KÝ XE ÔM: Chiếc xe máy massage

NHẬT KÝ XE ÔM: Chiếc xe máy massage

Đèn đỏ 120s, đường xe đông nghịt người. Xe ôm không tắt máy chờ đèn mà vẫn để xe máy nổ. Nhưng điều đặc biệt là, chiếc xe rung rất thú vị, cả người lẫn túi ngồi sau đều rung bần bật, y cái ghế mát xa nhà chị Hoa, rất là thư giãn. Tôi buột mồm:

“Ơ ơ cái xe e e này rung ung ung như ghế mát xaaaa nhỉ” (là xe rung nên tiếng tôi cũng rung theo)

Xe ôm rú lên;

“Xời, chỉ chờ chị nhận xét. Quà em tậng cho khách đi xe hôm nay đấy!”

Tôi (chưa load kịp để hiểu gì):

“Quà à à á? Quà gì ì ì? Xe rung ung ung là quà à à á á á?”

Xe ôm:

“Vâng, chỉ hôm nay thôi chị, ngày thường tắt máy từ lúc còn đèn xanh chứ đâu ra khách được rung bần bật mát xa thế này”

Tôi:

“Ơ ơ sao ao ao lại được đặc ặc ặc biệt thế ế ế ế?”

Xe ôm:

“À nay mừng xăng giảm mấy nghìn đó chị”

Tôi:

“Ơ may quá á á ra a a đường đúng dịp ịp ịt ịt…”

Xe ôm:

“Chị tranh thủ tận hưởng đi, xe khác không rung được như xe em thế này đâu”

Tôi:

“Chị thích ích ích lắm ắm ắm. Xe em độ ộ ôh à à?”

Xe ôm:

“Không tiền đâu ra mà độ. Em ngày trước chuyên chở lợn mà xong cái đợt xe đứt phanh lao xuống cống lợn rơi đè lên người em, xong cả em lẫn lợn đè lên xe không biết đè vào cái gì từ đấy nó cứ rung không sửa được. Mà cũng không chở lợn được nữa vì chở nó cứ rung hết cả lợn nó kêu nên giờ em chở người cho lành. Mà hoá ra người cũng kêu nhưng toàn người kêu thích như chị thôi nên lâu lâu em lại xả xăng đãi khách. Em quý cái xe này lắm bao người xin mua mà em không bán đấy!”

Tôi ( dập tắt ý tưởng vừa định hỏi mua lại)!!!!

Hiếm có ngày nào mà tôi mong nhiều đèn đỏ như hôm nay!

Tôi có tip thêm tiền xăng rung xe!

Thật tuyệt vời khi xăng giảm mà mang lại nhiều quà như vậy cho người dân. Mà xăng giảm nhưng giá gội đầu chị hàng xóm tăng từ hồi thế giới chiến tranh đến bây giờ chắc chắn sẽ không giảm. Buồn ghê!

P/S: Thương con lợn trong câu chuyện quá hic!

#nhatkyxeom
#nhatkyhakin
#hakindiary

#635: NHẬT KÝ XE ÔM: CHỊ LÀM NGHỀ GÌ?

NHẬT KÝ XE ÔM: CHỊ LÀM NGHỀ GÌ?

Hôm nay tôi mặc chiếc quần bò rách, áo trễ 2 lớp vai, khuyên đeo đầy mặt, đi giày thể thao và chả mang theo túi tắm gì ngoài nhét cái điện thoại vào túi áo. Điểm nhấn lớn là tất 2 màu vì tôi trong giây phút lèm nhèm tôi đã nghĩ màu xanh và đỏ thì thực ra cũng là một màu. Trong đó chiếc xanh là màu xanh lá cây!

Xe ôm đón tôi rất lịch sự, đưa mũ hai tay, hạ xe xuống thấp mời chị lên xe ngồi. Đi một hồi thấy xe cứ nhấp nhổm, hết nhìn trộm tôi qua gương lại hơi ngoai ngoái. Ước chừng lái xe có điều muốn tâm sự, tôi chủ động hỏi:

“Em có gì muốn hỏi chị à?”

XO:

“Chị tuyệt quá, sao chị biết hay vậy. Em hỏi luôn nhớ, chị làm nghề gì đó ạ?”

Tôi (Oh, tôi thích trò này lắm luôn):

“Em đoán xem chị có thể làm nghề gì được?”

XO:

“Ôi chị lại bảo em đoán khó thế, nhìn chị em không thể biết được luôn nên em tò mò lắm. Để em đoán từ từ nhé, chị làm nghề… xăm trổ?”

Tôi:

“Xăm trổ thì người phải xăm trổ đầy người chứ, đây chị sạch bong mà?”

XO:

“À, kiểu làm xăm trổ MINI í, lấm chấm chỗ này chỗ kia trên người í”

Tôi: (???!!!)

“Lấm chấm chỗ nào được nhỉ?”

XO:

“À, chị hỏi thế chắc là không phải nghề rồi. Nhưng em đoán chắc chị là dân đi xe CÀO CÀO”

Tôi:

“Chị mà đi cào cào thì giờ chị đang đi cào rồi chị đi xe ôm của em làm gì?”

XO:

“Chị phượt thôi chứ trong thành phố cào cào khó đi lắm mà. Mà chắc cũng không phải, thế chị là họa sĩ rồi”.

Tôi:

“Chỗ nào thể hiện chị là họa sĩ?”

XO:

“Cái thần thái của chị í, nhìn chị NHƯ MỘT BỨC TRANH”

Tôi: (!!!??)

XO (tiếp)

“Như một bức tranh PHONG CẢNH”

Tôi:

“Oắt? Mà cảnh gì?”

XO:

“Cảnh ĐÒI NỢ ạ. Nhìn chị em tưởng tượng chị là một bà trùm của một công ty chuyên đòi nợ thuê, hằng đêm bắt con nợ quỳ gối nôn ra password chuyển khoản..”.

Tôi (bắt đầu thấy nghi ngại):

“Thế họa sĩ hay là đòi nợ thuê?”

XO:

“Dạ, họa sĩ chứ, nhưng cái thần thái nó chất như đòi nợ thuê thôi ạ”.

Tôi (chán đời, thõng thượt hai chân xuống thở dài một cái).

XO:

“Ôi thôi bỏ mẹ, em biết chị làm gì rồi”

Tôi:

“Lần này chắc chưa?”

XO:

“Khả năng 70%. Chị là công an ngầm đúng không? Em đã thấy BÀN CHÂN LẶNG LẼ của chị rồi”

Tôi (chợt nhìn xuống cái chân tất xanh đang thò ra), tôi chuyển giọng bí ẩn:

“Em bắt đầu đúng rồi đấy. Em có sợ không?”

XO:

“Ôi có, em sợ, em làm nhiều điều tội lỗi lắm. Có khi nào chị sẽ bắt em không?”

Tôi:

“Tội gì em nói đi, em không thoát được đâu!”

XO:

“Em chuyên đi ĂN CẮP NỘI TẠNG”

Tôi (hơi giật mình, chân tất xanh phải thò ra mạnh hơn):

“Cụ thể?”

XO:

“Em đã ăn cắp TRÁI TIM, BỘ LÒNG, và cả TÂM HỒN của những bạn gái xinh đẹp chị ạ”

Tôi (ĐM trong đầu =)), quả mỏ xe ôm này tôi sắp ạ):

“Sao em ác thế, rồi em bán đi đâu?”

XO:

“Em giữ cho riêng mình chị ạ. Nhưng mà chuyện lâu rồi, hồi đó em trẻ vị thành niên, nên chắc chưa đủ tuổi đi tù đâu chị nhỉ?’

Tôi:

“Thế giờ còn làm điều ác đấy không?”

XO:

“Không còn nữa rồi chị, em đã bị NGHIỆP, quả báo giờ toàn người ta ăn cắp em chứ em chả ăn cắp được ai nữa rồi. Em ế lắm luôn chị!”

Tôi:

“Em nhiêu tuổi?”

XO:

“Em 24 tuổi, chuẩn bị tốt nghiệp đại học đi thực tập rồi ạ!”

Tôi (nhịn cười sắp tắt thở lắm rồi)

“24 tuổi còn chưa tốt nghiệp à? Học ngành gì?”

XO:

“Bác sĩ, chuyên ngành tâm lý ạ”

Ôi, quả này tuýt mạnh quá, tôi ồ lên nghoe nguẩy chiếc tất đỏ còn lại. Y như rằng,

XO:

“Ô, bên này lại màu đỏ à? Thế tóm lại chị làm nghề gì được nhỉ?”

Tôi:

“Chị là NHÀ KHOA HỌC nhé!”

XO, rú lên:

“Oắt? Sao chị chất thế được, em nhìn EM BIẾT NGAY, thế chị lấy chồng chưa ạ?”

Tôi:

“Chị cũng gây tội ăn cắp nội tạng giống em, nên chị cũng…”

XO:

“Thế tốt nghiệp xong em cưới chị nhé, em cần gene thông minh và chất ạ, bọn mình hóa nghiệp nhé”

Tôi, sốc, xỉu.

Cuốc xe vừa kịp kết thúc, tôi bò đi gấp, chóng hết cả mặt với bác sĩ tâm mới chả lý =)).

P/S: Các bạn giải thích dùm tôi tại sao cảnh buổi đêm trói một con nợ bắt nôn password lại có thể là cảnh PHONG CẢNH được ạ? Là tôi thắc mắc thật!

#634: NHẬT KÝ XE ÔM: ĐỜI NÀY PHẢI RỰC RỠ

NHẬT KÝ XE ÔM: ĐỜI NÀY PHẢI RỰC RỠ

Lâu lắm rồi mới đi lại Đê La Thành và ngỡ ngàng vì giải tỏa nhanh tới như thế và sắp không thể nào nhận ra con đường bé tẹo luôn tấp nập mà luôn… bí ẩn của cả tuổi thơ và cả thời thanh xuân nữa rồi. Như thần giao cách cảm, cả tôi và xe ôm đều hướng về những ngôi nhà chắc đã ra rễ cổ thụ sau hàng chục năm chờ giờ đợi mới được thòi ra mặt đường.

Xe ôm:

“Những cái nhà đấy giờ khổ lắm đấy chị”

Tôi:

“Ủa sao khổ, đang sướng bỏ me, một phát thành đại gia còn gì”

Xe ôm:

“Thế không khổ à bà chị? Đang yên đang lành tự nhiên giờ có tiền, có tiền thì phải tiêu, mà tiêu thì phải nghĩ. Nghĩ là khổ rồi còn gì”

Tôi:

“Nhưng được nghĩ thế là hạnh phúc chứ. Thế em không thích được nghĩ thế à?”

Xe ôm (nghĩ một lúc):

“Em thích! Ước gì em được khổ như thế!”

Tôi (???):

“Thế giờ có tiền thì sẽ làm gì?”

Xe ôm:

“Em chỉ cần tiền đi du lịch thôi, em sẽ đi mọi quốc gia trên thế giới này. Mà mỗi quốc gia em phải có một cô bạn gái. Cần em sẽ mua một cái trực thăng đi lại cho tiện”

Tôi:

“Có cái nhà lòi ra mặt đường thôi mà nhiều tiền gớm nhỉ?”

Xe ôm:

“Chị buồn cười, đã mơ thì mơ cho phun (full), mơ nửa hiệp thì giấc mơ làm sao trọn vẹn?”

Tôi:

“Thế mơ hết hiệp đi!”

Xe ôm:

“Xong nhé, em đi đâu làm gì em cũng sẽ quay video lại hết nhé!”

Tôi (gật gù):

“Hay quá nhỉ, cũng có máu làm phim tài liệu đấy chứ”

Xe ôm:

“Tài liệu là cái gì ạ? Em quay để khi nào về chở khách lại em có cái khoe cho khách xem không họ lại bảo em bốc phét!”

Tôi (nhạc fantasy tắt phụt):

“Ủa, đi xong lại về chở khách lại à?”

Xe ôm:

“Thì tiêu mãi cũng phải hết chứ, riêng cái trực thăng đã là bao nhiêu tiền rồi? Chị không mơ bao giờ à? Chị bao nhiu tuổi rồi?:

Tôi:

“Chị năm mươi tuổi rồi”

Xe ôm:

“Hoắt dờ phắc? Chị năm mươi rồi á? Thế sao giờ chị còn đi xe ôm? Chị phải đi ô tô chứ! Chị có ước mơ gì không?”

Tôi:

“Tuổi này còn mơ mộng gì nữa? Chị hết mơ lâu rồi, giờ có mơ cũng làm gì còn sức mà đi trực thăng được nữa, chỉ đi được nổi xe ôm thôi!”

Xe ôm:

“Chị ơi, tuổi nào cũng phải mơ, mình phải mơ mình giàu, mình hấp dẫn, mình quyến rú (???), mình sẽ đi được mọi nơi trên thế giới này. Đời này mình phải RỰC RỠ chị ạ. Chị đừng từ bỏ ước mơ sớm quá như vậy! (sớm?).”

Vừa nói, xe ôm vừa người cứ nhấp nhổm. Đoạn, đang mơ sùi bọt mép thì xe ôm rơi cái dép lê ra đường vì người nhấp nhổm nhiều quá.

Xe ôm:

“Chị, em vòng lại lấy cái dép lê phát chị nhé”

Xe ôm quay ngoắt lại, chân trần lết lết một bên, bên kia đang hết sức giữ để cái dép lê còn lại không rơi nốt. Tôi cũng giật giật vẹo người sau xe ôm.

Chiếc dép lê bằng nhựa hóa ra đã gần toạc hết một nửa thân. Xe ôm thở dài:

“Chị, thôi thì đằng nào dép cũng đứt, chị cho em dừng 2 phút em gãi phát nhé” (??!!)

Ờ thì chẳng lẽ tôi bảo không được.

Thế là xe ôm dựng xe xuống, tay sờ soạng gãi mông liên hồi, gãi mông xong còn gãi xuống đùi, có vẻ gãi không đã lắm vì phải gãi qua quần, nhưng có lẽ đã ngứa lắm rồi chịu không nổi nên bất chấp mọi ngoại cảnh cào cấu liên tục, cơn cào lên tới cao trào thì xoạc, một vết xước chỉ đã lòi ra, xe ôm mỉm cười hạnh phúc vì được thò tay vào gãi trực tiếp để cơn gãi sẽ được nặng đô hơn. Công nhận nhìn cũng thấy tội quá, giờ đã hiểu thảo nào nãy giờ xe cứ giật giật và giấc mơ cũng dồn dập thở dốc.

Sau 5 phút, có lẽ cơn gãi đã tạm nghỉ giữa hiệp. Xe ôm mặt vô cùng thỏa mãn, lúc này mới thấy hồn vía trở về trong đôi mắt.

Xe ôm:

“Dạ cô, con xin lỗi cô, nãy giờ con ngứa quá, con bị muỗi đốt trong quần mà nó lên cơn ngứa con không chịu nổi luôn. Bình thường con không bất lịch sự thế đâu ạ.”

Tôi (sốc vì như đang thấy một nhân cách khác của xe ôm). Tôi ú ớ

Chúng tôi đi tiếp với sự chấp niệm của xe ôm với chiếc dép chỉ còn nửa thân lủng lẳng. Xe ôm lẩm bẩm: “Vẫn đi được, vẫn đi được!”

Xe ôm:

“Dã man thật, con tỉnh hẳn rồi cô, con đã minh mẫn rồi không mơ nữa, vì phải trở lại với thực tại là chốc phải gọi điện cho mẹ con mua cho đôi dép mới với gửi quần từ quê lên”

Tôi:

“Tỉnh mơ thì gọi tôi là cô luôn à? Thế còn RỰC RỠ không?”

Xe ôm:

“Dạ, HẾT RỰC rồi ạ. Mà mẹ con có 45 tuổi thôi, có khi con còn phải cô gọi bằng bác í chứ. Nãy đang mơ hay thế mà ngứa tiếc thật! Mà nhìn cô trẻ hơn mẹ con bao nhiêu nhỉ, cô có đúng là năm mươi tuổi không đấy?….”

Tôi thở dài, tiếng xe ôm xa dần, bé dần, chả hiểu nó nói cái gì nữa…., cái đèo!!!

#nhatkyxeom
#hakindiary

#633: Rì viu (xem) phim

Chuyện về 3 bộ phim tôi vừa xem!

Lần này đi xem phim tôi xem khoán, tại không xem luôn là lên cơn lười, phải vượt lười, vượt hướng nội. Điểm chung toát lên của 3 phim tôi xem bao gồm “Cảm ơn người đã thức cùng tôi”, “Tài” và “Thỏ ơi” đó là sự THÂN THƯƠNG.

Ở bộ phim “Cảm ơn người đã thức cùng tôi”. Mở đầu nhìn cái váy xanh quá xinh và dàn đồng ca hoành tráng tôi đã gật gù thấy hình dáng Ngọc Lẹo sờ tai lít của tôi đây rồi. Một bộ phim low budget mà trang phục trong phim quá xịn mịn như vậy chỉ có thể là Ngọc. Vừa xem tôi vừa tưởng tượng ra cái giọng choe chóe gắt gỏng ầm ĩ của cô ấy, làm thấy nhớ Sài Gòn, nhớ món trứng đêm Ngọc mua và nói 2 câu Ngọc mắng tôi 3 câu, ôi chao là nhớ Ngọc. Tuy nhiên, việc khen Ngọc tôi dành một bài riêng sau nhớ vì chung bài này không thể kể xiết được!

Câu chuyện về nhân vật Hoài trong phim cũng quá là thân thương vì hóa ra Hoài trong phim chính là được gây cảm hứng từ Hoài.. đóng phim tốt nghiệp (Ruby) của tôi ngoài đời. Thảo nào thấy câu chuyện quen quen, trong phim nhân vật Hoài tủi thân là “nhiều năm em toàn đi đóng phim ngắn không ai biết mặt nhớ tên” làm tôi cũng thấy tủi thân quá, bỏ mẹ phim tôi hình như là phim ngắn điện ảnh đầu tiên Hoài thật đóng =)) mà giờ tôi còn chả ai nhớ mặt nhớ tên nữa là Hoài trong phim =)). Nhưng câu chuyện của Hoài kể cho tôi khi tôi cast tôi vẫn ấn tượng tới giờ vì nó rất thú vị. Có lẽ vì thế mà đạo diễn Chung Chí Công được inspired làm hẳn cái phim không nhỉ? 😀

Điều tôi đặc biệt thích của bộ phim là vẻ đẹp trong trẻo và đều rất tự nhiên của tất cả các nhân vật!

Mà phim thơ thơ hiền lành dịu dàng mà nghĩ deep deep lại thấy ông bố câm trong phim trông thế mà thâm ra phết, còn thâm thế nào ai chưa xem phải đi xem cho tới cuối chứ không lộ hết tuýt ra :D.

Phim tiếp theo là phim Tài. Nếu nói là thân thương thì chắc phim này là thân thương nhất. Cả phim làm tôi thấy nhớ tuổi thơ thời thuê băng đĩa lậu xem phim mấy anh Hong Kong đấm đá, màu nhòe nhoẹt tôi tối do đầu từ yếu và các anh nam chính luôn xinh đẹp lãng tử, mắt lườm lườm, chỉ có 2 trạng thái là đau khổ vì bị bắt nạt và khúc sau là mặt hằm hè bê bết máu oánh thằng nào thằng nấy hự hự cắc cụp nấc tòe cả 4 chân 4 tay. Phim chỉ có một nội dung vậy thôi mà Hong Kong một ngày sản xuất xong 2 phim mà hàng cho thuê băng đĩa vẫn hoạt động hết công suất. Không ngờ hôm nay còn được xem lại, lại còn là phim Việt nữa chứ, phim lồng tiếng phim bộ vào nữa là thôi tôi đứng dậy khóc tu tu vì nhớ tuổi thơ. May phim có hình ảnh những người nông dân răng trắng lóe màn hình tôi mới giật mình nhớ ra là mình đang ở 2026 đấy. Phim đặc biệt mấy anh gangster diễn hay toẹt vời không có nhưng :D. Ê cái khúc cao trào khi chị Mỹ Tâm lái xe đỏ xuất hiện, mắt lườm cháy màn hình, xe cong véo chạy tới cùng kèm theo đội đàn em của quân bên ta hiên ngang ào tới, ôi chao thấy thân thương quá. Nhìn từng thành viên quân ta sờ lâu mâu sừn kéo tới cứu đồng đội mà cảm giác ơ kìa AD kìa, gaffer kìa, đội PA chuyên chặn đường kìa, ôi có cả đội hóa trang và đội catering luôn kìa, vào đây oánh nhau đi… hầy nhớ không khí làm phim quá cơ!!!

Xem phim mà tôi ngưỡng mộ chị Mỹ Tâm quá, ước mơ bé nhỏ lại tràn về, mong một ngày tôi cũng là Tài và kiếm được một anh Mỹ Tâm đầu tư làm hẳn một cái phim cho tôi vừa được đóng vừa được làm đạo diễn như thế. Tôi cũng sẽ được cool ngầu, cầm sniper, mắt lườm lườm hiên ngang đứng trên nóc khu tập thể bắn bỏ từng thằng ăn trộm chó. Tôi thích việc được làm vì đam mê, mình có tiền thì mình làm phim, mọi cái khác quan trọng đếch gì :D.

Mà ai nói phim Tài dễ hiểu với cũ, tuýt phim hơi bị hoành tráng luôn. Cái đoạn cuối lúc anh Tài đưa chị Lanh cái que kem í nó khiến tôi há hốc miệng vì bất ngờ, thì ra họ là… tuýt vậy không thể có một ai ngờ tới được. Mà phải là chị Mỹ Tâm đóng vai này thì mới là tuýt được. Các bạn phải đi xem và xem đến cuối đi!

“Thỏ ơi”, thì thân thương từ trong phim ra đến ngoài phim. Xem nhân vật của Văn Mai Hương đưa thoại mà tôi gật gù xúc động vì cứ tưởng là đang thấy Hà Linh nói chuyện với mình. Thiếu chút tôi thốt lên “Ơ Hà Linh đấy à đèo mẹ”. Phải nói Trấn Thành giỏi thật đấy, từng đây diễn viên amateur mà diễn nuột được như vậy. Amateur diễn hay mà một số chuyên nghiệp thì diễn lại… dở nên cũng là điều thú vị :)). Đề tài cũng khá được, mặc dù thể loại phim đã been around forever rồi nhưng việc thử nghiệm chúng ở phim Việt và khá là decent thế là đỉnh đấy. Trấn Thành cũng rất giỏi khi chọn được ekip ngon, ví dụ như DP, nếu tôi được làm một cái phim điện ảnh đầu tay, DP tôi mong muốn được làm việc cùng chính là anh Hà Thúc Phù Nam. Anh Phù Nam đã kinh qua từ drama sang action, tới thriller mà đều xuất sắc. Mỗi tội vẻ đẹp plastic và các hàm răng trắng của các diễn viên trong phim làm tôi bị chói mắt quá chắc do mắt tôi yếu vì tội hay nhìn đểu. Thế nào giờ phim Việt nhà giàu hay nhà nghèo mà hàm răng đều dùng chung một khuôn thế nhỉ :D.

Trong lúc xem Thỏ ơi, xung quanh chúng tôi là những bạn trẻ liên tục lóe điện thoại sáng lòa vì 2 phút là phải chét xem FB đã có bài cập nhật mới về bộ răng của sư thầy và chuyện tình với nữ đại gia hay chưa hay thế giới chiến tranh đã tới đâu rồi. Bên phải thì còn mở cả video Tiktok thành tiếng vì tiếng phim đang to quá. Bên trái thì một cặp đôi mở điện thoại sáng rực rỡ gần như xuyên từ đầu phim đến cuối phim, không chỉ vậy liên tục chuông điện thoại và nghe điện thoại. Đằng sau thì mấy chị gái liên tục thuyết minh lại phim hoặc nũng nịu hỏi người yêu tình tiết câu chuyện, và phải nói rất to chắc vì mấy anh người yêu toàn bị điếc. Điều đặc biệt là, quay lại nhắc các bạn không xuể, vì chỉ 2 phút sau tất cả lại trở lại như cũ. Các bạn đều còn rất trẻ chắc có khi còn cỡ 2000 đổ đi không chừng. Những hình ảnh này cũng thân thương quá, vì tôi cũng ngỡ chúng là chuyện của nhiều năm trước rồi chứ, thế hệ cũ rồi chứ, mà vì lâu lắm rồi tôi không đi xem phim nên tôi chưa kịp cập nhật là… chưa có gì cập nhật cả. Tôi vừa xem mà tôi cũng vừa suýt khóc vì nhiều cảm xúc, Nhi ở bên cạnh tôi sắp phát điên và tôi liên tục phải kiềm chế bạn lại, vì để tới cuối hãy để đấy cho tôi được bóp cổ bọn nó =)).

Có một tuýt bất ngờ là về cuối khi bộ phim kết thúc. Chúng tôi mới nói chuyện rất lịch sự và rõ ràng đàng hoàng với các con giời ngồi xung quanh là làm ơn lần sau đi xem phim hãy tắt màn hình điện thoại, đừng nói to và đừng nói chuyện điện thoại trong lúc xem phim nhé thì tất cả các bạn đều nhìn chúng tôi như những người ở trển rớt xuống, như thể chúng tôi mới là những kẻ bất lịch sự. Hay là giờ thế giới thay đổi lắm rồi tôi chưa kịp cập nhật nhỉ? Hay đơn giản là số tôi đen? Nhưng mà thế thì đen khiếp đấy. Bữa xem phim phải cái màn hình nó bẩn tới mức muốn nửa đêm chui vào đem thuốc tẩy trèo lên xịt cào ra, đã tưởng là đen lắm rồi =)).

Kết lại là phim của đạo diễn Chung Chí Công thì Công điểm mạnh trong việc chọn ekip. Phim Trấn Thành điểm mạnh trong chọn và direct diễn viên không chuyên, chọn DP xịn. Còn phim của chị Mỹ Tâm và anh Tài Phến thì đỉnh nhất vì mình có tiền thì mình thích mình làm thôi!

Âu, đây chắc không phải là một bài rì viu phim, chắc là một bài rì viu cảm xúc đi xem phim ạ =)). Phim ảnh mỗi người một gu, tôi miễn tranh luận hay dở. Chỉ có sự bất lịch sự khi ngồi xem phim và màn hình bẩn là điều có thật mà thôi 😊)!

#632: CÓ KHI HIỂU BIẾT HƠN CHÚT SẼ BIẾT DÀNH THỜI GIAN CHO CÁI GÌ LÀ QUAN TRỌNG HƠN?

MỘT VÀI ĐIỀU THÚ VỊ CÓ THỂ BẠN ĐÃ BIẾT, CHƯA BIẾT HOẶC NÊN BIẾT!

1. Ở một số con người có một hiện tượng tâm lý, đó là luôn bị cuốn hút, thậm chí say mê những đối tượng được cho là “cấm kỵ”, ví dụ như người tu hành, người đã có gia đình, thầy cô giáo… thậm chí cả người thân ruột thịt. Trừ khi họ có một “gu” ngoại hình cố định nào đó (tóc đỏ, cao, da trắng, răng hô…), còn lại thì càng là đối tượng bị cấm đoán, họ càng dễ bị say mê bất chấp tuổi tác hay ngoại hình. Ở mức độ nhẹ, đây chỉ là một xu hướng tâm lý. Nhưng nếu quá cực đoan, nó có thể trở thành rối loạn hoặc lệch lạc trong ham muốn, hay nôm na dân dã là “biến thái”. Điều này được giải thích ở góc độ khoa học thần kinh như sau:

– Não bộ ưa thích sự bí ẩn, sự được đối xử “đặc biệt”. Càng ngăn cản, cấm đoán, não bộ càng được kích thích sự mong muốn khám phá, sở hữu và chiếm đoạt. Ví dụ khi thấy một người tu hành, họ sẽ thấy vô cùng hấp dẫn vì đố là đối tượng không được phép yêu đương và “trong trắng”. Với người đã có gia đình, họ thích việc mình đang được “sở hữu” một người mà vốn dĩ đang thuộc về người khác….Tâm lý học gọi hiện tượng này là “Psychological Reactance”.

– “Taboo”: nghĩa là những thứ xã hội cấm kỵ. Ở một số con người, bộ phận kích thích sẽ được kích động mạnh khi liên quan tới taboo, vì chúng tạo ra những cảm giác “đặc biệt”, “nguy hiểm”, “vượt giới hạn”, “bí mật”. Càng bị cấm thì não bộ con người càng cho rằng phải có lý do “đặc biệt” nào đó cần phải được giải mã, và càng đạt được những thứ xã hội khan hiếm thì giá trị của bản thân càng tăng.

– Ở một số người, việc tôn thờ một hình tượng nào đó đến mù quáng, ví dụ như again người tu hành, thầy cô giáo, những người nào đó “đáng kính”. Họ ngưỡng mộ sự “thánh thiện”, “trong sáng”, “sự uyên bác”, “kiến thức thông thái”, “tính đạo đức”, “sự nghiêm túc”…. Và trong sự ngưỡng mộ này luôn kèm theo sự hấp dẫn tình dục. Mặc dù nghe thì rất ironic là người ta có thể ngưỡng mộ một hình tượng trinh trắng trong lành nhưng chính điều đó lại khiến họ lại bị kích thích tình dục.

2. Trên cuộc đời này, không có bất cứ con người nào là bậc thánh nhân. Từ thủa trái đất được hình thành 4,6 tỉ năm trước và gần 4 tỉ năm tiến hóa sinh ra muôn loài, từng hạt lượng tử trong cơ thể sinh vật thể cho tới sự vận hành vô tận của vũ trụ đều có lý do của nó cả. Bản năng sinh tồn, cảm xúc, ham muốn… của mọi sinh vật, trong đó có con người, đều là kết quả của hàng tỷ năm tiến hóa sinh học nên chẳng có bất cứ một cá nhân sống nào trên thế gian này là hình tượng hoàn hảo trong các lý thuyết tu hành. Người tu hành, ngôi sao, hoàng tử công chúa… đều có bản năng con người đã được cài đặt và lập trình bởi sự tiến hóa. Vậy nên, việc lý tưởng hóa bất cứ một cá nhân nào và quên đi phần con người của họ để tôn thờ, đặt ra những tiêu chuẩn khắt khe, niềm tin tuyệt đối xong lại thắc mắc, phẫn nộ, thất vọng thì vấn đề là ở bạn, không phải lỗi của việc người ta đã không là hình tượng như bạn mong muốn!

3. Mạng xã hội, truyền thông được sinh ra vì mấy mục đích chính: – Là một nền công nghiệp giải trí với giá trị kinh tế nằm trong top 1 những nền công nghiệp nhiều lợi nhuận nhất thế giới. – Là công cụ để điều khiển dân trí, dư luận, phục vụ cho tầng lớp cầm quyền, chính trị, kinh tế. Bạn nghĩ rằng bạn tỉnh táo nhưng một mình bạn làm sao chống lại được cả một hệ thống có thể điều khiển và nắm bạn trong lòng bàn tay và đương nhiên là bạn còn không thể nào nhận ra điều đó. Chính vì thế, chỉ có dở hơi mới tin rằng mọi thông tin trên mạng đưa ra đều là sự thật và phải yêu ghét giận hờn, tức giận, tranh đấu, tốn nơ ron thần kinh và thời gian, thậm chí tiền bạc cho nó! Còn bạn vẫn muốn là một phần của công cụ điều khiển của người khác thì cũng thôi “không sao cả”!

4. Việc bạn chê bai, phỉ báng ngoại hình của một người nào đó vì họ không may mắn sinh ra được “đẹp” như tiêu chuẩn xã hội và tiêu chuẩn bạn được dạy, có thể là bạn vô tình nhưng bạn cũng sẽ vô tình không biết được, nếu không có những lời miệt thị của bạn có khi cuộc đời của họ đã được nhẹ nhàng hơn, tử tế hơn, tự tin hơn và họ đã có thể trở thành những người còn tốt hơn nữa, có ích hơn nữa cho xã hội. Và biết đâu họ vốn dĩ có thể đã là một người rất tốt mà vì những lời chê bai “cho vui” đó mà họ bất hạnh hoặc trở thành người xấu!

5. Không phải ai cứ theo đạo, sùng đạo (dù bất cứ đạo gì), nói lời hay ý đẹp từ trong kinh kệ, avatar toàn hình hoa rơi cửa Phật, mỗi tối niệm kinh đều có nghĩa chắc chắn họ là người tốt. Chưa chắc đi chùa hay đi nhà thờ thường xuyên mà ra đi làm không bon chen, chơi xấu đồng nghiệp. Ra đường không chen lấn hàng, ghen tị, ăn cắp vặt… Thậm chí, đôi khi đi chùa khấn vái là còn để khấn mong hại được người khác!

6. CON NGƯỜI có lẽ là một trong những sinh vật hiếm hoi trên thế gian này mà nếu bị diệt vong thì KHÔNG ẢNH HƯỞNG tới sự mất cân bằng sống và sự tồn tại của trái đất, thậm chí không có con người còn càng làm cho trái đất này phục hồi mạnh mẽ và khỏe mạnh hơn. 99,9999% lịch sử của sự sống là không có con người. Sự sống của trái đất bắt đầu từ dự đoán gần 4 tỉ năm trước và loài người mới xuất hiện được có 300.000 năm. Và bởi vì sự sống được vận hành theo trí tuệ của vũ trụ, chứ không phải trí tuệ của con người. Con người một ngày nếu biến mất, muôn loài khác sẽ phục hồi và rực rỡ. Nhưng nếu một ngày không còn một con chim, một con ong, một con kiến… thì loài người sẽ chỉ còn tồn tại tính theo chục hoặc cùng lắm trăm năm!

Thế nên, dành chút thời gian đi cứu một vài con chim với tôi thử xem có hữu ích hơn không nhé? À, thông tin trên mạng rất là hỗn mang như đã nói ở trên, nhưng chúng ta có thể tới tận nơi và kiểm định được mà, nếu chúng ta thật sự quan tâm tới cái gì quan trọng hơn, đúng không?

Chỉ là một vài facts thú vị, nhưng vẫn là tùy bạn nhìn nhận và quyết định ra sao! Tôi cũng chỉ là 1 cá nhân bé nhỏ trong trần gian trầm bể này thôi!

Bài viết này không nói tới vấn đề Ái kỷ, vì đó là một câu chuyện dài!

P/S: Phong cách viết bài này của tôi đã xuất hiện cách đây 100 năm trước khi chat GPT ra đời vậy nên cố gắng phân biệt một bài chat GPT và một bài viết của người nha pờ liz!

#631: NHẬT KÝ DI CHUYỂN CÂY MỘC – P1

NHẬT KÝ DI CHUYỂN CÂY MỘC

Lần đầu có một trải nghiệm như đêm nay, phải ngồi kể lại ngay kẻo quên!

Số là bữa qua cửa hàng bán cây của Tiến, Tiến là hàng xóm cũ và là bạn của thằng em trai tôi cả thủa thiếu thời. Tiến giờ có cửa hàng khổng lồ đủ các loại cây, đặc biệt là hoa lan ở địa chỉ 202A Hồ Tùng Mậu. Định bụng chỉ là tới ngắm nghía cây cối mua sắm Tết và thêm ít cây trồng tiếp cho khu vườn bé xinh sau nhà.

Tới cửa hàng cây của Tiến tôi cắm mặt vào coi cây vì nhiều cây quá, một hồi mỏi cổ vươn vai thì ngẩng lên thế nào úp vào mặt là một cây mộc khổng lồ. Trước giờ nghe nhiều về cây mộc hoa vàng một thân đắt đỏ nổi tiếng lắm mà giờ mới được nhìn thấy. Gì chứ tôi rất thích mùi thơm của hoa mộc. đó không chỉ là một mùi hương hoa đơn thuần, mà nó có tác dụng xoa dịu tinh thần vô cùng dễ chịu, ngửi được mùi hương này thoang thoảng trong gió, là mọi thứ cứ mềm hết cả lại.

Và sau đó, và sau đó thế nào không thể nhớ được nữa. Mà thề dù mới có mấy ngày mà đã quên tiệt không nhớ đã nói với Tiến cái gì, Chỉ nhớ tới đúng câu Tiến nói: “Chị thích em tặng cái cây cho chị”. Bởi vì tôi biết cái cây mộc này là rất đắt tiền. Còn tôi thì không bao giờ mơ có tiền mua cây mộc, nghĩ tới việc làm sao vác nó được về nhà đã không biết có đủ tiền không chứ chưa nói là mua nó. Nhưng Tiến nói em muốn tặng cho bác, và cho Nam, là em trai tôi, như quà mừng thằng em trai tôi có em bé. Nhưng đương nhiên có là tặng ai thì người máu nhất để xin nó có lẽ… là tôi =)).

Vâng, tới giờ tôi cũng vẫn không nhớ tôi đã nói gì với Tiến! Nhưng việc được tặng cái cây mộc đó quả là một cú sốc. Tôi thích lắm, thích tới không tin được, nhưng cùng lúc tôi cũng đang nghĩ trong đầu bỏ mẹ làm sao mà vác được nó về. Vì nó nằm trong chậu, có khung sắt bao quanh, cao gần 4 mét, vành tán cỡ 3 mét, nói chung sơ sơ chắc cũng phải gần tấn quá. Nhà tôi thì trong ngõ sâu, xe tải có vào thì tôi phải đi trước vừa đi vừa lạy từng mặt hàng một ven ngõ xin né cho cái xe đi vào, và đương nhiên cũng chỉ được vào buổi đêm.

Lúc đó thấy mặt Tiến đỏ lắm, đúng kiểu chắc vừa ăn tối ún riệu ở đâu về. Tôi nghĩ trong đầu, có khi thằng này nó đang say nên nó cho cây. Tôi có lại gần hít hít Tiến và hỏi lại lần nữa: “Tặng thật hả?”. “Em đùa chị đâu”. Tôi giật lại, ồ wao, có vẻ nó cho thật. Rồi tôi giật lùi giật lùi đi xa dần, vẫn vừa đi vừa nhìn Tiến, Tiến người vẫn lắc lư và mặt vẫn đỏ quạch. Tôi vẫy vẫy Tiến ý bảo ok để chị về hỏi mẹ. Nói chung là tôi thích cây mà nghĩ tới cảnh làm sao vác nó về nhà và sẽ tốn kém thế nào thì tinh thần tôi vô cùng lung lay!

Về tới nhà nghe bảo cây mộc Tiến tặng đấy, mắt mẹ tôi sáng rực lên. Và lần đầu tiên khi nói về việc đem một cái cây về mà nhà tôi có sự đồng thuận. Nhưng đương nhiên mẹ tôi không thể biết được cái cây nó siêu to khổng lồ cỡ nào, mẹ bảo cứ đem cái chậu về bê để vào góc sân. Tôi chìa ảnh cho mẹ coi và mô tả nó to và nặng lắm. Mẹ tôi gắt lên nói là nhìn là biết, mày thì biết cái gì. OK fine, tôi tới tận nơi thì không biết cái gì nhưng mẹ tôi ở nhà nhìn ảnh thì biết cái gì. Nhưng tín hiệu đáng mừng là mẹ tôi cũng thích cái cây. Vì nếu mẹ tôi không thích thì chắc tôi cũng không biết có động lực nào mà quyết tâm mang được nó về. Đồng ý rằng cây mộc này rất quý và rất đắt tiền nhưng mà với người nghèo như tôi thì nào có mơ được chơi cây xịn thế trong đời, vác về ngốn một đống tiền là chắc và người phải trả không ai khác là tôi!

3 ngày liên tiếp tôi đều nhắn Tiến, vào nhiều khung giờ khác nhau, chỉ để đảm bảo rằng giờ đó chắc không phải giờ Tiến say, hỏi lại: “Thế vẫn cho cái cây hả?”. “Em đùa chị đâu”. Tiến lại trả lời. OK, vậy chắc là cho thật rồi đó =)).

Và thế là tôi đau đầu để nghĩ xem làm thế nào để vác được cái cây về một cách tiết kiệm nhất. Mà vấn đề đôi khi còn không phải là tiền, vấn đề là làm thế nào để vác được về nhà trồng nó mới là điều làm tôi bạc tóc vì chẳng có xe to nào tiếp cận được cả. Tôi cũng chưa tưởng tượng được cái cây nặng cỡ nào và phải cần làm gì.

Tôi níu kéo chị Nga, chị chủ khu vườn Công viên thực vật cảnh Việt Nam, một khu vườn khổng lồ giữa lòng Hà Nội, chắc chắn là người rất nhiều kinh nghiệm trong việc chuyên chở cây. Thế mà chị nhìn thấy cây mộc chị cũng hơi ngán, nhưng thật tuyệt vời là chị luôn cho tôi những gợi ý cực chất lượng, và cả contact nữa. Sau nhiều hồi bàn bạc, tôi kết là chỉ có xe tải nhỏ mới vào được gần nhất nhà tôi mà thôi, xe cẩu về độ cao là không thể vì sẽ vướng vào dây điện và hàng quán trong ngõ.

Nhưng vấn đề nan giải nhất là làm thế nào để nhấc được cái cây ra khỏi cái chậu và cho lên xe tải thì tôi có vẻ bất lực. Chỉ có thể thuê xe cẩu để cẩu cây, nhưng di chuyển thì chỉ có thể là xe tải vì ngõ nhà tôi xe cẩu không vào được, thế là phải vừa cẩu vừa tải.

Xong rồi làm thế nào để từ xe tải vào được trong cổng nhà tôi, rồi vào được nhà làm sao nhấc được vào cái hố đã đào sẵn trước cửa sổ thì ChatGPT cũng phải gọi bằng điện thoại. Và again, vẫn không biết được cái cây nặng cỡ nào và các phương án xử trí. Vì mọi thể loại xe cẩu, nâng… đều không thể tiếp cận được vào bên trong ngõ sâu cỡ này, chỉ có thể sức người, mà là bao nhiêu người mới được? Tôi hoàn toàn không có kinh nghiệm gì về vụ này!

Tôi hỏi một contact xe cẩu. Xe bảo: “À, chị tìm người bứng được cái cây ra thì em cẩu về cho”. Tôi was like: “WTF?” Cần xe cẩu nó bứng cây mà giờ cần người bứng thì xe mới cẩu cho thì thôi cần xe cẩu làm gì.

Tôi đã hỏi một vòng thành phố với mọi phương án đề ra, hỏi cả Tiến mà Tiến quá bận vì giáp Tết và Tiến nói cái gì í tôi hiểu chết liền. Trời ơi có một cái cây mà nó cực nhọc thế này đây. Cuối cùng sau khi tổng hợp ý kiến quốc hội thì chỉ có cách duy nhất là: Xe cẩu cẩu cây ra khỏi chậu, đặt sang xe tải. Xe tải đi về nhà rồi chuyển qua xe kéo, xe kéo vào được tới nhà thì dùng sức người đặt vào trong hố.

Tôi lại đau đầu tiếp vụ tìm người ở đâu. Trong lúc xe ôm chở tôi ra cửa hàng của Tiến để tôi khảo sát xem cách di chuyển cây, cậu bé xe ôm đang là sinh viên năm nhất cũng khá to người hùng hổ bảo: “Chị, chị để em gọi thêm bạn cùng phòng em tới nữa”. Tôi mắt sáng rực bảo thế tốt quá tôi đỡ phải đi đâu tìm, rồi tôi nhờ Tường, thanh niên shipper đã ship táo Bàng La cho cả Hà Nội vừa xong cũng rủ thêm anh em bạn bè tới. Tôi tính nhẩm thế cũng được phải 6,7 người rồi, tính cả bạn lái xe tải có khi là 8 luôn, thế chắc là đủ!

Tôi đã định mượn cái xe nâng của chị Nga mà nó lại xa nhà tôi quá, nghĩ thôi chắc không cần, 7,8 thanh niên chắc nâng được cái cây chứ?

Vâng, tối qua, khi tới ngày phải mang cây về vì sân nhà đã đào đất tung tóe bố tôi không dắt xe qua được đang cáu nhặng. Tôi tới cửa hàng Tiến từ sớm chuẩn bị (tinh thần là chính) mặc dù hẹn cẩu và tải vào giờ khá khuya để tiện đường thông thoáng di chuyển.

Thanh niên grab sinh viên năm nhất xuất hiện tại cái cây. “Em có người rồi chị”. Tôi nhìn mãi không thấy người đâu. “Đâu em? Mấy bạn?”. “Dạ 1 bạn”. “Thế đâu?” “Đây, chị”.

Đoạn, thanh niên grab sinh viên với đôi kính đít chai tầm 10 độ xoay người, mới hiện ra đằng sau một thanh niên khác, ước tính cao 2 mét (nhưng có chia đôi), cùng đôi tay mà tôi biêt chắc cũng có thể sử dụng để khều quần áo được, có lẽ nặng bằng 2/3 tôi. “Dạ em đây, em sinh viên năm hai ạ”.

Giây phút ấy, tôi đau tim quá. Rồi tôi nhìn lên cái cây, tôi thắc mắc rằng, rồi bọn nó sẽ nâng cây cho tôi hay là để cây sẽ nâng bọn nó luôn cả thể?

(Còn tiếp).

#hakindiary
#nhatkyhakin

#630: Bạn có mất trí nhớ sau COVID không?

Bạn có mất trí nhớ sau COVID không?

Minh Anh – cô gái vô cùng tài năng với khả năng vẽ cực đẹp. OK vẽ đẹp thì nhiều người vẽ đẹp lắm, nhưng với MA thì đặc biệt là trình bày ý tưởng cho bạn bạn vẽ ra chuẩn đét luôn, thậm chí còn đẹp hơn cả yêu cầu, mà vẽ tay chứ không chơi hệ A.I như bây giờ nhé. Nhưng…

Mỗi lần cộng tác với MA để vẽ ý tưởng thì thế giới thường đã trải qua 3 trận Đại hồng thủy, mẹ Âu Cơ ba Lạc Long Quân đã tái hồi được muôn kiếp với hàng chục tỉ người con cùng 5 nền văn minh mới rồi mà MA vẫn chưa gửi cho sản phẩm. Và gần đây mỗi lần đòi nợ MA, MA lại bảo “ơ em quên mất, từ hồi em bị Covid tới giờ em suốt ngày quên chị ạ”. Và rồi vì tại Covid, MA lại quên mất thêm 2 kỷ nguyên Băng hà nữa!

Nhân tiện MA hay đổ tại COVID, và cả chị hàng xóm đang gội đầu cho mình thì có điện thoại rồi ngồi buôn điện thoại quên luôn cả đầu mình đang ướt rét run vl, hay như hôm nọ cậu xe ôm đi đổ xăng xong quên luôn đón mình đi tiếp, họ đều nói lỗi tại COVID, chia sẻ với các bạn một kiến thức y học thú vị này.

“Long COVID” hay theo như tiếng Việt mình được biết gọi là “hội chứng hậu COVID kéo dài” là một tình trạng mãn tính xảy ra với những người đã từng nhiễm COVID cấp tính. Hiện tại, số lượng người vẫn bị chịu ảnh hưởng bởi hậu quả này trên thế giới ước tính rơi vào khoảng 400 triệu người.

Rất nhiều người sau hậu COVID hay gặp phải trường hợp là mất trí nhớ tạm thời hoặc tự nhiên đầu cứ đông đặc lại, không hiểu được đây là ai và tôi là đâu, hay đủ minh mẫn để đưa ra một quyết định gì, hay quên tiệt là mình đang phải làm cái gì… Các nhà khoa học đặt cho hiện tượng này là “brain fog” (sương mù não?). Tức là tự nhiên như có một màn sương nó phủ não thấy mọi thứ cứ tối òm đông quạch lại, không thể nhớ hay quyết định được gì trong tạm thời. Nhiều người thì thấy rõ rệt triệu chứng này, nhiều người thì nghi ngờ không biết phải mình bị tự kỷ ám thị hay không, nhiều người thuyết âm mưu thì cho rằng tại vaccines vv…vv… nhưng đây là một triệu chứng hoàn toàn có thật.

Trong một bài nghiên cứu bởi giáo sư Yu Fujimoto từ Đại học Yokohama có tiêu đề “Systemic increase of AMPA receptors associated with cognitive impairment of long COVID,”, được xuất bản trên Brain Communications ngày mùng 1 tháng 10/2025 (tức là mới tháng trước). Bằng cách sử dụng 1 công nghệ PET scan có tên là [¹¹C]K-2 PET, scan não trên 30 bệnh nhân hậu COVID kéo dài và 80 người khỏe mạnh bình thường, thì ở những bệnh nhân COVID, mật độ thụ thể AMPA (AMPA receptors hay viết tắt là AMPARs) cao hơn rất nhiều so với mật độ AMPARs trong não của một người bình thường khỏe mạnh.

AMPA là viết tắt của “alpha-amino-3-hydroxy-5-methyl-4-isoxazolepropionic acid receptor” – là một loại thụ thể quan trọng của chất dẫn truyền thần kinh glutamate trong não, đóng vai trò thiết yếu trong quá trình truyền thông tin thần kinh nhanh, phục vụ cho việc học tập và ghi nhớ (ChatGPT). Việc tăng sinh AMPA receptors bất thường trong não đóng vai trò then chốt trong việc gây ra hiện tượng sương mù não ở bệnh nhân long COVID, khiến họ bị suy giảm nhận thức và vật lộn với chức năng trí nhớ.

Phát hiện này vô cùng quan trọng trong việc tìm hướng điều trị cho triệu chứng sương mù não cả các bệnh nhân hậu COVID này. Nghĩa là từ giờ có thể specifically target vào việc điều chỉnh AMPARs hoặc liệu pháp ức chế viêm thần kinh.

Tuy nhiên, lý thuyết là vậy chứ hành trình để ra được liệu pháp cũng chưa chắc nhanh được, vì việc can thiệp vào hệ thống dẫn truyền thần kinh như glutamate là rất phức tạp và dễ gây tác dụng phụ.

Quay trở lại với MA và chị hàng xóm, cùng một số người bạn mình quen biết và… ngay chính bản thân mình. Thì hiện tượng brain fog này lại coi bộ nó có từ thủa cha sinh mẹ đẻ á, từ thủa sơ khai của hơn nửa thập niên trước khi COVID chưa có trong bất cứ từ điển nào thì cái đội đãng trí, hay quên nhưng lại rất lắm lý do bọn nó đã nghiên cứu và sáng tác ra được muôn ngàn lý do khác hay hơn nhiều AMPA và cũng không biết AMPARs từ lúc sinh ra đội này có khi đã tăng sinh hơn người bình thường hay không 😀. Đội này còn cần phải được nghiên cứu thêm cả ở bộ phận frontal lobe của bộ não nữa, là bộ phận chịu trách nhiệm cho chức năng lý luận lý sự, chắc chắn là nó hoạt động năng nổ hơn người bình thường nhiều lần 😀. (Tôi quen Minh Anh 12 năm rồi á, chị hàng xóm thì hàng xóm 30 năm rồi, và.. rất nhiều người khác, nguyên nhân và lý do họ đưa ra cho việc hay quên của họ phong phú thú vị hơn nhiều =))).

Tóm lại là Minh Anh ạ, cái sân và vườn nhà chị đã tự DIY xong gần hết mịa nó rồi mà chị vẫn chưa thấy cái bản vẽ mộng mer chị bàn bạc với em đâu, chị tự mò gần xong rồi. Chán ghia. Ước gì tôi tự vẽ đẹp được 😀!!!

Ảnh: Tôi tự A.I khi không thể vẽ được mong muốn cái góc vườn của tôi nhưng nó vẫn chưa là đúng ý tưởng của tôi, vậy học prompt tốt nếu không biết vẽ hở? Nhưng tôi thích yếu tố con người cơ Minh Anh ơi là Minh Anh huhu

#629: Một chuyến tới Bảo Lộc. P1

Từ sân bay Liên Khương về Bảo Lộc hình như chỉ có duy nhất 1 cái xe khách tên là Bảo Vân vào tận sân bay để đón khách. Nhưng có lẽ đó là 1 cái xe buýt biết bay. Và bằng những cách nào đó với từng đấy con người và những thùng hàng khổng lồ tưởng như chiếc xe phải gấp 3 mới chứa được thế mà người lơ xe nghệ nhân vẫn nhét được đầy đủ vừa khít như có phép màu. Tôi thì ngồi co rúm lại với chiếc ba lô 15 kg trên người. Tôi vẫn ấn tượng giọng người phụ nữ trực điện thoại của nhà xe, tôi gọi 3 cú thì cắm cảu như mắm ớt với tôi cả 3 nên cũng hơi mất cảm tình, đã thế trên xe lại chật chội và xe biết bay nữa. Thế nhưng tới đoạn tính tiền xe, khi 2 người khách là 2 người phụ nữ người đồng bào có tuổi khắc khổ vác gùi chắc mới đi làm thuê về đưa tiền cho lái xe, nhưng xe không nhận. Lúc họ ra khỏi xe về rồi thì lái xe mới nói rằng họ là những người khó khăn nên toàn cho đi nhờ xe chứ không lấy tiền. Thế là tôi gật gù và tha thứ hết cho cái sự cáu kỉnh của cô điện thoại nhà xe và cái sự chật chội bay bổng này :)).

Xe thả tôi giữa phố Bảo Lộc. Tôi ngơ ngác. Ơ lúc nãy tưởng là lái xe nói rằng sẽ chở tôi đến tận nơi cơ mà? Thế nhưng lái xe nói với tôi rằng chị yên tâm có xe trung chuyển rồi, và hóa ra chiếc xe trung chuyển đó là… 1 bác xe ôm đang đứng chờ sẵn. Tôi hốt hoảng bảo ơ không đi xe máy được đâu vì có 1 cái va li to lắm. Thì lơ xe bảo: “Ôi giời chị lo gì người Bảo Lộc chở được hết chị yên tâm!”. Và quả thật lại 1 lần nữa tôi vô cùng ngạc nhiên khi chiếc vali 20 kg của tôi được đặt lên trước chiếc xe máy 1 cách ngon lành gọn nhẹ, điều mà bố tôi chỉ có thể gọi bằng điện thoại. Còn tôi thì ngồi sau bác xe ôm còng lưng vác tiếp cái ba lô 15 kg cùng chiếc xe kéo.

Như thế nào đó, những người Bảo Lộc thân thiện đáng yêu đã luôn nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến và thương cảm từ những giây phút đầu tiên tôi tới.

Bác xe ôm khi chở tôi cứ nhìn chằm chằm vào cái xe kéo nhỏ mà tôi hay để kéo cái balo máy 15kg của mình. Rồi đi được 1 lúc bác nói: “nhìn con vất vả quá nhỉ đồ đạc nặng như thế này lại còn phải đem theo cả xe kéo nữa, con là chuyên đi chở hàng hả?” Có lẽ hình ảnh tôi vác ba lô trông lực điền lắm!

Một lúc sau khi tôi đang đi lang thang để tìm mua ít trái cây ăn. Thì 1 người phụ nữ bán trái cây gọi tôi lại mời tôi mua. Tôi đứng săm soi xem nên mua quả nào, đang chọn dở 1 vài quả ổi và 1 ít nhãn thì người phụ nữ nhìn tôi hỏi han đầy tò mò: “Em vừa mới đi bán hàng ở đâu về hả? Em bán hàng gì đấy?” Thì ra bên cạnh dáng lực điền síp bờ tôi còn có dáng của 1 người phụ nữ tiếp thị hàng rong nữa.

Rồi chiều tà khi tôi đang lọ mọ chạy xe máy đi xuống dốc thì bất chợt nhìn thấy 1 chút ráng hoàng hôn thật vô cùng xinh đẹp. Mặc dù trước đó trời vừa mưa to gió lớn. Thế là tôi dừng chiếc xe ở góc đường rồi chạy ra bấm vài pô ảnh, chỉ mất có 1 phút thôi. Và rồi khi tôi quay trở lại chuẩn bị đi tiếp thì không thể nhớ nổi mình vừa nhét chiếc chìa khóa xe máy vào ngăn túi nào. Tôi lục tung tất cả các loại túi có thể trên người để tìm chìa khóa xe mà không thể thấy được tung tích của nó ở bất cứ đâu. Lúc đó đoạn trên dốc cũng khá là hiểm vì xe lên xe xuống cần phải tránh nhau mà chiếc xe của tôi nó cũng sát mép đường nên tôi rất cần nhanh chóng để di chuyển tiếp. Nhưng như thế nào đó tôi cuống quýt lục tung tất cả mọi thứ có thể mà không thể thấy được chiếc chìa khóa đâu. Tôi không thể hiểu nổi tại sao mới ngay đây mà chỉ có từng đấy cái túi mà không thể nhớ và không thể thấy được cái chìa khóa, không lẽ có ma? Trong lúc tôi đang phát điên để đi tìm chiếc chìa khóa thì 1 người phụ nữ lao tới, chị ấy tỏ ra vô cùng quan tâm và băn khoăn về tôi rồi thốt lên:” trời ơi tội nghiệp con nhỏ này quá, nãy giờ mất cái gì mà tìm hoài không thấy vậy?” Tôi mếu máo bảo rằng chìa khóa xe em vừa mới để đây sao mà sao bây giờ không thể thấy được nữa. Chị bảo em cứ lột hết người em ra đi rồi thế nào cũng thấy chứ làm sao mất được. Và trong lúc tôi lột tanh bành tất cả mọi thứ có thể trên người để tìm chìa khóa thì chị cũng dừng xe lại và lọ mọ đi quanh chiếc xe của tôi cúi đầu xuống đường để tìm xem tôi có rớt chìa khóa ở đâu không. Chị còn hỏi tôi là chìa khóa màu đen hay là màu gì, có cảm ứng không, có điều khiển từ xa không…Rồi chị liên tục an ủi tôi cứ bình tĩnh tìm đi không rớt được đâu chỉ có ở đây thôi. Và người phụ nữ ấy đã ở bên cạnh tôi để khích lệ tinh thần đúng 10 phút cho đến khi tôi sờ được chiếc chìa khóa trong chiếc túi áo mà trước đó tôi đã sờ và lục tung 20 lần. Chị ấy thở phào nhẹ nhõm theo tôi rồi mới yên tâm lên xe đi tiếp. Trước khi đi chị ngoái lại an ủi tôi câu cuối: “Cái hồi mới đẻ giống em chị cũng hay quên y hệt như thế đấy không sao đâu!”… À thì ra tôi còn có dáng của một người phụ nữ mới đẻ đãng trí nữa!

Trong khi ở đô thị phồn hoa người ta luôn thốt lên: “Bạn là nghệ sĩ à?” hay “Nhìn bạn đã thấy ngầu “ Thì có lẽ về Bảo Lộc tiêu chuẩn ngoại hình của tôi có những định nghĩa nhân văn khác và có nhiều sự gợi cảm hơn!

À, còn vụ tối ra phố quét được xe ôm, rủ tôi ở lại Bảo Lộc đi. Ngày hái cà (phê), tối đi chạy xe giống bạn. “Cuộc sống ở đây cũng dễ mà”, bạn nói!

Chắc tôi cần chút chấn chỉnh lại ngoại hình vào ngày mai. Có lẽ tôi sẽ mặc một chiếc quần bò xem sao!

#nhatkyhakin
#hakindiary

https://www.facebook.com/hakinkin/posts/pfbid02o48ywZzJf2Tem19GK1R9qGPDMetiHE3jR4G4wMXfsnMKPM3EojKgpyLn2dynarYwl