#443: Nhật ký xe ôm – 6. Lụ cười

Xe ôm (thấy mình lóc cóc đi bộ ra):
– Ô nhà chị ở đâu mà phải đi bộ ra đây? Chị cứ nhắn em địa chỉ là em tới tận nơi đón cơ mà?

Tôi
– À tại ngõ ngách quá khó tìm nên thôi chị đi bộ ra luôn trung tâm cho em dễ đón

Xe ôm
– Ồ không, lần sau chị không phải làm thế nữa nhé. Chị chỉ cần nói địa chỉ, em sẽ có mặt tận cửa. Em á, trừ…TẦNG HAI thì em không đón được chị thôi chứ dù chị ở bất kỳ đâu miễn chị CHẠM ĐẤT là em đón được chị.

Tôi
– Ồ thế thì em đón chị hơi khó đấy vì mẹ chị vẫn bảo chị là “chân con gái tôi không bao giờ chạm đất…”

Xe ôm
– Ồ không sao, chỉ cần đón được chị, chị mà bay em sẽ BAY THEO CHỊ

Một lúc sau xuống xe

Tôi
– Trời nóng thế này chạy xe vất vả nhỉ

Xe ôm
– Ồ không, em chạy một tuần ba buổi thôi. Thời gian còn lại em đi làm đầu bếp ạ. Mà chạy không mệt vì em được đem LIỀM VUI đến cho mọi người.

Tôi (gật gù)
– À hay đấy, chị rất thích thái độ tích cực của em. Thế giới cần nhiều hơn nữa những người vừa biết nấu ăn vừa biết đem liềm vui đến cho muôn nhà như em.

Xe ôm
– Ồ vâng, dạ đây của chị hết hai mươi nghìn tiền xe ôm. Còn lại những lụ cười của em thì miễn phí chị nhé.

À hay quá, để tao cười cho mấy phát nữa. Yêu thế béo má cho phát giờ. Và PS là những lụ cười ấy đã được boa hơi mạnh!

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *