









SAY
XE
Dạo này có lẽ nghĩ nhiều, khó ngủ và có quá nhiều việc lớn phải làm, lại ôm đồm thêm một đống thứ nên sức khỏe xuống rõ rệt. Và hậu quả là lâu lắm rồi mới có một trận say xe bí tỉ như vậy trên đường lên núi. Gần 10 tiếng trong xe qua đường đèo, lâu lâu nó lại paused 1 cái cho đón khách lấy hàng với hút thuốc đi tè làm mình tưởng suýt phải nhảy ra khỏi xe đi bộ. Mình là cơ địa say xe, chắc kiểu người tiền đình, chỉ hơi mệt hay đói, thiếu ngủ tí thôi thì dù có đi xe quen mấy là ruột gan hỗn loạn. Lái xe đi xuyên bang là bình thường nhưng say gục ra đấy cũng… vẫn là bình thường :)).
Hồi bé chỉ nhìn thấy ảnh cái ô tô thôi mình còn say chứ đừng nói cho lên xe. Sợ tới thế mà chẳng hiểu sao số như bị đày, đi suốt ngày, mà lần nào đi cũng… vẫn sợ :)).
Trận đi lần này mình đã cố gắng ngủ đủ, ăn đủ trước khi đi, và không dám uống nước. Say không sợ bằng cảnh nó lên cơn buồn tè mà đường xa hun hút giữa đèo dốc núi cao còn vài tiếng nữa mới được nghỉ, đã bị vài lần nên rất sợ hãi. Thường ngủ đủ ăn đủ thì đi sẽ ổn, nhưng không hiểu sao lần này nó dội lên từng cơn, từ rất nhẹ còn chịu được cho tới bắt đầu cảm giác nghiêm trọng. Tới lúc quả lái xe nó còn hút cho điếu thuốc thì mình không chịu được nữa phải bật dậy văng cái chăn và cái điện thoại ra để túm lấy bọc ni lông.
OK câu chuyện bị say xe tới đây thì cũng đang là rất bình thường đúng không. Mình đã biu ti phun ra toàn bộ dinh dưỡng mẹ chăm cho buổi tối hôm đó vào chắc 2 cân ni lông. Lả hết cả người, vì mình say quá nên lái xe bắt đầu… say theo (mình ngay giường đầu và sau đó xuống ngồi cạnh lái xe luôn để… vớt ni lông cho tiện :)). Anh đó bảo: “Ôi đùa, em có cần phải say như thế không? Em làm anh say quá”. Mình nước mắt giàn dụa: “Tổ sư ai bảo anh hút đéo gì hút lắm thế”.
Rồi mình đang say quá thì ở dưới có tiếng hét lên: “Anh ơi bật đèn đi anh ơi, cứu cứu”. Lái xe có vẻ hoảng hồn bật ngay cái đèn rồi hỏi chuyện gì thế. Từ dưới lên có 2 người phụ nữ đang bê kéo 1 người phụ nữ khác xách lên trên đầu xe. “Anh ơi dừng gấp, cô này say quá không đi được nữa”. Mình đang say bỏ mẹ lên được rồi mà nhìn thấy quả kia mắt còn trợn ngược chân tay thõng thượt ập một phát về phía mình (vì xe đang đi chậm lại hai cô kia đỡ không kịp), tim gan phèo phổi mình lộn tung lên. Chị kia 0 ai đỡ nên vật ra ôm lấy mình, nước mắt mình rơi lã chã, tay quờ tiếp cái ni lông khác.
Lái xe sợ quá nên tìm được một chỗ để dừng xe. Chị này được mấy người lôi bê ra ngoài. Chị đó say tới mức đứng còn không nổi, chỉ chực lăn ra giãy đành đạch, mắt trợn ngược. Cả xe nhốn nháo lên (sau mình mới biết nửa xe là gia đình đi… đám cưới), nên cả nhà bu xung quanh như có đại án. Vì thấy chị đó say quá say làm mình sợ quá nên là bỗng nhiên mình… hết say luôn. Tỉnh hết cả thằng người. Phần còn lại của xe trong đó có lái xe ngồi trong xe run cầm cập nhìn ra ngoài xem chị đó còn thở không chứ vừa rồi là thấy tay buông thõng tay rồi đó. “Ồ thì ra mình say đã là cái đếch gì”, mình gật gù nghĩ thầm. Vừa nghĩ tới đây thì anh lái xe quay ra nhìn mình: “Thì ra em say đã là cái đếch gì”. Ồ, quả thật là đồng thanh tương ứng đồng khí tương cầu… (nói thế thôi nhưng mình cũng phải google xem cái câu này nghĩa là gì =)).
Thế rồi phụ xe chạy lại vào trong xe mật báo: “Hình như không phải say xe đâu anh ạ, mà là tụt canxi”. Lái xe gục mặt xuống bánh lái thở hắt ra: “Cái đèo mẹ, tụt quần tụt áo không tụt lại đi tụt canxi?”. Đến lượt lái xe nước mắt rơi lã chã.
Thế là xe phải dừng nguyên nửa tiếng giữa đường để chờ chị kia kéo được canxi lên. Vì mình đã hết say nên mình mò lại lên giường nằm để ngủ tiếp hy vọng vớt vát nốt vài tiếng nữa cho tới nơi. Xong trèo lên mới nhận ra 0 thấy cái điện thoại đâu, mình vừa mới để đây để trèo xuống lấy ni lông và không hề di chuyển đi bất cứ đâu mà cái giường xe không có một lỗ nào để lọt cái điện thoại. Mà mình lục tung mọi góc mọi chỗ 0 thấy cái điện thoại đâu. Trước khi say vẫn còn nghe nhạc bluetooth mà, tai nghe vẫn còn đây. Nãy giờ chỉ có gia đình kia đi qua mà cả nhà còn đang nhốn nháo lên ngoài kia chứ sao ai lấy cái điện thoại của mình được. Thế là lại một chiến dịch hỗn loạn trên xe.. đi tìm điện thoại cho mình. Mà điện thoại đang để silent khỏi cất tiếng. Tất cả xung quanh đều tình nguyện cho lục hết xung quanh để xem điện thoại có rớt vào 0 và cũng 0 ai muốn bị mang tiếng cả. Mình cũng 0 dám nghĩ ai bởi vì có lấy thì lấy lúc rời xe chứ ai dám lấy giữa chừng. Mình cũng lục hêt ba lô túi tắm, quần áo lột hết mà tuyệt nhiền 0 thấy cái điện thoại đâu. Thực sự tất cả chỉ là trèo từ cái giường bên trên (mà đã là giường đầu rồi) đi xuống chỗ lái xe ngồi, cả 5,6 người cùng tìm cho mà không thề thấy, như có ma vậy luôn đó. Rồi bỗng nhiên lơ xe bảo: “Ồ thôi rồi bỏ mẹ, có khi nào lúc nãy buồn nôn quá lấy túi ni lông rồi cho cả điện thoại vào… ni lông rồi ném đi không? Lúc nãy ném cái túi nặng lắm”. Ối giời làng nước ơi, quả thật lúc mình lên cơn không chịu nổi mình có văng hết những thứ xung quanh ra để lấy ni lông. Có lẽ nào…
Thế là mình khóc, lái xe cũng khóc, lơ xe cũng khóc vì thương mình quá… thôi rồi vì nôn mà ném cả điện thoại ra ngoài ô tô rồi. Mình chán không thể tả nổi nữa, bao nhiêu việc cần cái điện thoại trời đất ơi, nhưng không thể có chuyện mình cho cả điện thoại vào ni lông mà ném ra ngoài được. Mình đành hy vọng là thôi xe tới bến giúp dọn cái xe rồi liên lạc nếu tìm thấy. Chứ không lẽ…
Rồi vừa hay chị gái đã lên canxi trở lại xe hồng hào tươi tắn (nghe nói người nhà gần đó đi gõ cửa xin được viên canxi, hay ghê). Xe lại chuẩn bị lên giường mà mặt mình thì cắt không còn hột máu. Chị và gia đình lại về lại vị trí, thì bỗng nhiên thấy có tiếng người gọi với lên (chắc ý hỏi người nằm ngay đó): “Điện thoại của chú ạ?”. Mình nghe vậy đứng bật dậy ngó ra nhìn. “Ô kìa, điện thoại của mình kìa”. Vị trí của nó là ở gần giữa xe, mà lại còn văng về tận phía bên kia của xe (mình nằm bên này). Cả đoàn lái nghển cổ lên nhìn. Mình chạy vội tới đoàn tụ với cái điện thoại. Cả nửa cái xe vừa đi tìm điện thoại cho mình ngơ ngác 0 thể hiểu nổi sao cái điện thoại nó lại thất lạc 1200km ra tận đó được? Nó là một bí ẩn lớn mà cả xe xì xào mãi 0 nguôi.
Nhưng mình thì đoán ra là do mình quá buồn nôn nên khi mình bật người dậy mình đã văng cái chăn ra, cái điện thoại theo đó bị văng theo chăn, và khi chị canxi đi lên thì lại văng tiếp cái điện thoại ấy thêm 1000km nữa, ôi cái điện thoại đáng thương của tôi. Nhưng mà tìm lại được mình hú hồn chim én, ôm vào lòng vuốt ve nó. Có lẽ vì nhiều biến cố quá nên từ lúc đó mình tỉnh, quên mẹ nó hết cả say cho tới tận lúc xuống xe!
Nhớ dọc đường xe có đón một bạn nam lên xe. Người yêu tiễn bạn này ra xe nắm tay nắm chân tình cảm, cẩn trọng đưa cho bạn nam một bình rượu và dặn dò: “Anh giữ thật cẩn thận mang về cho bố uống nhé”. Chàng trai nhẹ nhàng thơm má người yêu nói: “Em yên tâm nhé”. Và quả thật, chàng trai đó ôm chai rượu trong lòng gần 10 tiếng trên xe không rời vì sợ nó vỡ. Quả thật là người đàn ông uy tín biết giữ lời. Mình mà ôm thế thì chắc mình say đi cấp cứu luôn rồi.
Rồi tới giờ anh chàng xuống xe,. Tay vẫn ôm khư khư bình rượu không rời cho tới khi phải đặt bình rượu xuống đất để ra cốp lấy đồ. Rồi: “CHOANG”, một tiếng vỡ vang lên xé tan màn đêm, mùi rượu tỏa khắp phố phường. “Ôi giồi ôi thôi rồi chết con mẹ em rồi”. Chàng thốt lên. Bình rượu đã tan đi như mây trời. Lái xe phụ xe không dám cười to sợ chàng trai quẫn trí. Xe cũng cố nhanh chóng rời đi thật nhanh vì xa xa bố chàng đang lấp ló tới đón, không ai muốn chứng kiến chuyện đoàn tụ buồn hết. Chỉ khi họ đóng cửa xe lên xe đi tiếp thì mới lăn ra cười không thể ngưng. “Phen này người yêu vặt trụi lông rồi con ơi”. Nhờ câu chuyện này mà lái xe tỉnh ngủ xuyên đêm, mình tới nơi an toàn!
Xuống xe mình lưu luyến quá, 0 phải lưu luyến lái xe, cái xe hay chị canxi kia. Mà vì trong lúc say xe mình phải ngồi nghe ké cái truyện trinh thám tình cảm bật từ diu tub của lái xe. Đang đoạn ly kỳ cô kia yêu anh kia rất đẹp trai phong độ nhưng mà thầy giáo của cô cũng si mê cô, xong rồi hóa ra là oan gia trái chủ thế nào đó thầy kia với cô kia với anh kia là con của kẻ thù thế nào thế nào đó. Đang đoạn hay thì phải xuống xe, đèo mẹ!
Ảnh: Nghe nói ít nữa có cao tốc đi Mù Cang Chải rút còn có 4 tiếng từ HN. Có thật không nhỉ?
#nhatkyhakin
#hakindiary
Cũng phải nhiều năm cho tới bây giờ, khi xem, đọc và nghiên cứu nhiều về các chứng bệnh tâm lý, mình mới hiểu bà nội mình có chứng OCD, thuộc dạng trung bình. Cũng có thể nó vốn dĩ ở dạng nặng hơn nhưng hoàn cảnh sống vất vả, khó khăn phải lo toan quá nhiều, không tài nào mà phải là “perfectionist” được.
OCD tiếng Việt được gọi là “Rối loạn ám ảnh cưỡng chế”. Nghe thì đáng sợ đấy nhưng thực ra nó có rất nhiều cấp độ và rất, rất, rất nhiều người trong xã hội, xung quanh chúng ta mắc phải mà bản thân ngay chính họ cũng không hề biết. Chứng này có thể bẩm sinh, có thể do sự thay đổi của não bộ sau một vài biến cố hay một số căn bệnh nào đó, do bị rèn luyện như vậy, do stress, do thói quen… thậm chí cũng có thể do di truyền.
Bài này mình không nói nhiều về chứng OCD vì các bạn hoàn toàn có thể tìm được rất nhiều thông tin trên mạng. Mình chỉ nói về cách ứng xử đối với căn bệnh tâm lý này. Ở những mức độ nào đó, người có OCD ở 1 mình thì không sao nhưng người nào mà bị nặng mà người khác ở chung với họ thì rất phiền. Vì nhiều OCD vô cùng sạch sẽ, ngang hàng thẳng lối, sống theo những nguyên tắc riêng rất ngặt nghèo, nhiều sự ám ảnh vô lý. Lệch sóng họ tí là họ bị khó chịu ngay.
Hồi ở Mỹ mình đã từng ở chung với một chị OCD. Và mình đã kinh hãi khi thấy chị ấy đã đem đống thịt bò mới mua về rửa… xà phòng. Vào giây phút đó mình không chắc đó có phải là từ cái chai xà phòng rửa bát ra hay không nhưng điều đó hoàn toàn là có thể. Mình đứng đấy nấu ăn mà một giọt nước rơi ra mà chưa kịp nhào ra lau vội thì tóc chị í sẽ dựng lên ngay. Mọi thứ trong nhà không được 1 hạt bụi, chị í sẽ bò ra lau dọn và thậm chí còn đứng chìa cả cái máy hút bụi vào… không khí để hút… khí bẩn. Ở với chị í thì áp lực vô cùng vì đang ngủ mà chợt nhớ ra lúc nãy có thể lúc mình rửa chân ở nhà tắm có vết chân bẩn chị í sớm mai dậy chắc chị í sẽ đứng đấy khóc một buổi sáng, phải nhào ra kỳ ngay. Mình ở chung với OCD mình cũng thành OCD theo lúc nào không biết :)).
Còn hồi bé hẳn nữa lúc cũng ở cùng nhà với một chú ở cơ quan mẹ (đi nhiệm kỳ). Thì nhớ mãi rằng chú í ăn uống bất cứ lúc nào, bất kỳ đâu kể cả ra tập thể, chú í cũng phải luộc cho sôi cả đũa và thìa cái đã. Nghe mọi người đồn là vì chú í sợ… SIDA. Nhưng sau thì mình hiểu là khả năng cao là chú í bị OCD :)).
Bà nội mình thì nhẹ hơn nhiều. Chủ yếu bà sẽ bị “vướng mắc” ở chuyện là cái gì ở đâu phải đặt đúng chỗ đó, và phải chắc chắn là theo ý bà. Nghĩa là bà muốn là cái đĩa này nó phải đè lên cái đĩa kia thì nó phải đúng là nó được xếp như thế. Một tờ giấy ăn, ni lông rớt ra nhà là bà phải đi tới nghiên cứu, ngẫm nghĩ thật kỹ là nó là cái gì, tại sao nó lại ở đây :)). Mình chắc chắn một điều rằng từ trước tới giờ bố, các cô chú, các em mình sẽ không để ý điều này và chỉ đơn giản là thấy bà khó tính mà thôi. Và chính vì thế cứ phải chính tay bà làm bà mới yên tâm. Nhưng từ ngày bà không còn đi lại được nhiều nữa, chỉ có bám vào cái xe nạng nhích đi từng bước nên mọi sinh hoạt đều khó khăn. Bà muốn sắp xếp lại rất nhiều thứ, đặt đồ này thứ kia theo đúng ý của mình nhưng đôi lúc lực bất tòng tâm. Bà đành phải nhờ người xung quanh làm hộ. Lúc thì người giúp việc, các cô chú, các cháu, khách tới thăm bà… mà cứ làm không đúng như bà mong muốn là bà lại gắt lên cho nó đúng vị trí thì thôi. Mặc dù cái sự gắt này nó chỉ là thói quen thôi vì mình nói chuyện mình cũng hay gắt lắm và mình đâu phải là giận gì đâu =)). Thế nên người nào mà không hiểu thì sợ bà lắm, hay là giận vì bà sao mà khó tính, bắt bẻ thế. Nên giúp việc ở một thời gian thì thấy “áp lực” quá đều xin nghỉ :)). Ngày xưa thì mình thỉnh thoảng cũng cáu vì bà cứ sai ầm ầm lên mà cứ phải đúng thì bà mới chịu. Nhưng mình phải công nhận chưa bao giờ thừa khi học hỏi thêm thật nhiều kiến thức về tâm lý học và hơn cả là được làm cái nghề tuyệt vời này: đó là làm một nhà làm phim tài liệu. Vì nó cho mình rất nhiều lý do để nghiên cứu, học hỏi, trải nghiệm và nhờ thế mà hiểu thêm bao nhiêu điều ở cuộc đời này, trong đó đầu tiên là hiểu và biết ứng xử với những người thân của mình.
Bây giờ thì chỉ có thương bà thôi chứ còn lâu mới giận bà, nhắm nhảu với bà như ngày xưa. Giở hiểu bà rồi thì cứ theo ý bà mà làm thôi, thế giới hòa bình ngay và luôn. Mọi thứ biết cách ứng xử hóa ra nó lại rất đơn giản. Và tuy rằng không phải người nhà mình ai cũng hiểu rằng đây là một chứng bệnh tâm lý vô cùng phổ biến để hiểu cho bà. Mà cả xã hội này những hiểu biết về các chứng bệnh tâm lý đều còn rất hạn chế. Và thực ra hầu hết tất cả chúng ta đều mắc một vài chứng bệnh tâm lý nào đó, người thân của chúng ta cũng thế, nhưng do chúng ta chưa có đủ kiến thức và sự hiểu biết để hiểu cho chính bản thân mình hay xung quanh để có những sự ứng xử hợp lý. Đặc biệt trong những mối quan hệ gia đình, đôi lúc bố mẹ, vợ chồng con cái không thể nào hòa hợp với nhau hoặc bạn bè có những mối quan hệ đứt gẫy vì những “hành xử không chịu được”, bởi vì biết đâu rất nhiều người trong số họ bị mắc những chứng bệnh tâm lý mà ngay chính họ còn không hiểu, nữa là người thân. Để có thể hiểu nhau, cư xử đồng cảm và hiểu biết hơn thì có lẽ đã tránh được rất nhiều sự hiểu nhầm giận hờn nhau đáng tiếc, nhất là tình cảm gia đình. Có khi cả đời có những người không hòa hợp thậm chí không thể hiểu được bố mẹ, anh em… và ngược lại. Có khi nào thấy cái sự khó tính, khó chịu, vô lý ấy mình thử tìm hiểu thêm chút xem sao? Biết đâu hiểu ra được điều gì đó, biết cảm thông, biết ứng xử hơn. Có lẽ sẽ bớt được nhiều những giận hờn, day dứt, hối tiếc trong cuộc đời!
Bản thân mình với mẹ mình mà nói với nhau 2,3 câu là không đi tiếp được. Và giờ nói vậy thôi mình vẫn cãi mẹ nhoay nhoá =)). Nhưng điều khác biệt giữa ngày xưa khi chưa nhiều hiểu biết với bây giờ đó là tuy rằng vẫn cãi, nhưng sau đó không… để bụng, hiểu tâm lý mẹ nóng tính, dễ xúc động và ảnh hưởng nội tiết từ bệnh basedow và chắc chắn là muôn đời mẹ sẽ vẫn thế. Về cuối ngày thì vẫn phải mẹ con thắm thiết mà thôi :)).
Thỉnh thoảng nói chuyện và tiếp xúc với một số người, cũng nhận ra nhiều vấn đề tâm lý của họ. Đôi lúc chỉ đơn giản hiểu để mình có thể biết giúp đỡ gì, hay hiểu vì sao họ cư xử vô lý thế để cho mình… bớt tức =)).
By the way, bà nội mình cũng 92 tuổi, có không OCD thì 92 cũng sẽ khó tính thôi :)). Nhưng mà nhé, ngoài OCD ra thì bà lại cực kỳ dễ tính kể cả đã ở tuổi này, chiều các cháu lắm luôn, ngoài cái việc như là: “xoay cái quạt vào chính giữa người đi thì mới mát được chứ” thì cháu xin gì cũng cho, ăn gì bà cũng chiều, móc tiền túi mấy chục nghìn tiết kiệm ra cho ngay :)). Mà á, bà mình hài hước và minh mẫn cưc kỳ, bà nhớ không quên chuyện gì từ lúc mình đẻ ra. Bà không quên một chuyện gì! Có khi người có OCD trí nhớ tốt =)). TRỘM VÍA TRỘM VÍA tỉ lần bà yêu của cháu!
Có thể câu chuyện của mình có nhiều đồng cảm với nhiều bạn!
Mình có mấy cái mũ rất xinh, nhìn như mũ nan nhưng thực ra lại là mũ vải. Mình thích đội mũ đương nhiên một phần lên hình nó xinh, nhưng phần lớn là vì với một người quay phim chụp ảnh như mình cái mũ không thể nào thiếu vì nó giúp mình chắn nắng che mưa mỗi lần quay phim chụp ảnh.
Hầu hết mũ mình đều được tặng. Chiếc mũ mình quý nhất mà các bạn thấy hầu hết trong các bức ảnh là đã cả hơn mười năm rồi đấy. Thỉnh thoảng qua thời gian mình cũng bị mất mũ, lúc để quên, còn có lúc là tặng lại người khác.
Buổi trưa đó là vào một buổi trưa mùa thu trời nắng rất đẹp, hiu hiu đủ để ngồi ngoài trời làm ly cafe nhưng mà đi trong cái trời nắng này không mũ vẫn là rất mệt. Ngồi cạnh bàn của mình là một nhóm các bạn trẻ đang cười đùa rộn rã, mấy bạn nam có vẻ đang rất hào hứng, nói rất to và rất hyper có lẽ vì mấy bạn gái đều xinh. Có một ông cụ bán hàng rong đi qua. Điều đặc biệt và ấn tượng là ông cụ ấy có một cái mũ nan vành to rất rất đẹp, tuy rằng nó cũ nhưng nhìn nó rất chất, rất thú vị. Ông đi đâu là ai cũng ngoái nhìn vì cái mũ. Một bạn nam nhảy bổ ra: “Ông ơi mũ đẹp quá ông bán cho cháu cái mũ đi”. Ông cụ bảo không bán đâu vì mũ ông phải đội che nắng. Nhưng các bạn có vẻ rất kiên quyết muốn mua cái mũ, và nói giá bao nhiêu cũng mua. Ông cụ sau một hồi bị kỳ kèo vì các bạn hội đồng ghê quá nên có lẽ cũng vừa mệt vừa ngại bèn bảo thì thôi bán cho cái mũ 200k. Các bạn ré lên và đội ngay cái mũ, chuyền tay nhau cái mũ để chụp ảnh..
Ông cụ già lọ mọ đi tiếp, tóc lơ phơ trắng vài sợi trong nắng gắt. Nếu là mình còn trẻ đi trong cái nắng này cũng hoa mày chóng mắt chứ chả nói ông cụ đó. Người già rất dễ say nắng, chóng mặt, đột quỵ. Cơn sốt ruột của mình nó dội lên, thế là mình cầm cái mũ của mình chạy gọi với theo ông cụ. Mình ụp cái mũ của mình lên đầu ông và nói ông đội đi vì trời nắng này để đầu không rất nguy hiểm. Ông cụ ngại bảo không sao tôi quen rồi mình kiên quyết bảo không ông đội ngay. Cuối cùng mình bảo để mình mua của ông cái cắt móng tay ông phải chịu đội mũ nhé thì ông mới chịu. Cái mũ hơi nữ tính so với ông và mình cũng rất quý cái mũ đấy nhưng lúc đó được cho cái mũ ấy đi mình chẳng tiếc cái gì hết.
Có vẻ mấy bạn trẻ ấy đã nhìn thấy mình làm vậy và các bạn có lắng lại chút ít. Và rồi nghĩ thế nào đó, cậu nam lúc nãy cầm cái mũ chạy theo đưa lại cho ông cụ trả lại và cũng không lấy lại tiền. Ông cụ cứ ú ớ chẳng hiểu chuyện là thế nào, nhưng cũng nhận lại và cảm ơn các bạn ấy. Cậu trai ấy cầm lại cái mũ của mình về trả lại cho mình và nói Ông trả lại cho chị đó. Lúc đấy mình vui lắm, và mình nhìn các bạn trẻ ấy bằng một ánh mắt rất nhẹ nhõm: “Chị cảm ơn các em nhé”.
Câu chuyện này xảy ra năm ngoái giờ vào ngày trời đẹp mới nhớ ra để kể lại. Đó là một tình huống đã kết thúc có hậu nhưng sự thật đáng buồn là vì cái sự check in đó là đôi lúc những hành động bồng bột nhất thời không được nghĩ tới hậu quả. Những cảnh đẹp bị phá nát vì ảnh chụp, những con người bị làm hư bởi du lịch, những thiên nhiên bị tàn phá để xây dựng những công trình phục vụ cho check in. Và đôi khi chỉ là một câu chuyện tưởng rất đơn giản như câu chuyện trên, nếu ông cụ hôm đấy sẽ ốm hay đột quỵ vì nắng và nóng thì sao? Khi mua cái mũ của ông, chắc các bạn nhất thời đã không nghĩ tới. Vậy khi chụp 1 cái ảnh check in mà phải xâm hại một thứ gì đó, hãy luôn nghĩ tới điều gì sẽ xảy ra nhé!
Đang đi tự nhiên lái xe hỏi:
“Chị có yêu đời không ạ?”
HK: “Cũng ok em ạ”
Xo: “Thế là có hay là không?”
HK: “Thì cho là có, sao hỏi vậy?”
Xo: “Thế chị có thất tình bao giờ chưa? Làm thế nào để yêu đời khi đang thất tình?”
HK: “À thất tình nghe nói mệt lắm, chị mới 20 tuổi thôi nên cũng chưa có nhiều bạn trai. Thế em thất tình sao?”
Xo: “Uồi ôi chị 20 tuổi á? Trẻ quá nhỉ. Em thấy lúc đón chị mặt chị ĐẦN THỐI em tưởng chị đang buồn tình”
HK: “à kinh nhỉ quan tâm quá…”
XO: “À tại nhà em bán thuốc gia truyền đông y í ạ, có loại THUỐC NGỦ thảo dược hay lắm. Uống vào ngủ ngon yêu đời lắm ạ. Hôm bữa có chị kia thất tình đòi QUYÊN SINH mặt cũng đần ra như thế uống xong giờ yêu đời lắm ạ, có tình mới luôn rồi í ạ. Chị thử xem nhé? Chị CÒN TRẺ mà”
Haizz giờ điện thoại có thêm contact “xe ôm bán thuốc yêu đời”
Còn lúc đần thối trong lúc chờ xe là trúng lúc đang tính tiền lo nhân sự và thiết bị phim và đang bị sốc nhẹ vì…nhiều tiền quá…
Dù sao cũng đã có nguồn thuốc …
Khi một con điên trồng hoa dại…
Hà Nội sấm chớp đùng đùng xong rồi mưa rơi xuống nhanh như chảo chớp khiến đàn cún nhà tôi còn chưa cả kịp ngáp. Có lẽ vì quá oi bức nên mưa rơi như lũ cuốn đầy hận thù, à không, nói thế này thì là giọng phim thriller rồi. Có lẽ vì quá oi bức nên từng hạt mưa vội vã rơi xuống làm tan mềm lớp không khí ngột ngạt đang bị hâm nóng trong cái nắng như thiêu như đốt của mùa hè…(có vẻ romantic hơn).
Nhưng thôi, dù là thriller hay là romantic thì mưa gì mà mưa to thế, mưa lằm mưa lốn, và tôi đã phải vội vã sấp ngửa chạy lên gác, đầu đội nón, tay cầm ô, tìm đủ mọi cách tả xung hữu đột để làm thể nào kéo được 6 cái chậu cây mầm hoa dại đang oằn mình trong mưa lớn. Một tay ôm bình cây đầy yêu thương như ôm con chó, một tay nghẹo cổ cầm ô, nón rơi sụp vào mặt 0 nhìn thấy trời trăng. Mỗi bình cây phải vài ký xách bằng 1 tay, đem được chúng vào nơi an toàn thì người ướt rượt từ đầu đến chân rồi cũng 0 hiểu mình cần cái ô và nón làm cái mẹ gì. Mà mỗi bình cây chúng không phải là những chậu hoa bình thường, chúng là những chậu cây được gieo lên từ hạt hoa dại hồi ở bển tôi được bạn tặng cùng kèm lời nhắn: “Wish you a beautiful garden”. Vì đi lang thang chụp hình nhiều nên tôi biết được cái hoa dại Mỹ nó đẹp tới cỡ nào và lúc nào cũng mơ ước có một triền đồi nhỏ ven nhà ngập hoa dại. Nhưng đương nhiên triền đồi thì mơ gì đã có, giờ có mỗi nhà…của mẹ ở ké thôi. Mà điều kiện thời tiết của bên kia với thời tiết miền bắc này thì không có khúc nào nó khớp nhau hết á. Mặc dù cái vỏ bao bì của hộp hoa dại rất hùng hồn tuyên bố: “heat tolerance” – chịu được nắng nóng, nhiệt, những điều kiện thời tiết khắc nghiệt, vì nó là hoa dại mà. Nó tưởng nó là Mỹ thì nó ghê lắm, nhưng mà nó mà về Việt Nam này, với cái nắng nóng ẩm 50 độ này xong rồi bố thích là bố mưa cho nát người, đêm còn nóng hơn ngày, thì người còn lâm quang tèo nữa là cái hạt cây mỏng manh, kể cả made in Usa nhá!
Đợt 1 hăm hở gieo vào chậu. Chúng lên vùn vụt như rau mầm, nhưng mà bình thường trời Hà Nội đã không được nhiều thời gian nắng (vì ô nhiễm âm u nhiều quá), mà nhà trong ngõ thì lại càng ít nắng, rồi những cơn mưa bất tử ào ạt tràn tới thế là chúng cứ dài ngoằng ra tuyệt vọng tìm nắng, rồi thân ướt rượt ngỏm củ tỏi cũng nhanh như khi chúng mọc mầm.
Thế là cứ gieo thì lại chết. Gieo lại chết, nhanh không kịp ngáp. Khó khăn vô cùng. Mà cái thói đời 0 được thì phải làm bằng được =)).
Rồi mỗi đợt gieo thì sự kỳ công dành cho chúng lại càng tăng lên. Mỗi ngày bê chúng ra rồi lại bê chúng vào trung bình là 5 lần. Vì nắng ít và dịch chuyển rất nhanh nên cứ một vài tiếng lại khệ nệ bê 6 cái chậu đi ra hướng nắng. Đêm khuya sẽ bê lại vị trí nắng tới sớm nhất buổi sáng và chiều phải ra được điểm nắng cuối cùng trong nhà. Nói chung nắng ở đâu thì cun cút bê chậu ra chỗ đó. Mưa to quá là lại bê ngay vào trong mái che, chắn gió vì chỉ lỡ không vác kịp là nát hết sạch mầm cây. Đêm 4h sáng mà mưa khủng khiếp cũng chạy lên vác hết vào trong, 6h sáng tạnh mưa nắng sắp ra là lại vác ra lại.Hôm bữa trời nắng nhất từ đầu mùa, chạy lên không kịp một đám cây đã ngất xỉu chân tay đã èo uột hết rồi, lại phải cho lại vào chỗ râm mát, hô hấp nhân tạo, đến chiều tối mới thấy nó hồi hồi, làm hết cả hồn. Và không quên mỗi ngày trò chuyện với chúng, dặn dò nhớ phải cố gắng, chống chọi với mọi thế lực thù địch để được ra hoa, để tôi còn được chụp ảnh. Chúng cũng đã rất nỗ lực, cũng cố gắng, cuối cùng cũng một vài khóm nhỏ đã lên được màu xanh, vươn được thành cây rõ nét, cho dù số lượng tồn tại được còn lại sau khi gieo chắc chỉ còn 1/10. Mỗi cái cây vươn lên mỏng lét, mong manh vô cùng, chúng được tôi cẩn thận buộc thật nhẹ vào những cái que nhỏ để không bị gãy cành. Cả nhà tôi đều phải bó tay vì trong nhà có một con điên cũng thuộc dạng có số má. Mẹ thỉnh thoảng thở dài: “Sao con mình nó điên thế nhỉ?” Bố cũng thở dài: “Sao con mình nó điên thế nhỉ?” Đám em thở dài: “Sao chị mình nó điên thế nhỉ?”
Và…cuối cùng…hôm nay, tôi đã được thấy được những mầm hoa đầu tiên của một trong những loại hoa dại gieo xuống hiện ra rõ nét. Một cái cây tiếp theo cũng đang ra những bông hoa đầu tiên. Chúng bé xíu như hạt gạo í, và chỉ qua 2 ngày đã to và vươn cao lên nhìn rõ lắm rồi. Những loài hoa còn lại thì cây vẫn còn đang nhú, ít là đã lên được lá to. Trời ơi hạnh phúc vô bờ, con điên ngồi ngắm hoa và chó mỗi ngày rồi cười một mình không mệt mỏi.
Tuy nhiên, đang vô cùng lo lắng vì chuẩn bị phải vào nam đi bộ đội mất một vài tuần, cây này ai sẽ 5 lần một ngày đem ra nắng, 4h sáng chạy mưa, ai chăng dây chăng cột, ai ngồi nói chuyện với chúng đây…rồi đến lúc chúng ra hoa (nếu chúng sống được khi thiếu tôi) thì tôi không được ngắm được chụp… Tôi vừa thẽ thọt nói với mẹ, mẹ giúp con để ý mấy bình cây, thì thấy mặt mẹ rực lên rạng rỡ: “May quá, con điên nó sắp đi rồi, nó đi phát là mình lấy lại được…6 cái bình đựng cây để trồng cây khác rồi”. Trời ơi con điên nghe như sét đánh ngang tai…
Ồ vâng, ai mà ra cái tum nhà thấy đám cây èo uột nhú vài cái mầm trông khác gì cỏ dại ấy, hoa mà ra được thì chắc gì đẹp hơn hoa local, có thể cười chê tôi thối mắt thối mũi và phải gật gù đồng ý với bố mẹ và đàn chó của tôi rằng tôi là một con điên có số má. Nhưng mà…tôi mà 0 điên thì cuộc đời nó buồn cho bỏ mẹ!
Yêu cây và động vật thì là tôi cũng có số má từ bé rồi. Giờ thì mọi người đang cười tôi vì tôi tìm cách trồng được mấy cái cây hoa dại vớ vẩn, nhưng thực ra chúng là một phần kế hoạch cho một dự án nghệ thuật cực kỳ lớn và kỳ công gấp 1000 lần như thế này của tôi. Một kế hoạch mà trong đó sẽ bao gồm một dự án điện ảnh mà chắc chắn nó sẽ rất thú vị, rất khác người, nhưng mà phải rất điên thì mới có thể làm được. Chúng sẽ mất thời gian, nhiều công sức, tiền bạc, sẽ tiêu tốn nhiều nơ ron thần kinh và độ liều, nhưng mà điên thì sẽ làm được thôi! Điên thì cũng phải ra việc 😀. Và quan trọng là phải vui!
PS: Điên của tôi điên ngầm nhé. Chứ hổng phải là điên nhảy tưng tưng đâu, nên mọi người gặp tôi thì chỉ thấy tôi xinh và cười hiền mà thôi – tuyệt đối 0 làm hại ai bao giờ!
Mưa có vẻ tạnh rồi, giờ tôi lại vác cây ra ngoài đây.
Đấy, ảnh là mấy cái cây hoa dại của tôi đó, có lẫn một vài hạt hoa hướng dương và hoa cánh bướm vào mà bọn nó cũng không lên được thì phải. Nhưng mà không cần biết, chỉ cần biết bao công lao, cây đã sắp ra hoa…
(Cũng chưa rõ là hoa gì, nhưng có lên mạng google tìm thử, có vẻ như giống với cái ảnh đám hoa dại vàng tím xanh kia, có post ảnh kèm, xem có chuyên gia nào biết là hoa gì không?).
**************************
So, while I was in the US, I was given some bags of wild flowers seeds as a gift. Does not matter how harsh the weather conditions in the US are, the wild flowers are able to survive there pretty well, but it does not seem to be the case for them in Vietnam. I could have planted them in a cooler season but unfortunately this is the only season with the most sun. Hanoi does not have long hours of sun due to the cloudy air – probably resulted from pollutions. Also, places like my house which is located in a small alley, surrounded by taller houses – it is even harder to reach the sunlight.
In this summer weather of Hanoi, with the extreme humid heatwave and the sudden heavy rain, even the toughest local plants are struggle to survive, there are not high chances of those wild flowers to get adapted. And it was true – batches of seeds kept dying out eversince the seeds had just sprouted. I didn’t give up, I kept finding a way for them to grow better whenever a new batch of seed was planted.
Since we don’t have lots of sunlight. Each day I move 6 containers of them at least 5 times to wherever the sun’s direction is. Late at night I move them back to the spot where it will be hit by the first sunglight in the morning. And since the rain is very harsh sometimes, even if it is 4 in the morning I would go into the rain to bring these plants into a safer spot, and then at 6 Am when it stops raining, the sun is coming back, I move them back again lol. I even talk to them everyday to encourage them to never give up 😀.
Then they started growing out, slowly, looking a bit weak but growing. Some still is dying out along the way but some is looking good. And the hard work deserves rewards – I start seeing the very first wild flowers coming out – tiny but precious and they bring me countless joys. Might be too much work or waste of time to some people – just trying to growing out some wild plants – but it’s all about the fun and the joy one creates on her own – does not matter what that is.
And here is a secret – these efforts of growing the wild flowers is a part of my very big and crazy movie project. It will take a lot of time and daring but I believe I can do it – just like how I tried that hard for those seeds to flower and I made it!
#hakindiary
#hakinblog
#nhatkydoitao
Ha Kin – Khi một con điên trồng hoa dại… Hà Nội sấm chớp đùng… | Facebook





Sau chuyến Tây Nguyên trở về.
Đi chuyến xe ôm đầu tiên tại thủ đô:
XO: “Ồ wao, chị còn đen hơn cả em”
Đoạn, cậu ta kéo tay áo để so sánh.
Tôi: “Ôi giời, bằng 1 phần mấy thôi í”.
XO: “Chị đen vậy mà nói tiếng Việt hay ghê”
Tôi: ???
XO: “Em nhìn chị em cứ ngỡ chị là MA… À, alo”. (cậu ta bất thình lình nghe điện thoại).
Tôi: WHAT?
XO (nói chuyện điện thoại): Blah blah blah
Tôi (kéo áo xe ôm): “Ma gì? Đen thôi sao thành ma được? Nãy giờ nói tiếng Việt rõ thế sao là ma được?”
XO (vẫn điện thoại): Blah blah blah
Tôi (kéo áo xe ôm mạnh hơn): “Này, phân biệt chủng tộc à? Cứ đen là ma à? Ma gì? Nhìn thế này mà bảo là ma à? Quay lại đây nhìn cái coi?”
XO (chắc vừa xong điện thoại), hổn hển dập máy, thét lên (chắc vì áo bị kéo quá): “MAAA… ZỐC. Em tưởng chị là Ma zốc. Em chưa kịp nói xong thì điện thoại. Chị làm gì mà kéo áo em ghê thế”
Rồi cậu ta bồi thêm câu nghe cũng được: “Ý em là đen đẹp như tây sang trọng đó chị”
Thế là tôi mới bớt hậm hực các anh chị em ạ. Một hồi cậu ta lại thủ thỉ:
“Chị, nếu em chở chị mà lạc đường thì mình đi Hồ Gươm chơi một vòng đi”.
“OK, đi”
“À mà thôi chị ạ, em không đi được”
“Ủa, thay đổi ý định nhanh thế?”
“Chị đen đẹp sang trọng như tây thế mà em lại đang mặc quần đùi hèn hèn thế này lên phố người ta cười chị em mình không xứng đôi chị ạ. Thôi mình đến nơi rồi này chị!”.
Đèo mẹ!!!!
#nhatkyxeom
#hakindiary
Có một số chuyện phiền trong lòng, có một số nỗi buồn. Thế là buổi chiều vác cái balo nhỏ lên vai, không cả cầm theo máy ảnh vật vốn tưởng luôn bất ly thân, nhảy lên một cái xe khách. Mặt trời vừa kịp vàng như quả cam đang rớt xuống phố xa đông đúc nóng nực. Mình đi cái chuyến xe dài nhất mà phải là đường núi cơ. Tới 2h sáng xin xuống giữa đường núi. Gọi cửa một cái homestay có số điện thoại trước cửa. Có một cái giường mini bé xíu nằm chợp mắt mà chợp không được vì cái giường nó vừa cứng vừa nghiêng :)). 6h một cơn mưa to ào ạt đổ xuống núi đồi. Mở cánh cửa ra choáng ngợp vì một không gian kỳ vĩ với những ngọn núi ruộng bậc thang chưa đến mùa đổ nước, con suối lớn dưới chân núi chảy róc rách. Chim líu lo ríu rít khắp các bụi tre ngọn cỏ.
Trời hửng nắng, các bà các chị người Mông hối hả đi cắt cỏ trâu, người thì ngồi cắt vải may vá. Mùa này Mù Cang Chải không một bóng khách du lịch vì chưa đến mùa đẹp. Nhưng mà mùa du lịch thì chưa chắc mình đi. Mình thích ngắm một cuộc sống rất bình dị, bình thường, giản dị của núi rừng, thích làm bạn với những điều dễ thương. Cũng chẳng cần cái dịp gì hết. Đi lang thang ai cũng nhìn cũng hỏi vì sao lại đi có một mình và sao lại đi mùa này. Đến quán cơm còn không nấu cơm vì không có khách. Mình hỏi chị chủ quán: nhà chị không bán nhưng nhà chị có ăn cơm không? Họ bảo có chứ. “Thế thì chị nấu thêm một nhúm gạo đi cho em ăn ké chứ :))”. Thế là mình có cơm nhà ăn nhé, dương nhiên gửi tiền đàng hoàng.
Đường lên những bản làng cheo leo chỉ có thể đi bằng xe máy hoặc đi bộ. Mà xe máy cũng phải các nghệ nhân lắc xe người Mông lái mới đi nổi, các cháu người Kinh tuổi mèo mà đọ. Mình vẫn nhớ cách đây 1 năm khi đi quay phim, có 2 đứa người Kinh đèo nhau chở thiết bị quay phim của mình lên núi, đi được có dính chân núi mà đã xoè. Lúc đó mình đã hốt hoảng thế nào chỉ vì sợ… thiết bị bị làm sao :)).
Thế mà năm nay mình đi lại những con đường dốc ngược ấy lại chẳng sợ đến mức nhắm mắt nữa. Dọc đường đi mình mê cái cuộc sống bình dị của bà con Mông trước hiên nhà lắm. Tuy nhiên vẫn hèn nên không dám rút cái điện thoại ra chụp, vẫn hèn vì đường quá dốc đau tim không dám cựa quậy.
Hôm nay biết vắng nên ghé qua cái Rừng trúc. Một người làm phim như mình thì thấy nó là tim đập thình thịch, lần đầu tiên thấy cái rừng trúc đẹp thế. Ở đây mà quay phim chưởng thì chỉ có số dzách. Vừa đi vừa ngắm mình sẽ nghĩ xem treo diễn viên nam góc này, rồi treo diễn viên nữ góc kia :)). Đẹp mà điện thoại chụp không cách nào mô tả được vẻ đẹp của nó. Nắng chiếu xen kẽ chiếu thẳng xuống những hàng tre cao vút. Trong rừng tre còn có con suối trong vắt chảy qua. Trời mát lịm, tiếng gió xào xạc. Măng non đang nhú lên khắp nơi. Và, tuyệt nhất là không một bóng người!
Ra khỏi rừng trúc mặt trời đang xuống dần. Ôi là mênh mông lóng lánh núi đồi và các thửa ruộng bậc thang. Mình muốn xuống con suối to mà tìm mãi mới được lối xuống. Và rất nhanh mình nhận ra đây là lối xuống dành cho các nghệ nhân chứ mình tuổi mèo. Nhưng vì lúc này không kịp xuống thì mặt trời đi mất nên quyết liều đi con đường này. Thế là mình dò dẫm bám vào cành cây ngọn cỏ ven đường vì cái lối mòn này rất dốc và trượt. Và, cũng không ngoài dự đoán, mình đã mất thăng bằng và trượt xuống như một cái cầu trượt, còn được lăn hai vòng nữa, chỉ khác là cầu trượt nó phẳng và êm thì cầu trượt của mình đầy sỏi đá và cành cây. Cái quần mình được in một vệt dài bụi đỏ rực, và đương nhiên từ giờ tới lúc về lại nhà nghỉ là mình sẽ đi trong tâm thế của một người mặc quần thủng đýt. Mình cũng không lăn tăn nhiều quá mọi người sẽ nhìn thế nào vì thì cũng ai hâm hơn mình đâu mà phải e ngại :)).
Được trượt một phát xuống thẳng suối cũng tiết kiệm được thời gian nhưng thời gian ngồi xây xẩm hú hồn hơi lâu nên mình vẫn bị lỡ mất mặt trời vì đã khuất núi. Mình lang thang ven suối một hồi thấy đường tắc tị lại vội vã tính cách đi lên. Mình trèo 5 thửa ruộng qua 6 cái thân cây mà nhận ra mình đang chui vào nhà riêng nhà người ta. Mà nhà người ta còn mắc rào cơ. Mình trèo đến đâu gà lợn chạy xáo xác đến đấy. Tới một khúc rào vây kín không biết sao vượt qua thì một thanh niên Mông xinh xinh iu iu gọi với ra: “Chị ơi chị đi đường này để lên này”. Rồi thanh niên ra bẻ lưới rào chờ mình sẵn. Mình hâm hở trèo lên, rồi đến khúc hàng rào chỉ việc quéo cái chân qua dễ bỏ mịa lên được thì mình đưa tay qua bảo là: “Em ơi chị không trèo qua được”. Thế là thanh niên sốt sắng ra nắm tay đỡ liền. Thế có phải thích không?
Mình vừa bước chân vào sân nhà, bạn đã lấy vội một cái ghế ra cho mình ngồi bảo chị nghỉ đi chị thở gì hổn hển thế. Thế là mình ngồi luôn ngắm bầu trời đang đỏ rực qua những rặng núi bao la. Bạn giai đứng tủm tỉm bẽn lẽn vặt lá cây cứ hỏi thăm chị từ đâu đến, sao chị lại đi một mình. Còn mình hỏi thăm bạn là nhà bạn có… mấy con gà? Bình thường gà bị béo quá hay bại liệt thì làm thế nào? Bạn bảo: “Dạ… thịt hết thôi chứ làm thế nào ạ”. Mình hỏi thế gà nuôi bao lâu thì thịt? Bạn bảo 3 tháng là thịt rồi. Nghĩ lại thì con gà nhà mình sống được 3 năm, nó vẫn may mắn nhiều lắm rồi. Nhưng mà trên thế gian có 1 tỉ con gà thì mình vẫn buồn vì con gà của mình.
Rồi trời gần tối, mình đứng lên đi về. Vừa đứng lên quay lưng đi bạn có vẻ hơi hốt hoảng gọi: “Ơi chị ơi…”. Mình hét lên: “CHỊ BIẾT RỔI!”. À thì có gì đâu bạn thấy cái quần thủng đýt của mình thôi mà.
Trên đường về mình thấy một cô người Mông vác cả bụi cỏ trâu (cỏ cắt cho trâu) trên vai đang loay hoay trèo ra đường để đi. Mình đã nhìn thấy cô ấy từ xa từ ở dưới suối lúc nãy. Mình chỉ có đi người không xuống dưới rồi đi lên mà mình còn rách hết cả quần xây xước khắp người mà cô ấy vác cái bụi cỏ trâu phải nặng cỡ 30kg này trên người đi còn nhanh hơn cả mình. Mình tính đi ra hỏi (mặc dù biết hơi thừa vì họ đã làm thế này mỗi ngày): Cô ơi cô cần giúp gì không? Mình cũng te tái ra đỡ cái bó cỏ cho cô í trèo qua mà nó nặng đến mức mình cảm tưởng mình giúp thì chỉ làm cho cô í nặng thêm. Người Mông ở đây chủ yếu là nhóm Mông Lành. Nhưng mà dường như mình đi đâu mình cũng thấy các bà các chị phụ nữ các nhóm dân tộc vất vả khủng khiếp, làm việc lao động rất nặng nhọc. Mình thấy cô í cứ lầm lũi đi mà cứ nghĩ rồi về già hẳn xương cốt họ thế nào, mà họ ăn uống còn không đủ chất, về nhà có khi chỉ có ăn cơm với măng rừng muối là xong bữa. Nhưng mà nhiều lúc nghĩ mình nghĩ họ khổ, nhưng nhìn nụ cười vô tư của họ, chưa chắc họ đã khổ theo kiểu mình nghĩ. Có khi người thành phố còn tỉ thứ khổ, khổ về tâm hồn, khổ còn mang tính hủy hoại nhiều hơn họ. Mình xin chụp selfie một tấm với cô í, vì cô í có nụ cười và hàm răng quá xinh! Lúc mình chào cô tong tẩy đi trước cô ấy gọi với: “Cháu ơi…”. Mình lại hét lên: “CHÁU BIẾT RỒI”.
Con chó ở cái nhà trọ mình ở rất khó hiểu. Sáng nó vẫy đuôi đón mình chiều nó xồ ra sủa vuốt mặt không kịp. Chủ nhà thì không có nhà mình không cách nào vào. Cứ đứng xin con chó cho vào nghỉ ngơi tí đi đừng làm thế mà nó nhất định không nghe. Ai đi qua cũng nhìn cảnh mình đứng nài nỉ con chó này đều rất khó hiểu. Mình cũng không hiểu tại sao nó lại sớm nắng chiều mưa như vậy. Sáng mình xinh hơn (hay xấu hơn?), hay do quần chưa thủng đýt, hay như nào? Giờ thì tại cái quần? Đứng lâu quá muốn vào nghỉ quá thì bỗng nhiên mình nhanh trí mình đi khuất mắt nó 1 phút, bỏ cái mũ ra rồi quay lại. Lập tức nó nhổm dậy quẫy đuôi rối rít như quen nhau 1000 năm. Sau thì mình được biết nó có mối thâm thù với cái mũ, đội mũ vào nó tưởng là thằng người rơm bỏ mẹ hay cắm trên ruộng bao phen làm nó giật mình. Sáng thì mình không có đội mũ.
Vào lại được trong nhà mình còn làm được một việc tuyệt vời là cứu được một con vịt con thoát chết. Nó nằm giãy giụa trong sân vì dây chỉ từ một cuộn chỉ cuốn chặt cả cổ và hai chân nó, chỉ cuốn chặt nên nó giãy đành đạch ngắc ngoải, chắc chỉ một lúc nữa là tự thắt cổ chết. Tháo được cái đám chỉ đấy ra mình cũng chóng hết cả mặt, nó một hồi thở hổn hển lết lết rồi cuối cùng đứng dậy đi được. Mình không biết nó có như đám gà là sống được qua 3 tháng nữa trước khi bị thịt không nhưng chí ít ngày hôm nay nó sẽ vẫn còn được tung tăng đi chơi tận hưởng cuộc sống tự do giữa núi đồi này.
Mình cũng tia được trong vườn có cây dâu tằm toàn quả chín đen. Sẵn tiện đêm qua tới giờ chẳng có quả gì ăn háo quá ra vặt đầy tay. Nhưng mà lúc vặt phát hiện ra có thứ vui hơn đó là nhìn xuống suối thấy mấy anh người Mông cởi trần đang tắm, anh nào người cũng ngon, cọ cọ kỳ kỳ. Mình vừa đứng vặt dâu ăn vừa ngắm các anh tắm từ trên cao, thật là tuyệt vời :))
Có chú người Mông nọ đi vào homestay có việc rồi bất ngờ đứng bật dậy và phát hiện ra 2 trong số 6 cái ghế của bộ bàn ghế gỗ tiếp khách (kiểu bàn ghế mà toàn từ thân cây cổ thụ bị chặt ra í) là… của chú í, đã bị… trộm mất cách đây mấy năm. Chú í vẫn nhận ra từ cái đường gân gỗ cho đến hình dáng của cái thân cây bị chặt nên chắc luôn đây là gỗ của chú. Mình hỏi chú để đâu mà mất, chú í bảo chú í đi chặt xong giấu trong cái lán trên rừng và mất từ đó tới giờ. Rồi chắc chủ nhà homestay lại đi mua từ đâu mua lại. Về nhà hỏi lại chủ nhà thì cũng thừa nhận cả bộ đúng 2 cái ghế đó là mua từ ngoài. Cơ mà giờ thì khỏi đòi =)). Chỉ là công nhận đỉnh thật, cái đồ gì mà mất mà cay thì làm sao có bao giờ quên :)).
Rồi mình đi sang ăn ké cơm cô bán cơm. Cái xe chở mình lên đây đêm qua 9h tối nay lại qua đây. Mình lại balo đứng chờ sẵn xe qua là vẫy, mình lại phải về đây. Đã có quần khác rồi chứ mặc quần thủng đýt là mấy anh lái xe không cho lên xe. Mới gặp mình buổi thứ hai mà các anh lái xe đã quen mình như người nhà :)). Đi dọc đường bị các anh lái xe tra hỏi sát sạt tại sao em lại đi một mình, em xỏ khuyên mũi có phải để lên đây tìm các anh người Mông để nó dắt đi không? Các anh không biết rồi, em đi một mình cả thế giới này chứ trèo lên xe các anh vào giữa đêm đã là cái gì :)).
Mình 0 chắc mình về có bớt buồn chưa nhưng mà phải về làm việc tiếp. Lại một chuyến xe 8 tiếng đường núi để về nhà, nhưng 0 sao cả, 8 tiếng ấy sẽ là 8 tiếng mình chỉ chìm trong nhạc blues và Gary Moore mà thôi! Tiếc nhất đi đêm này là 0 được ngắm đèo Khau Phạ. Con đèo chắc mình nghĩ phải đẹp nhất nhì Việt Nam này.
Đấy, toàn bộ câu chuyện được kể này nó chỉ xảy ra trong 24h giờ thôi đó, và chưa chợp mắt miếng nào :)).
#hakindiary
#nhatkyhakin
#hãyđểyênchotôidởhơi
Link ảnh:
Ha Kin – Có một số chuyện phiền trong lòng, có một số nỗi buồn…. | Facebook