Posts in Uncategorized

#451: Thì 0 give up được!

Về quê thăm bà trước khi đi Mỹ. Lúc nào cũng thương bà lắm mặc dù bà càng có tuổi càng gàn dở khó tính, đến nỗi mọi người cũng ngại tới thăm bà.

Nhưng mà chuyện đó là bình thường mà, chả phải ai cũng càng già càng khó tính sao? Bà bị mổ cột sống, sau lưng bà vẫn nguyên bao vết hằn thù của chiến tranh, những vết sẹo do bị tra tấn vẫn còn dày nguyên in hằn thành từng vệt dài vắt ngang. Đến người bình thường chỉ đẻ đái tới tuổi già còn đau đớn xương cốt nữa là với người bị bao phen gãy xương như bà? Bà đi lại khó khăn từng bước khó nhọc, vịn vào cái vịn. Mọi người xung quanh không hiểu, đến thím là bác sĩ cũng nói là vì bà không chịu tự tập đi chứ bà đi được mà. Nhưng có lẽ không phải ai cũng ở cạnh bà, để chứng kiến cảnh bà nỗ lực muốn được đi được làm mọi thứ không cần phải nhờ ai, và khi bà không làm được, bà phải nhờ vả, bà vô cùng khó chịu, khó chịu với bản thân, khó chịu với người bà đang nhờ, bởi vì đâu phải ai cũng hiểu ý bà là muốn đặt cái đĩa ở đây, hoa quả ở kia, quần áo phải phơi dây này, khăn phơi dây kia…và đương nhiên, làm sao bà có thể tự dám đi khi không được người hướng dẫn vật lý trị liệu? Sao bà cụ 86 tuổi có thể sau mổ tự đứng lên mà đi được với cái lưng đau và cái chân không được hoạt động nhiều vừa teo cơ vừa sưng phồng?

Bà ở một mình – thương lắm, không thuê nổi ai ở gần bà chăm cho bà, vì chăm người già, lại nhiều bệnh, sinh hoạt khó khăn, phải là người có kỹ năng và nhiều trung thực. Mà ở quê thì kiếm đâu ra, chỉ kiếm được người cũng có tuổi và cần việc dọn dẹp, chăm sao nổi bà? May mắn sao có cô hàng xóm sang thăm bà mỗi ngày, chăm bà mỗi ngày. Cho dù bà cáu giận hay cằn nhằn cô vẫn tươm tất và cười tươi, mặc dù cô bận lắm, cô còn bán hàng cơm và chăm chồng con. Nhưng cô bảo: “Cô sang chăm bà, trả nghĩa cho bà, khi xưa mẹ chồng cô ốm một chỗ, bà sang thăm mỗi ngày…”. Môi ngày bà cứ ngồi một mình trước cửa nhà, mong ngóng cô sang. Bà chả có gì bầu bạn tốt hơn ngoài cái TV – Bà tự ý mua thuốc thang, tự chữa, tự uống lung tung hết cả, không một ai người thân ở cạnh bên để ý lưu tâm những điều đó cho bà – thương bà lắm luôn thực sự!

Các cô thì ở xung quanh không sang chăm bà mỗi ngày được. Cũng không đủ kiến thức và cả open their hearts để hiểu được những sự khó khăn và khó tính của bà. Bố mẹ mình và mình thì tận trên HN, cũng không thể về thường xuyên. Ở với bà cũng chỉ được 1,2 hôm. Thấy bà đi lại khó khăn, thấy bà cô đơn, thương bà quá. Rõ là bà vẫn có thể đi lại được hoặc ít nhiều cho các cơ bắp chân tay khỏe lên, nếu bà được vật lý trị liệu. Mà ở quê lại xa thế này ai đến tận nhà giúp, khó khăn quá? Các cô thì đương nhiên không thể hiểu được rồi, các cô vừa thiếu kiến thức vừa có những suy nghĩ rất bi quan và buông xuôi: “Bà già rồi làm sao mà cơ thể tái tạo được nữa? Làm sao mà đi được nữa mà tập”. “Cháu muốn giúp bà thì cho bà tiền bà mua gì mà ăn…” OK thôi cháu cũng chả giận vì các cô suy nghĩ đơn giản và cũng không có kiến thức. Kể cả 100 tuổi người ta tập luyện vẫn đi được, và giờ càng già càng nên ăn ít đi, cho xương cốt khỏe mạnh hơn, tinh thần tốt hơn, ít bệnh tật hơn, có phải thời 45 nữa đâu mà được ăn là điều hạnh phúc? Mọi nỗ lực giúp đỡ bà thật quá khó khăn bởi vì mình ở xa, bà thì không chịu muốn có người giúp trị liệu, các cô thì cho bà những lời lẽ vô cùng bi quan. Bà tâm lý còn nghĩ rằng mình đang phụ thuộc con cái, không dám làm phiền ai…

Nhưng tôi đâu thể vì thế mà give up được? OK giờ đúng là tiền đang khó khăn thật đấy, vì còn phải chữa bệnh, còn phải làm nốt phim. Nhưng tiền còn làm ra được, thời gian còn bà còn bao nhiêu tháng năm? Tôi cũng 0 thể give up khi thấy bà còn cơ hội nhưng mà không ai chịu làm gì hay phải lắng nghe sự thiếu hiểu biết của người thân. Không thể thế được í chứ. Tôi sẽ tìm mọi cách để vật lý trị liệu cho bà và tìm ai chỉ cho bà cách uống thuốc, chăm sóc bản thân đúng cách.

Trước giờ tôi làm điều gì cũng là ở lương tâm, để đêm đi ngủ cho dễ. Tôi khó ngủ mà….

Nói ra cho nhẹ lòng thôi…chứ trước giờ Hà Kin muốn gì, nghĩ gì, và cảm thấy cần phải làm, chưa bao giờ HK give up cả!

#450: Ơ…kỳ lạ thế nhỉ

Mình nhớ cách đây cả 10 năm rồi, thời mà facebook các thứ vẫn chưa thịnh hành, à mà có khi còn hơn cả trước nữa, từ thời 360 hay sao í. Chả hiểu sao hồi đấy sóng gió thế nhỉ? Hoặc cũng có thể vì hồi đấy còn lọ mọ bước vào đời nên là mọi thứ thật là nghiêm trọng :D. Chứ giờ nghĩ lại có hơn một năm thôi mà mình còn trải qua nhiều thứ vĩ đại gấp 1000 lần, cú nào cũng kinh cả. Trong đấy chắc cú kinh nhất phải là biến cố sức khỏe của bố mẹ và của chút ít bản thân.

Thế xong nhớ hồi đấy cứ buồn buồn là cuối năm thể nào cũng có một bài blog. Tính mình thì 0 có bi lụy sến súa gì cả, trước giờ vẫn thế. Nhưng mà có điều kỳ lạ là viết xong thấy tỉnh táo hẳn, ngập tràn hy vọng cho một năm mới tốt đẹp hơn và y như rằng Tết năm đó sẽ có bao nhiêu là điều kỳ diệu, cho dù deep down thì những điều đen đủi vẫn chưa bao giờ nguội bớt cả.

Giờ mỗi năm một già là là lúc đối mặt với vấn đề lớn nhất là sức khỏe, sức khỏe của bà, của bố mẹ, của bản thân, thế là cứ ròng rã những nỗi lo thường trực. Năm trước nữa mình nhiều biến cố tới mức không cả còn tâm trí viết cho một bài blog cho ra hồn để tưởng niệm nó. Năm nay thì là một năm có ít nhiều sóng gió mà tuyệt vời, thành tựu không thể tưởng tượng được. Cho dù rõ là mình không hề đặt ra những chỉ tiêu ấy, và lúc nào cũng cạn túi, lúc nào cũng mơ hồ ngày mai sẽ thế nào? Chuyện đen đủi vẫn đến đều. Thế nhưng gần về cuối năm nhìn lại bỗng giật mình vì mình đã vừa tiêu những món tiền khổng lồ nhưng vô cùng hữu ích, mình đã đạt được những điều ngoài sức tưởng tượng. Đương nhiên năm chưa hết nên vẫn còn nhiều thứ khúc mắc cần phải chốt nốt cho đẹp năm, thế nào đầu năm 0 có tiền, cuối năm 0 có tiền, thế nhưng trong năm lại làm được nhiều việc thế nhỉ? Chốt nốt được mấy thứ nữa (cũng lại cần tiền) thì có lẽ mình đã có một năm quá tuyệt vời (chắc chả biết dùng từ gì hơn cho đỡ nhạt).

Haha nghĩ lại cũng buồn cười phết, rõ ràng là cả năm chả đi làm chỗ nào cả, thế nhưng thế nào mà vẫn làm ra tiền, dù phải quá vất vả, gò hết cả lưng và xương, vẫn gặp đầy kẻ xấu, nhưng mà người tốt vẫn tới kịp thời. Tiền vẫn tiêu được bao điều tử tế, cuối năm còn tự mua được cho mình 3 cái bảo hiểm cho bản thân. Càng cạn túi càng nghèo thì càng phải mua bảo hiểm, vì nếu phỉ thui lỡ có chuyện gì, đâu phải có mỗi mình mình khổ đâu. Mong ước cho bố mẹ đi khám sức khỏe được chốt nữa và cho bà xong mấy đợt vật lý trị liệu nữa thì mình chắc chắn sẽ có một đêm vô cùng ngon giấc.

Thật buồn cười là cả khi trong túi hầu như không còn đồng nào nữa, vẫn móc ra làm việc từ thiện, vẫn cho người đáng thương. Thế nhưng thế nào rồi thì lại vẫn có việc để kịp lắp tiền vào. Kỳ lạ nhỉ!

Còn chốt bộ phim nữa thôi, vẫn đang phấn đấu từng ngày đây! Viết ra vài dòng nhạt nhẽo chỉ cho bản thân, nhưng mà thấy vui đấy. Mong là năm tới nữa đến còn tuyệt vời hơn nữa. Cố gắng lên nào Kinkin!

#449: Diary – Tự nhiên muốn đi học…

Mặc dù ngày mai kia thời tiết báo sẽ lại nóng trở lại, thế nhưng vì trời cứ càng nóng thì sẽ càng phải bật điều hòa trong phòng. Mà phòng càng mát càng giống như mùa đông gió mùa về, cộng thêm suốt ngày dí cái lọ No5 lăn khắp quần áo nên cảm giác dễ chịu dã man. Những lúc này thường hay bị mơ mộng thích đi đâu đó lên núi hoặc được ngắm một vùng đất nào đấy đang trở lạnh, ví dụ như là một vùng nào xa xa ở Nhật lúc lá vàng lá đỏ bắt đầu xôn xao chẳng hạn.

Xong rồi đọc được cái bài báo về đám học trò bên TQ trêu ông thầy giáo với cái hình ảnh lớp học tự nhiên lại nghĩ giờ mình đi xứ nào đấy (nhưng phải là ở châu Á cơ), được đi học lành lạnh mỗi ngày, lại trở về cái thời học sinh sinh viên kể ra vui phết nhỉ.

Hôm nay được ngồi bàn luận về một cuộc đi roadtrip vào mùa thu năm nay, phải lên được Smoky mountain, rồi đi qua Wyoming, rồi Montana, rồi tới Seattle, rồi qua Portland về lại LA. Cả một mùa thu lá vàng lá đỏ đẹp ngất ngây quanh vùng này, nghe đã rạo rực hết cả người ngợm. Thôi cố lên, chỉ cần làm cho xong cái bộ phim này cùng cái việc kia là mình sẽ có mấy cuộc roadtrip thật vô cùng hấp dẫn rồi, à còn làm postcards để bán gây quỹ cho hậu kỳ nữa chứ. Làm thôi Hà Kin ei!!!

#448: Nhật ký xe ôm – 11. Tử tế thì 0 sợ ế

Tất tả ở bến xe, về lại Hà Nội vào đúng cái giờ đông đúc lại giờ xe ôm đi..ăn tối nên mãi mới bắt được cái xe. Đói quá mua miếng bánh mì và chai nước đứng chờ các anh xe ôm ăn tối xong qua đón.

Xe ôm chạy tới đỡ giỏ gà giỏ rau rồi hỏi han

“Chị mới đi đâu ạ?”

Tôi

“Chị mới ở quê lên”

Xe ôm

“Thế mà nhìn chị SÀNH ĐIỆU phết”

OK fine

Rồi xe ôm vừa chở vừa hỏi han tiếp

“Chị lên thành phố làm gì ạ?”

Tôi

“Chị đi tìm việc em ạ”

Xe ôm

“Chị định làm nghề gì ạ?”

Tôi

“Chị chả biết làm được gì em ơi. Chị thất nghiệp lâu quá, mà chị cũng lười nữa nên toàn ở nhà thôi”

Xe ôm

“UỒI ÔI thế thì chị ăn tiêu mỗi ngày thế nào? Không đi làm thì chết đói chị ơi”

Tôi

“Chị ăn bánh mì nước lọc mỗi ngày là được rồi. Cứ ăn một miếng bánh uống một ngụm nước bánh nở ra thế là no. Nói chung chị 0 có nhiều nhu cầu, lười làm thì ăn ít tiêu ít thôi”

Đoạn, tôi giơ cái túi bánh mì và nước lọc lên chứng minh luôn.

Xe ôm (bắt đầu thấy có vẻ ái ngại dùm tôi)

“Chị kiếm cái xe chạy grab như em cũng được”

Tôi

“Ôi nghề này đâu phải đơn giản, chị 0 đủ sức mà chạy í em ạ”.

Xe ôm

“Ôi chị sợ gì, quen hết, mà em thấy DA CHỊ CŨNG ĐEN RỒI, MẤT GÌ ĐÂU”

OK fine

Rồi xuống xe, tôi vẫn cho thêm xe ôm tiền boa vì quãng đường xa và vất vả.

Xe ôm ngậm ngùi

“Chị đã không có việc rồi còn cho em thêm ạ, chị tốt quá ạ. Mà, em biết vì sao chị không đi làm mà chị vẫn có bánh mì với nước lọc thế kia để ăn rồi ạ”

Tôi

“Sao sao?”

Xe ôm

“Vì cứ là người TỬ TẾ thì kiểu gì cũng không bao giờ sợ chết đói đâu ạ”.

OK fine!

#447: Nhật ký xe ôm – 10: Chị ơi mông em đang rung lên…

Đang đi xe ôm

“Chị, chị ơi, Mông em đang rung lên”

(Mình – tai vốn vẫn luôn nghễnh ngãng), hét to lên hỏi lại: “Cái gì cơ? Mông em bị sao?”

“Dạ Mông em đang rung lên. Là hình như chị đang có điện thoại đó”

“À à” (mình nhìn xuống dưới rờ rờ cái túi đang để giữa mình và bạn xe ôm). Quả nhiên có điện thoại.

Xuống xe.

Mình: “Sao em phải miêu tả cái mông em rung trước rồi mới nói chị là có điện thoại?”

Xo: “ Chị ơi như vậy thì câu chuyện mới hấp dẫn”

À à, thật tuyệt vời, xin contact luôn vào đội ngũ biên kịch phim.

#nhatkyxeom

#446: Nhật ký xe ôm – 9. Lãng mạn như chiều hoàng hôn Hồ Tây

Ngồi rình hoàng hôn Hồ Tây mà nó lặn mất vào những đám mây xa xăm.
Đành book xe về trước khi muỗi bay tới từng đàn từ xa thẳm
Nhưng xe vừa nhận thì mặt trời bỗng tuồn ra nồng thắm
Thế là vội vã vượt qua con đường xe dài dằng dặc.
Chạy về phía bên hồ và chụp lia lịa không chớp mắt.
Chú xe ôm tìm tới và hỏi, chụp xong chưa? Tôi trả lời: “Dạ sắp sắp”
Chú bảo: “Ôi vô tư đi, cứ chụp cho tới khi mặt trời tắt
Chú sẽ đứng đây và đợi chờ trong im lặng”
“Thật tuyệt vời”, tôi nghĩ thầm: “Chú cũng cổ vũ nghệ thuật chăng?”
Và yên tâm, tôi chụp ngang chụp dọc, đảm bảo rằng góc chụp phải đẹp nhất
Lâu lâu quay lại xem chú còn ở đấy cũng ngắm mặt trời không?
Nhưng bất ngờ, chú đang đứng quay mông
Ơ kìa cháu tưởng chú cũng yêu nghệ thuật lắm?
Vừa chạy ra chú lại xua: “Chụp đi cho hết “phim” hẳn
Vì còn 3 điếu thuốc nữa chú hút nốt là xong”
Và tôi còn biết vì sao chú quay mông
Vì phía bên kia đường có 2 cô sếch xì quá
Cổ áo thì đã rộng lại còn cúi xuống đường nhặt lá
À thì ra mỗi người có một gu nghệ thuật ạ
Kết thúc câu chuyện là chú ấy sau đó đã chở tôi về nhà!
Và tôi có một series ảnh đẹp bao la
Cảm ơn chú xe ôm nhá

(Hết chuyện)

Ảnh: Chú xe ôm kiên nhẫn chờ đợi trong im lặng nên có cơ hội chụp được cả khi mặt trời lặn sát xuống dưới, lúc này mới thấy có cả một dãy núi to ở phía xa. Nghe nói là Ba Vì

#445: Nhật ký xe ôm – 8. Xe ôm hay là ma?

Ê còn ai còn thức 0 kể chuyện này cho mà nghe.

1h đêm đi xe ôm qua một khúc, tự nhiên thấy xe ôm lạng tay lái nghiêng đi, rồi quay lại nói mình: “Suýt thì đâm vào”.

Xong mình nghe lùng bùng không rõ là anh xe ôm nói là đâm vào cái gì bởi vì bốn xung quanh hoàn toàn không một bóng người, vắng hoe, chỉ có ánh đèn đường vàng vọt, một ngọn gió cũng chả thổi qua.

Mình hỏi: Đâm cái gì ạ?
XO: Có hai người ở đây nhưng họ chạy đi rồi
(gai ốc mình nổi đầy mình)
Mình: Ủa ai ạ?
XO: Là hai người âm, nhưng họ đi rồi.

Dứt đoạn anh cũng kéo tay áo lên cho coi gai ốc anh nổi rần rần.

XO: Thực ra lúc nào cũng có người âm xung quanh, là nhìn được hay không thôi. Phải có duyên.

Anh nói thực ra tỉnh bơ, chả có vẻ gì dọa nạt hay trêu chọc gì mình cả, và giọng cũng rất chân thành. Lúc anh ấy thốt lên né xe y chang một người né chướng ngại vật thật sự.

Anh ấy cũng chả nói gì suốt dọc đường về. Im lặng, trả tiền rồi tạm biệt thôi, không phải truyên truyền hay dọa nạt!

Về rồi còn có người gọi ơ chị ơi chị đặt xe về đâu ạ sao em tìm mãi chị 0 thấy. Mình thì bảo ủa có người vừa đón về rồi cơ mà? Thật sự là vãi đái ra quần! Nhưng mà có vẻ là lỗi apps thôi, là mình nghĩ thế…

Tâm linh có những điều thật khó nói, nó không xảy đến với tất cả mọi người nên không phải ai cũng tin.

PS: Để mình giải thích thêm một chi tiết. Là cái người gọi xe ôm cho mình chị ơi chị ở đâu í là cái người gọi tới đón mình từ lúc đầu cơ, xong vì mình 0 có khả năng phân biệt được giọng nói nên cái anh tới đón mình mình cứ tưởng là cái người đó nên trèo tít lên xe, mà hỏi về đúng điểm về. Đi về rồi mới thấy người kia gọi hỏi lại là sao tìm mãi chị 0 thấy (vì quãng đường cũng 0 xa nên về đến nhà cũng nhanh). Nên điều này mình 0 giải thích được apps lỗi thế nào nhé. Vì anh kia cũng đúng là hành trình mình đặt về nhà lúc kết thúc!
Nhưng về nhà thì mở app không hề thấy anh kia đâu chỉ thấy bạn đón hụt phải hủy cho bạn ấy!

#444: Nhật ký xe ôm – 7. Em thấy hay hay ạ

Hôm nay tự nhiên mò ra cái váy thấy hay hay, hình như từ hồi về VN chưa mặc. Lâu lâu muốn thay đổi nên mặc luôn.

Xe ôm đến

Định trèo lên xe. Xe ôm hỏi

“Chị định ngồi thế nào ạ em còn CHUẨN Bị TINH THẦN?”

Tôi

“À thì ngồi bình thường thôi có gì đâu mà phải căng thẳng”

Xong rồi tôi tự tin định trèo lên ngồi như người ta mặc quần thôi. Tôi không có thói quen mặc váy mà phải ngồi nghiêng.

Nhưng có vẻ…tôi quên mất váy này đi ô tô thì được mà không đủ độ…. dạng cho xe máy. Một hồi loay hoay vất vả. Lái xe nghiêng cả xe xuống cho tôi trèo lên mà không được. Khuôn mặt tôi bớt dần sự tự tin.

Lái xe (ái ngại)

“Không ổn rồi chị ạ. Không XOÈ được rồi. Chị ngồi nghiêng tạm vậy nhé”

Nói rồi nghiêng xe cái bụp để tôi trèo lên.

Rồi lầm bầm

“Đấy biết ngay mà. Mình đã CHUẨN BỊ TINH THẦN RỒI”

Rồi lái xe vừa đi vừa hát rất yêu đời cho dù ngồi nghiêng khá là loạng choạng

Tôi

“Tinh thần yêu đời quá nhỉ”

Lái xe

“Vâng, em thấy HAY HAY ạ”

Tôi

“Sao hay?”

Lái xe

“Dạ cảm giác cứ như mình có VỢ xong rồi mình đang chở vợ ĐI ĐẺ í ạ”

!!!!!

Thế típs như nào?

#443: Nhật ký xe ôm – 6. Lụ cười

Xe ôm (thấy mình lóc cóc đi bộ ra):
– Ô nhà chị ở đâu mà phải đi bộ ra đây? Chị cứ nhắn em địa chỉ là em tới tận nơi đón cơ mà?

Tôi
– À tại ngõ ngách quá khó tìm nên thôi chị đi bộ ra luôn trung tâm cho em dễ đón

Xe ôm
– Ồ không, lần sau chị không phải làm thế nữa nhé. Chị chỉ cần nói địa chỉ, em sẽ có mặt tận cửa. Em á, trừ…TẦNG HAI thì em không đón được chị thôi chứ dù chị ở bất kỳ đâu miễn chị CHẠM ĐẤT là em đón được chị.

Tôi
– Ồ thế thì em đón chị hơi khó đấy vì mẹ chị vẫn bảo chị là “chân con gái tôi không bao giờ chạm đất…”

Xe ôm
– Ồ không sao, chỉ cần đón được chị, chị mà bay em sẽ BAY THEO CHỊ

Một lúc sau xuống xe

Tôi
– Trời nóng thế này chạy xe vất vả nhỉ

Xe ôm
– Ồ không, em chạy một tuần ba buổi thôi. Thời gian còn lại em đi làm đầu bếp ạ. Mà chạy không mệt vì em được đem LIỀM VUI đến cho mọi người.

Tôi (gật gù)
– À hay đấy, chị rất thích thái độ tích cực của em. Thế giới cần nhiều hơn nữa những người vừa biết nấu ăn vừa biết đem liềm vui đến cho muôn nhà như em.

Xe ôm
– Ồ vâng, dạ đây của chị hết hai mươi nghìn tiền xe ôm. Còn lại những lụ cười của em thì miễn phí chị nhé.

À hay quá, để tao cười cho mấy phát nữa. Yêu thế béo má cho phát giờ. Và PS là những lụ cười ấy đã được boa hơi mạnh!

#442: Nhật ký xe ôm – 5. Chị có yêu đời không ạ?

Đang đi tự nhiên lái xe hỏi:

“Chị có yêu đời không ạ?”

HK: “Cũng ok em ạ”

Xo: “Thế là có hay là không?”

HK: “Thì cho là có, sao hỏi vậy?”

Xo: “Thế chị có thất tình bao giờ chưa? Làm thế nào để yêu đời khi đang thất tình?”

HK: “À thất tình nghe nói mệt lắm, chị mới 20 tuổi thôi nên cũng chưa có nhiều bạn trai. Thế em thất tình sao?”

Xo: “Uồi ôi chị 20 tuổi á? Trẻ quá nhỉ. Em thấy lúc đón chị mặt chị ĐẦN THỐI em tưởng chị đang buồn tình”

HK: “à kinh nhỉ quan tâm quá…”

XO: “À tại nhà em bán thuốc gia truyền đông y í ạ, có loại THUỐC NGỦ thảo dược hay lắm. Uống vào ngủ ngon yêu đời lắm ạ. Hôm bữa có chị kia thất tình đòi QUYÊN SINH mặt cũng đần ra như thế uống xong giờ yêu đời lắm ạ, có tình mới luôn rồi í ạ. Chị thử xem nhé? Chị CÒN TRẺ mà”

Haizz giờ điện thoại có thêm contact “xe ôm bán thuốc yêu đời”

Còn lúc đần thối trong lúc chờ xe là trúng lúc đang tính tiền lo nhân sự và thiết bị phim và đang bị sốc nhẹ vì…nhiều tiền quá…

Dù sao cũng đã có nguồn thuốc …