Posts in Uncategorized

#449: Diary – Tự nhiên muốn đi học…

Mặc dù ngày mai kia thời tiết báo sẽ lại nóng trở lại, thế nhưng vì trời cứ càng nóng thì sẽ càng phải bật điều hòa trong phòng. Mà phòng càng mát càng giống như mùa đông gió mùa về, cộng thêm suốt ngày dí cái lọ No5 lăn khắp quần áo nên cảm giác dễ chịu dã man. Những lúc này thường hay bị mơ mộng thích đi đâu đó lên núi hoặc được ngắm một vùng đất nào đấy đang trở lạnh, ví dụ như là một vùng nào xa xa ở Nhật lúc lá vàng lá đỏ bắt đầu xôn xao chẳng hạn.

Xong rồi đọc được cái bài báo về đám học trò bên TQ trêu ông thầy giáo với cái hình ảnh lớp học tự nhiên lại nghĩ giờ mình đi xứ nào đấy (nhưng phải là ở châu Á cơ), được đi học lành lạnh mỗi ngày, lại trở về cái thời học sinh sinh viên kể ra vui phết nhỉ.

Hôm nay được ngồi bàn luận về một cuộc đi roadtrip vào mùa thu năm nay, phải lên được Smoky mountain, rồi đi qua Wyoming, rồi Montana, rồi tới Seattle, rồi qua Portland về lại LA. Cả một mùa thu lá vàng lá đỏ đẹp ngất ngây quanh vùng này, nghe đã rạo rực hết cả người ngợm. Thôi cố lên, chỉ cần làm cho xong cái bộ phim này cùng cái việc kia là mình sẽ có mấy cuộc roadtrip thật vô cùng hấp dẫn rồi, à còn làm postcards để bán gây quỹ cho hậu kỳ nữa chứ. Làm thôi Hà Kin ei!!!

#448: Nhật ký xe ôm – 11. Tử tế thì 0 sợ ế

Tất tả ở bến xe, về lại Hà Nội vào đúng cái giờ đông đúc lại giờ xe ôm đi..ăn tối nên mãi mới bắt được cái xe. Đói quá mua miếng bánh mì và chai nước đứng chờ các anh xe ôm ăn tối xong qua đón.

Xe ôm chạy tới đỡ giỏ gà giỏ rau rồi hỏi han

“Chị mới đi đâu ạ?”

Tôi

“Chị mới ở quê lên”

Xe ôm

“Thế mà nhìn chị SÀNH ĐIỆU phết”

OK fine

Rồi xe ôm vừa chở vừa hỏi han tiếp

“Chị lên thành phố làm gì ạ?”

Tôi

“Chị đi tìm việc em ạ”

Xe ôm

“Chị định làm nghề gì ạ?”

Tôi

“Chị chả biết làm được gì em ơi. Chị thất nghiệp lâu quá, mà chị cũng lười nữa nên toàn ở nhà thôi”

Xe ôm

“UỒI ÔI thế thì chị ăn tiêu mỗi ngày thế nào? Không đi làm thì chết đói chị ơi”

Tôi

“Chị ăn bánh mì nước lọc mỗi ngày là được rồi. Cứ ăn một miếng bánh uống một ngụm nước bánh nở ra thế là no. Nói chung chị 0 có nhiều nhu cầu, lười làm thì ăn ít tiêu ít thôi”

Đoạn, tôi giơ cái túi bánh mì và nước lọc lên chứng minh luôn.

Xe ôm (bắt đầu thấy có vẻ ái ngại dùm tôi)

“Chị kiếm cái xe chạy grab như em cũng được”

Tôi

“Ôi nghề này đâu phải đơn giản, chị 0 đủ sức mà chạy í em ạ”.

Xe ôm

“Ôi chị sợ gì, quen hết, mà em thấy DA CHỊ CŨNG ĐEN RỒI, MẤT GÌ ĐÂU”

OK fine

Rồi xuống xe, tôi vẫn cho thêm xe ôm tiền boa vì quãng đường xa và vất vả.

Xe ôm ngậm ngùi

“Chị đã không có việc rồi còn cho em thêm ạ, chị tốt quá ạ. Mà, em biết vì sao chị không đi làm mà chị vẫn có bánh mì với nước lọc thế kia để ăn rồi ạ”

Tôi

“Sao sao?”

Xe ôm

“Vì cứ là người TỬ TẾ thì kiểu gì cũng không bao giờ sợ chết đói đâu ạ”.

OK fine!

#447: Nhật ký xe ôm – 10: Chị ơi mông em đang rung lên…

Đang đi xe ôm

“Chị, chị ơi, Mông em đang rung lên”

(Mình – tai vốn vẫn luôn nghễnh ngãng), hét to lên hỏi lại: “Cái gì cơ? Mông em bị sao?”

“Dạ Mông em đang rung lên. Là hình như chị đang có điện thoại đó”

“À à” (mình nhìn xuống dưới rờ rờ cái túi đang để giữa mình và bạn xe ôm). Quả nhiên có điện thoại.

Xuống xe.

Mình: “Sao em phải miêu tả cái mông em rung trước rồi mới nói chị là có điện thoại?”

Xo: “ Chị ơi như vậy thì câu chuyện mới hấp dẫn”

À à, thật tuyệt vời, xin contact luôn vào đội ngũ biên kịch phim.

#nhatkyxeom

#446: Nhật ký xe ôm – 9. Lãng mạn như chiều hoàng hôn Hồ Tây

Ngồi rình hoàng hôn Hồ Tây mà nó lặn mất vào những đám mây xa xăm.
Đành book xe về trước khi muỗi bay tới từng đàn từ xa thẳm
Nhưng xe vừa nhận thì mặt trời bỗng tuồn ra nồng thắm
Thế là vội vã vượt qua con đường xe dài dằng dặc.
Chạy về phía bên hồ và chụp lia lịa không chớp mắt.
Chú xe ôm tìm tới và hỏi, chụp xong chưa? Tôi trả lời: “Dạ sắp sắp”
Chú bảo: “Ôi vô tư đi, cứ chụp cho tới khi mặt trời tắt
Chú sẽ đứng đây và đợi chờ trong im lặng”
“Thật tuyệt vời”, tôi nghĩ thầm: “Chú cũng cổ vũ nghệ thuật chăng?”
Và yên tâm, tôi chụp ngang chụp dọc, đảm bảo rằng góc chụp phải đẹp nhất
Lâu lâu quay lại xem chú còn ở đấy cũng ngắm mặt trời không?
Nhưng bất ngờ, chú đang đứng quay mông
Ơ kìa cháu tưởng chú cũng yêu nghệ thuật lắm?
Vừa chạy ra chú lại xua: “Chụp đi cho hết “phim” hẳn
Vì còn 3 điếu thuốc nữa chú hút nốt là xong”
Và tôi còn biết vì sao chú quay mông
Vì phía bên kia đường có 2 cô sếch xì quá
Cổ áo thì đã rộng lại còn cúi xuống đường nhặt lá
À thì ra mỗi người có một gu nghệ thuật ạ
Kết thúc câu chuyện là chú ấy sau đó đã chở tôi về nhà!
Và tôi có một series ảnh đẹp bao la
Cảm ơn chú xe ôm nhá

(Hết chuyện)

Ảnh: Chú xe ôm kiên nhẫn chờ đợi trong im lặng nên có cơ hội chụp được cả khi mặt trời lặn sát xuống dưới, lúc này mới thấy có cả một dãy núi to ở phía xa. Nghe nói là Ba Vì

#445: Nhật ký xe ôm – 8. Xe ôm hay là ma?

Ê còn ai còn thức 0 kể chuyện này cho mà nghe.

1h đêm đi xe ôm qua một khúc, tự nhiên thấy xe ôm lạng tay lái nghiêng đi, rồi quay lại nói mình: “Suýt thì đâm vào”.

Xong mình nghe lùng bùng không rõ là anh xe ôm nói là đâm vào cái gì bởi vì bốn xung quanh hoàn toàn không một bóng người, vắng hoe, chỉ có ánh đèn đường vàng vọt, một ngọn gió cũng chả thổi qua.

Mình hỏi: Đâm cái gì ạ?
XO: Có hai người ở đây nhưng họ chạy đi rồi
(gai ốc mình nổi đầy mình)
Mình: Ủa ai ạ?
XO: Là hai người âm, nhưng họ đi rồi.

Dứt đoạn anh cũng kéo tay áo lên cho coi gai ốc anh nổi rần rần.

XO: Thực ra lúc nào cũng có người âm xung quanh, là nhìn được hay không thôi. Phải có duyên.

Anh nói thực ra tỉnh bơ, chả có vẻ gì dọa nạt hay trêu chọc gì mình cả, và giọng cũng rất chân thành. Lúc anh ấy thốt lên né xe y chang một người né chướng ngại vật thật sự.

Anh ấy cũng chả nói gì suốt dọc đường về. Im lặng, trả tiền rồi tạm biệt thôi, không phải truyên truyền hay dọa nạt!

Về rồi còn có người gọi ơ chị ơi chị đặt xe về đâu ạ sao em tìm mãi chị 0 thấy. Mình thì bảo ủa có người vừa đón về rồi cơ mà? Thật sự là vãi đái ra quần! Nhưng mà có vẻ là lỗi apps thôi, là mình nghĩ thế…

Tâm linh có những điều thật khó nói, nó không xảy đến với tất cả mọi người nên không phải ai cũng tin.

PS: Để mình giải thích thêm một chi tiết. Là cái người gọi xe ôm cho mình chị ơi chị ở đâu í là cái người gọi tới đón mình từ lúc đầu cơ, xong vì mình 0 có khả năng phân biệt được giọng nói nên cái anh tới đón mình mình cứ tưởng là cái người đó nên trèo tít lên xe, mà hỏi về đúng điểm về. Đi về rồi mới thấy người kia gọi hỏi lại là sao tìm mãi chị 0 thấy (vì quãng đường cũng 0 xa nên về đến nhà cũng nhanh). Nên điều này mình 0 giải thích được apps lỗi thế nào nhé. Vì anh kia cũng đúng là hành trình mình đặt về nhà lúc kết thúc!
Nhưng về nhà thì mở app không hề thấy anh kia đâu chỉ thấy bạn đón hụt phải hủy cho bạn ấy!

#444: Nhật ký xe ôm – 7. Em thấy hay hay ạ

Hôm nay tự nhiên mò ra cái váy thấy hay hay, hình như từ hồi về VN chưa mặc. Lâu lâu muốn thay đổi nên mặc luôn.

Xe ôm đến

Định trèo lên xe. Xe ôm hỏi

“Chị định ngồi thế nào ạ em còn CHUẨN Bị TINH THẦN?”

Tôi

“À thì ngồi bình thường thôi có gì đâu mà phải căng thẳng”

Xong rồi tôi tự tin định trèo lên ngồi như người ta mặc quần thôi. Tôi không có thói quen mặc váy mà phải ngồi nghiêng.

Nhưng có vẻ…tôi quên mất váy này đi ô tô thì được mà không đủ độ…. dạng cho xe máy. Một hồi loay hoay vất vả. Lái xe nghiêng cả xe xuống cho tôi trèo lên mà không được. Khuôn mặt tôi bớt dần sự tự tin.

Lái xe (ái ngại)

“Không ổn rồi chị ạ. Không XOÈ được rồi. Chị ngồi nghiêng tạm vậy nhé”

Nói rồi nghiêng xe cái bụp để tôi trèo lên.

Rồi lầm bầm

“Đấy biết ngay mà. Mình đã CHUẨN BỊ TINH THẦN RỒI”

Rồi lái xe vừa đi vừa hát rất yêu đời cho dù ngồi nghiêng khá là loạng choạng

Tôi

“Tinh thần yêu đời quá nhỉ”

Lái xe

“Vâng, em thấy HAY HAY ạ”

Tôi

“Sao hay?”

Lái xe

“Dạ cảm giác cứ như mình có VỢ xong rồi mình đang chở vợ ĐI ĐẺ í ạ”

!!!!!

Thế típs như nào?

#443: Nhật ký xe ôm – 6. Lụ cười

Xe ôm (thấy mình lóc cóc đi bộ ra):
– Ô nhà chị ở đâu mà phải đi bộ ra đây? Chị cứ nhắn em địa chỉ là em tới tận nơi đón cơ mà?

Tôi
– À tại ngõ ngách quá khó tìm nên thôi chị đi bộ ra luôn trung tâm cho em dễ đón

Xe ôm
– Ồ không, lần sau chị không phải làm thế nữa nhé. Chị chỉ cần nói địa chỉ, em sẽ có mặt tận cửa. Em á, trừ…TẦNG HAI thì em không đón được chị thôi chứ dù chị ở bất kỳ đâu miễn chị CHẠM ĐẤT là em đón được chị.

Tôi
– Ồ thế thì em đón chị hơi khó đấy vì mẹ chị vẫn bảo chị là “chân con gái tôi không bao giờ chạm đất…”

Xe ôm
– Ồ không sao, chỉ cần đón được chị, chị mà bay em sẽ BAY THEO CHỊ

Một lúc sau xuống xe

Tôi
– Trời nóng thế này chạy xe vất vả nhỉ

Xe ôm
– Ồ không, em chạy một tuần ba buổi thôi. Thời gian còn lại em đi làm đầu bếp ạ. Mà chạy không mệt vì em được đem LIỀM VUI đến cho mọi người.

Tôi (gật gù)
– À hay đấy, chị rất thích thái độ tích cực của em. Thế giới cần nhiều hơn nữa những người vừa biết nấu ăn vừa biết đem liềm vui đến cho muôn nhà như em.

Xe ôm
– Ồ vâng, dạ đây của chị hết hai mươi nghìn tiền xe ôm. Còn lại những lụ cười của em thì miễn phí chị nhé.

À hay quá, để tao cười cho mấy phát nữa. Yêu thế béo má cho phát giờ. Và PS là những lụ cười ấy đã được boa hơi mạnh!

#442: Nhật ký xe ôm – 5. Chị có yêu đời không ạ?

Đang đi tự nhiên lái xe hỏi:

“Chị có yêu đời không ạ?”

HK: “Cũng ok em ạ”

Xo: “Thế là có hay là không?”

HK: “Thì cho là có, sao hỏi vậy?”

Xo: “Thế chị có thất tình bao giờ chưa? Làm thế nào để yêu đời khi đang thất tình?”

HK: “À thất tình nghe nói mệt lắm, chị mới 20 tuổi thôi nên cũng chưa có nhiều bạn trai. Thế em thất tình sao?”

Xo: “Uồi ôi chị 20 tuổi á? Trẻ quá nhỉ. Em thấy lúc đón chị mặt chị ĐẦN THỐI em tưởng chị đang buồn tình”

HK: “à kinh nhỉ quan tâm quá…”

XO: “À tại nhà em bán thuốc gia truyền đông y í ạ, có loại THUỐC NGỦ thảo dược hay lắm. Uống vào ngủ ngon yêu đời lắm ạ. Hôm bữa có chị kia thất tình đòi QUYÊN SINH mặt cũng đần ra như thế uống xong giờ yêu đời lắm ạ, có tình mới luôn rồi í ạ. Chị thử xem nhé? Chị CÒN TRẺ mà”

Haizz giờ điện thoại có thêm contact “xe ôm bán thuốc yêu đời”

Còn lúc đần thối trong lúc chờ xe là trúng lúc đang tính tiền lo nhân sự và thiết bị phim và đang bị sốc nhẹ vì…nhiều tiền quá…

Dù sao cũng đã có nguồn thuốc …

#441: Nhật ký xe ôm – 4. Hết mình và thật thà

Xe ôm

“Ôi cái áo của cô đằng trước kia NGUY HIỂM quá”

Tôi

“Có gì mà nguy hiểm, mấy người đấy không biết lạnh đâu”

(Tôi đang rét vì mưa nên nghĩ rất chân phương thế)

Xe ôm

“Không em sợ là chị bị nguy hiểm ấy chứ”

Tôi (ngơ ngác)

“Ủa ủa liên quan gì?”

Xe ôm

“Thì mặc áo thế dây nó tuột nó bay vào mặt em rồi em không nhìn thấy gì rồi em lao xuống sông Tô Lịch thì sao ạ? Sông khác không chết mà nước sông Tô Lịch là chắc chắn chết. Em thì ko sao nhưng em còn chở chị mà”

Đoạn, tôi nhìn sang sông Tô Lịch rồi cảm thấy thực sự hốt hoảng

“Ôi thôi chết thế thôi đi nhanh lên vượt ngay qua chứ chết không cơ chứ”
Xe ôm

“Con chó kia nó khôn hơn em là chắc”

Tôi

“Sao tự ti vậy?”

Xe ôm

“Nó đứng thế kia mà không ngã chứ em mà đứng giống nó em ngã sml”

Tôi lại thốt lên

“Ờ thế nó cũng khôn hơn cả chị…”

#440: Nhật ký xe ôm – 3. Con chó màu đen

Nhà bạn H có một em chó tên là Mina. Mina là con lai poodle, cực kỳ đáng yêu, cực kỳ thú vị, cực kỳ hài hước, mỗi tội là…đen. Đen quá nên mỗi lần muốn chụp muốn quay được cái sự đáng yêu hồn nhiên thông minh hài hước của Mina rất là…khó. Vì nếu để căn sáng được cho Na thì xung quanh sẽ lóa hết, cứ như chỉ một mình Na tồn tại giữa mặt trăng, còn nếu không kích sáng cho Na thì không bao giờ thấy sự tồn tại của Na trong bất kỳ video hay bức ảnh nào.

Điều ấn tượng nhất về Na là càng tỏ ra xa rời Na không muốn gần Na thì Na sẽ càng lao tới. Nhớ bữa đến nhà bạn H có cô bé kia đang ở trọ cùng rất sợ chó vì hồi bé đã từng bị chó cắn. Cứ thấy Na là len lén bỏ chạy. Na bắt được điểm yếu này của đối tượng nên không ngại ngần tìm mọi thủ đoạn để hành hạ tinh thần cô gái đó. Ví dụ cả một đống người ngồi không sao Na chỉ sấn tới ngồi cạnh cô kia, và cô này nhích mông một bước thì Na nhích một bước, chân tay miếng nào thò ra là Na gặm như bánh đa. Cô kia càng tuyệt vọng bỏ chạy thì Na sẽ càng đuổi theo. Nghe nói buổi sáng Na thò và tận giường cắn chân cắn tay cô này khiến cô này la hét không ngủ tiếp được thì thôi. Mà cứ tỏ ra yêu Na là Na sẽ chảnh chó. Nhớ có lần đến chơi với Na thủ thỉ ôm hôn xin tình yêu Na mà Na toàn ngoảnh đít đi. Nhưng tỏ vẻ khinh thường, không quan tâm đến Na là Na sẽ sấn tới lăn lộn, rúc vào lòng, mắt chơm chớp. Đấy, đáng yêu là vậy đó mà xin nhắc lại là chả bao giờ chụp hay quay được chỉ vì Na đen quá.

Rồi bữa nọ, đêm khuya khoắt sau khi chơi với Na xong tớ phải đi về. Trời đã tối lắm, nhà bạn H ở tầng 2. Tớ đi xuống cầu thang để bắt xe ôm. Na đứng nhìn tớ ở cầu thang mắt rơm rớm tiễn bạn lên đường. Tớ cũng vừa đi vừa ngoái nhìn Na đầy yêu thương và luôn miệng: “Kin về nhé Na”. Na ngồi phịch xuống buồn ơi là buồn. Tớ thì sụt sùi: “Thì thôi mai lại gặp mà Na, Na đừng buồn nhé”….

Xuống dưới trèo lên xe rồi mình vẫn ngẩng lên cầu thang chào Na.

Thế rồi, đi được một lúc mới thấy xe ôm bắt chuyện, giọng run run, mà nãy giờ mình cũng thấy xe ôm này có vẻ hơi không bình thường, thấy nó cứ luýnh quýnh và không nói gì từ lúc chở mình.

“Chị, chị có hay về khuya thế này không ạ?”

“Uh có chứ em, chị thích đi khuya mà. Ủa sao em hỏi?”

“Chị có hay ra khỏi nhà ban ngày không ạ?”

“Không ban ngày chị toàn ngủ em ơi, chị chỉ thích đi khuya à…”

(Im lặng)

“Ủa sao hỏi vậy hả em?” Mình hỏi lại

Xe ôm (ngập ngừng)

“Dạ cho em hỏi này….thế vừa rồi chị nói chuyện…với ai đấy ạ?”

“Vừa rồi là lúc nào? Nãy giờ chị nói với mỗi em thôi mà” (Tự nhiên tớ nổi da gà các bạn ạ)

“Dạ lúc em đón chị í, chị cứ đứng một mình nói với ai í ạ? Chị chào ai í?”

À…thì ra là lúc mình cứ đứng chào Mina, tay chân hua hua trong không khí…trời thì khuya, cầu thang thì tối, mà Mina thì….Giờ đã nhớ ra vì sao bạn xe ôm đưa cái mũ bảo hiểm cho mình mà luống cuống đánh rơi cả xuống đất rồi…

“À, lúc đó chị chào một con chó em ạ”. Mình trả lời dõng dạc

“À…là chó ạ? Mà sao em không có thấy?” (Bạn ấy có vẻ nhẹ người)

“À, là vì con chó đấy màu đen em ạ, nó đứng ở cầu thang í”.

“À thế ạ”. Bạn xe ôm cười rồi thở hắt ra. Và để cho bạn ấy bớt nghi ngờ thêm, mình ào lên cho một tràng.

“OK thế chị nói em này, lúc nãy em hỏi chị có đi khuya không vì em sợ chị là ma hả? Chị nói luôn với em chị là người nhé, mà ban ngày nhìn chị rất xinh, chỉ là chị hay ngủ thôi. Chị tên là Hà đàng hoàng em nhé, em không thấy chị đặt app xe ôm à? Và ok chị rất là yêu chó em nhé, nên chị tình cảm với chó như với người vậy, dù chó trắng hay chó đen, ok?”

“Dạ…dạ…em biết em biết ạ. Em nói với chị nãy giờ thì em biết chị là NGƯỜI rồi ạ. Dạ dạ dạ…”

Chỗ tớ ở trọ là trong một cái hẻm, khá vắng, nhưng sáng. Xuống xe rồi, trả mũ. Trước khi xe ôm ra về, tớ đứng chặn lại cái xe, và nói bằng cái giọng hơi viêm họng một chút: “Bây giờ em ra khỏi hẻm, tuyệt đối không được rẽ trái chỉ được rẽ phải và đừng ngoái lại đằng sau nhìn chị em nhé!”

Mặt bạn xe ôm cắt không còn giọt máu và dạ dạ cuống quýt…luýnh quýnh lao xe đi…

Thì đương nhiên rồi, ra khỏi hẻm là đường một chiều phải rẽ phải thôi, rẽ trái nguyên ổ cơ động ở đấy hốt cho vào đồn liền chưa kể ngược chiều nguy hiểm. Còn không nên ngoái lại nhìn tớ làm gì bởi vì….tớ không thích, thế thooooooooy!!!!!!