Posts tagged memory

#628: Sushi

Trong một chuyến đi tới một thị trấn nhỏ, thị trấn nhỏ mà lại trong lòng một thành phố nhỏ. Lúc đó tôi đi theo một người bạn để quay phim, có một ekip phim đang quay ngoại cảnh cho một bộ phim lớn ở Hollywood. Họ cần quay nhiều phân cảnh ở nhiều địa điểm, nên đây cũng là một ekip nhỏ. Điều thú vị là, họ tin tưởng tôi trong việc chọn một bối cảnh. Chọn được là quay luôn, vì không có nhiều thời gian và ngân quỹ!

“Sushi”, nick name bọn tôi hay đặt cho anh chàng quay phim có mẹ là Nhật lai da trắng, bố là người da trắng. Sushi rất tự hào về dòng máu Nhật của mình dù chỉ có ¼, và cũng hay là cậu có đôi lông mày dày đậm của người Nhật, màu mắt nâu và mái tóc hay búi sau gáy. Sushi bảo gọi với cái tên như vậy thì cả thế giới sẽ biết mình là người Nhật. Trước bữa ăn, cậu hay chắp tay: “itadakimasu”.

Hồi đó, người bạn trai của tôi cũng là một anh chàng Mỹ gốc Nhật. Sushi hay tò mò về người bạn trai của tôi, hỏi rằng anh Nhật của tôi có hay về Nhật không? Có nói tiếng Nhật giỏi không? Hai người gặp nhau trong hoàn cảnh nào? Tôi đã sang Nhật chưa? Tại sao tôi lại thích một anh chàng Nhật vậy?

Tôi bảo, là vì tôi thích đôi mắt màu nâu và hàng lông mày rậm của mấy anh Nhật đấy! Sushi cười mỉm, lộ ra hai chiếc răng thỏ duyên dáng, cũng thật là đặc trưng của người Nhật!

Bối cảnh lúc đó chúng tôi cần quay là một chiếc cầu bắc ngang qua thị trấn, phía bên kia là một dãy nhà Victoria’s cổ đẹp như trong phim Little Women. Nhân vật chính đang đi tìm lại người yêu xưa, một trong những ngôi nhà đó là tuổi niên thiếu của tình yêu thủa ban đầu. Hôm đấy, Sushi quay xong rồi bỏ đi đâu mất, tôi không kịp gặp để hỏi: “Câu có thích cái bối cảnh tôi chọn hay không?”

Hôm sau, khi ngồi ăn sáng thảnh thơi trong một quán café nhỏ xinh trên phố chính. Nơi cả con phố dài chỉ có một quán ăn sáng và café, kiêm luôn một quán bar khi chiều tới. Sáng nay đoàn off, chiều sẽ di chuyển tới một khu rừng nhỏ và những con suối róc rách. Sushi lại gần tôi và cũng uống 2 shots Cappuccino. Sáng nay, cậu chàng xõa tóc, dài mềm rủ xuống qua cả vai. Lần đầu tiên tôi thấy Sushi xõa tóc dài. Trời hôm đó nắng hanh vàng rất đẹp nên mái tóc nâu ánh lên trong nắng sớm nó hơi bị tình quá đấy, và đương nhiên, đôi mắt nâu trong nắng sớm cũng óng ánh hơn bình thường! Tôi hỏi hôm qua quay xong đi đâu thế, có thích cái bối cảnh ấy không? Sushi bảo, chẳng có bối cảnh nào tôi chọn mà cậu không thích hết. Nhưng hôm qua quay xong có một chút mental breakdown nên muốn về nghỉ ngơi sớm, và đêm vẫn còn phải ngồi với producer để tính ngày quay tiếp theo.

Tôi muốn hỏi quá vì sao Sushi lại tâm trạng như thế, nhưng rồi lại ngại, vì có thể cậu có chuyện gì đó riêng tư thì sao? Thế là tôi không nói gì cả, lảng sang chuyện sẽ quay những con suối vào chiều nay trong khu rừng gần thị trấn. Nhưng Sushi lại nhìn tôi chằm chằm, nhìn làm đến khó xử: “Không hỏi vì sao tôi có mental breakdown à?”. “Oh, vì sao thế?” Tôi hỏi lại với một nụ cười giả lả.
“À, đương nhiên không nói được rồi. Nhưng cũng có chút ít liên quan đến cậu đấy!”. Sushi cười nhẹ rồi nhấp một ngụm café.
“What?” Tôi thốt lên. Tự nhiên anh chàng khơi gợi rồi làm tôi tò mò quá thể, như là một sự trêu đùa. Chắc là đùa chứ gì? Sao lại liên quan đến tôi chứ. Sushi có nói thêm, những bức hình của tôi rất đẹp, làm DP như cậu nhiều năm mà vẫn thấy rung động, tôi có chụp cho Sushi một bức hình trong một buổi tối ánh sáng vàng nhạt ở một con phố đêm, ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào chiếc máy quay. Sushi bảo sẽ đặt làm ảnh profile Facebook, Whatsapp khoảng 10 năm.

“Khi nào tôi thay hình đại diện, tôi sẽ cho nói cậu biết vì sao hôm qua tôi breakdown nhé”. Sushi nói xong rồi ngồi ngắm tôi không chớp mắt, ánh mắt dịu dàng ầng ậc cảm xúc, như thể muốn nhấn vào việc tổi rất thích những đôi mắt nâu và hàng lông mày rậm rất Nhật, thì đây hãy nhìn đôi mắt ấy đi. Tôi bảo thôi ngay đi nhé, tôi có một anh bạn trai người Nhật rồi đấy, rồi đá và chân cậu chàng một cái. “So?”, Sushi hất hàm. “I don’t really care”.

“À, được đấy!” Tôi đá một cái nữa vào chân Sushi. Thật là khó chịu vì sao cái mái tóc xõa vào nắng sớm này và cái dáng đong đưa này nó lại quyến rũ như thế được. Nhưng hơn cả là trước giờ chưa bao giờ Sushi lại có ánh mắt và những kiểu nói chuyện ấy như thế với tôi, thậm chí nổi tiếng là khá lạnh lùng, và mấy cô bé PA da trắng mê cậu như điếu đổ vì cái kiểu lạnh lùng ấy lắm. Tôi tạm quên đi cả cái lý do mental breakdown là gì không hỏi nữa. Mỗi lần một anh chàng nào đó có ánh mắt đó với tôi, là tôi lại chuồn vội! Điều đặc biệt là, những anh chàng ấy đều là những anh chàng rất lạnh lùng mà rất hay bất ngờ!

Sáng hôm sau tôi lại lên đường, đoàn phim vẫn ở lại 1,2 ngày nữa. Tôi lại cùng bạn lái xe đi tiếp tới một dự án phim khác ở một thành phố khác. Chuyến đi của chúng tôi sẽ băng qua sa mạc và những dải grand canyon rộng lớn. Một thời gian sau đó, tôi lại có chuyến đi trở lại nước Nhật, tôi có gửi cho Sushi một vài tấm ảnh của nước Nhật. Vì biết rằng cậu chàng vật vã yêu thương nước Nhật mà quá bận rộn để được đi Nhật. Sushi nhắn tin bảo: “À, tôi cũng đã có một cô bạn gái Nhật. Vậy là bọn mình cùng có bồ là người Nhật nhé”. Uhm, tôi bảo nhưng tôi có bồ Nhật không phải vì cuồng Nhật đâu nên chúng ta không giống nhau đâu. “Không, chúng ta giống nhau nhiều lắm đấy – We’re pretty much the same!”. Sushi khẳng định! Tôi trả treo lại câu nói này bằng một cái mặt cười!

Và thế là 10 năm kể từ ngày tôi chụp cho Sushi cái ảnh đó. Cậu giữ đúng lời hứa, không thay hình đại diện. Cậu chỉ mới thay nó vào ngày hôm qua! Sang hình một cậu chàng đã bắt đầu bước sang tuổi trung niên, mái tóc đã cắt ngắn, thân hình đã mập mạp hơn, và bây giờ còn đẹp trai và cả phong độ hơn xưa, không còn là ánh mắt nhìn vào cái máy quay mà một chiếc kính đen và đang ngồi đánh trống trong một buổi biểu diễn (Sushi chơi cả trống và bass trong band riêng). À ghét ghê, cái kính đen ấy che mất đôi mắt nâu và hàng lông mày rậm ưa thích của tôi rồi! Cậu chả dùng FB là mấy và bọn tôi cũng xa nhau đã lâu, tôi cũng không rõ giờ Sushi ra sao nữa, chỉ biết cậu đã là một DP kỳ cựu và quay nhiều phim lớn nổi tiếng, nhưng không rõ về đời sống cá nhân!

Sushi nhắn tin cho tôi sau khi đổi hình đại diện: “Tôi thay hình đại diện nhé. Tôi giữ đúng lời 10 năm mới thay đấy! Cậu thấy tôi đáng tin không?”.

Tôi nói lời cảm ơn! Sự thực là có rất nhiều người tôi chụp ảnh và đã giữ nguyên những bức ảnh đại diện đó suốt nhiều năm trời. Nhưng khi Sushi nhắn tin, tôi vẫn bất ngờ. Bất giác, tôi nhớ lại lời hứa khác năm xưa, hỏi thế ngày xưa mental breakdown vì chuyện gì thế? “It’s you!” Sushi nói!

“Why?”. Tôi hỏi. Sushi lại thả mặt cười haha, và nói rằng, có muốn biết không? Muốn biết, thì bây giờ quay lại Mỹ gặp cậu đi, rồi bọn mình sẽ cùng roadtrip tới cái cầu đấy, và cậu sẽ nói cho tôi biết chuyện gì, không phải là cậu không giữ lời hứa mà cậu muốn tôi và cậu phải ở đó thì mới nói được. Sushi hỏi tôi đã lập gia đình với cậu bạn Nhật chưa, tôi nói chưa, vẫn ế mà. Thế còn cậu thì sao? Sushi không trả lời. Chỉ nói là: “Quay lại đây đi, I’ll tell you!”.

“Thế giờ quay lại chụp cho cái ảnh khác rồi lại hứa giữ 10 năm nữa nhé?”. Tôi đề nghị!

“Được chứ, sẽ giữ suốt đời luôn!” Sushi trả lời!

Hmm, nhiều khi tôi không biết tôi có gây tổn thương gì cho người khác mà tôi không biết không, nhưng tôi hay bị fall for những đôi mắt nâu đen và hàng lông mày rậm… Sushi không giữ lời hứa nói cho tôi biết lý do buổi chiều hôm đấy vì sao tâm lý bất ổn rồi! Không lẽ giờ lại phải quay lại Mỹ à? Quay lại giờ là lấy chồng đó haha😊

#nhatkyhakin
#memories

Ảnh: Chuyện về Sushi nhưng hình là nem cuốn nhé :D.https://www.facebook.com/photo/?fbid=10161725094675940&set=a.310312800939

#625: Ở NƠI XA PHÍA TRÊN RẶNG CHÂN TRỜI

Hôm nay vừa tròn 49 ngày của Bà nội.

Do trúng vào ngày Tết nên gia đình đã làm lễ cho bà sớm hơn. Nhưng thầy nói bà an yên lắm, có lẽ bà đã đi rồi! Cô giúp việc nói khi bà kêu mệt và nằm nghiêng xuống, cô xoa lưng cho bà, thấy bà cứ lịm đi rồi bất ngờ thấy một luồng sáng rất mạnh rọi thẳng vào tường, cô còn tưởng là đèn pin ai chiếu nhưng lúc đó chỉ có cô và bà. Linh tính cho cô biết đó là giây phút bà rời đi. Và có lẽ đó là một trong những cách rời xa trần thế thần tiên nhất, như anh Cường nói “đi thẳng tới cửa trên”, tới một nơi rất cao, rất xa, phía trên những rặng chân trời.

Bà mất rồi, tôi chính thức không còn ông bà nào trên trần gian này nữa. Tôi may mắn và hạnh phúc vì có quê, có đủ đầy ông bà, bố mẹ, cô dì chú bác. Tôi là đứa cháu lớn nhất về vai vế cả bên nội lẫn bên ngoại. Riêng bên nội, tôi còn sinh ra đầu tiên, được “độc chiếm” ông bà cho tới tận khi 6 tuổi, tôi được nâng niu chiều chuộng với đặc quyền của “đứa cháu đầu tiên”. Thế nên, có lẽ có những điều chỉ “đứa cháu đầu tiên” này hiểu được. Thật kỳ lạ, tôi vẫn nhớ như in hai búi tóc hai bên cùng nụ cười sảng khoái thích thú của bà khi tôi “nịnh thối”: “Bà ơi, sao bà xinh thế được?”. Mà lúc đó tôi còn chưa tới 5 tuổi. Không biết vì sao, ký ức này lại rõ ràng đến thế. Có lẽ vì nụ cười hạnh phúc và vô cùng thú vị ấy của bà đã ấn tượng tới mức một đứa bé gần 5 tuổi cũng nhớ được. Và cho tới bây giờ vài chục năm sau, tôi mới hiểu được nụ cười sảng khoái ấy, có lẽ chưa ai từng khen bà một câu nói như thế trong cuộc đời, bất kể là một lời nói thật hay là một lời nịnh đầm.

Tôi hay suy nghĩ về việc, nếu một ngày người thân của tôi rời tôi đi trước, tôi sẽ phải đối mặt với chuyện ấy như thế nào? Thỉnh thoảng, khi đứng trước một không gian mênh mông rộng lớn, tôi hay nhìn về phía đường chân trời nếu đó là một buổi hoàng hôn rạng ánh hồng, sẽ là những vì sao nếu đó là một buổi tối trời trong. Còn nếu là một buổi sớm mai khi một ngày tôi có thể dậy sớm, tôi hay ngắm nhìn những giọt sương trên chiếc lá, rồi tôi sẽ lắng nghe tiếng gió và tiếng chim ríu rít. Tôi nghĩ về việc mình sẽ hiểu những hạt nguyên tử nguệch ngoạc lẫn lộn trong hơi sương, trong mùi của đất, trong tiếng chim hót, trong rạng hồng ở nơi đường chân trời và trong ánh sáng của hằng hà những hạt sao trên bầu trời kia, chúng được tình cờ chạm vào nhau như thế nào, để tái sinh trong muôn vạn kiếp và hình hài của vũ trụ. Tôi muốn hiểu, bởi tôi muốn nghĩ về việc khi một sinh thể rời xa trần thế, những hạt nguyên tử đã tạo ra họ sẽ đi về đâu? Chúng lại tan vào đất, vào nước, bay vào mây, cuốn vào gió, carbon trở lại thành khí, hydrogen biến thành hơi nước, canxi trở thành chất dinh dưỡng để nuôi những mầm cây lớn lên, natri đọng thành hạt muối nơi đại dương nhưng cũng có thể lại ở trong một giọt nước mắt. Vòng tuần hoàn của hệ sinh thái lại tiếp tục quay trong vô lượng kiếp. Không có nguyên tử nào biến mất, chúng chỉ lại chạm vào nhau tình cờ để biến thành những vật chất mới.

Thế là đâu đó, cơ thể vật chất của người thân chúng ta sẽ vẫn luôn ở đâu đây, vẫn ở trong bầu khí quyển, trong những chiếc lá, trong những giọt nước và cả những hòn đá. Linh hồn họ có thể cũng được được lưu giữ ở một chiều không gian khác. Chúng ta đều là một phần tất yếu đến rồi đi của vũ trụ này, và ta phải học cách chấp nhận điều đó!

“Học cách chấp nhận”, là điều thật khó khăn, là điều mà có học bao nhiêu lý thuyết, chuẩn bị trước bao nhiêu tinh thần rồi cũng không hề dễ dàng gì khi điều đó xảy đến.

Những ngày cuối đời, tóc bà vẫn dày và còn nguyên, đến nỗi bà phải cạo đi cho dễ vệ sinh, nếu như vẫn để cuốn lại thành 2 búi như khi cháu 5 tuổi, thì vẫn dày y như vậy đấy. Bà cũng không hề lẫn chút nào, vẫn nói chuyện rõ ràng, rành mạch, vẫn minh mẫn đến bất cứ ai cũng phải ngạc nhiên đó là một bà cụ đã 95 tuổi. Căn bệnh OCD cả cuộc đời hành hạ tinh thần bà vẫn không giảm bớt quá nhiều. Ngay trước khi bà mất, bà vẫn tự vệ sinh sạch sẽ, tự thay quần áo mới, vẫn gấp mọi cái khăn và áo, quần, bỉm xung quanh giường thật gọn ghẽ. Bà chỉ kêu đau bụng một chút rồi nằm xuống thôi. Đã vài tháng rồi cháu không về quê thăm bà, gọi điện thì lúc được lúc không vì điện thoại của bà mọi người toàn quên sạc, thế nên cháu không kịp nói lời nào để tạm biệt bà cả, nhưng kể cả bây giờ bà chả còn 2 cái búi tóc ấy nữa cháu sẽ vẫn khen bà của cháu xinh, vì cháu nhớ lắm cái nụ cười sảng khoái hạnh phúc ấy của bà.

Căn phòng của cháu có một cái ban công, may mắn nhà hàng xóm ngay đối diện ban công không quá cao để cháu vẫn nhìn thấy được trăng và những vì sao vào những đêm tối trời trong. Sau khi bà mất, cháu ngồi trước ban công và lại nghĩ về việc bà đang bay ở đâu phía trên cao kia nhỉ? Vũ trụ rộng lớn kia kỳ diệu thật đấy, phải trải qua biết bao nhiêu trận supernovae, bao nhiêu những phản ứng hóa học, bao nhiêu những xác suất, bao nhiêu những sự tình cờ, bao nhiêu những sự sắp đặt vô tình hay hữu ý, bao nhiêu những dặm trường của không thời gian để những hạt nguyên tử kết tinh thành những sinh thể, và phải qua bao nhiêu duyên kiếp để những sinh thể ấy được trở thành ruột thịt của nhau giữa bao la này? Cháu thích nhìn rặng chân trời vì nó gợi về sự mênh mông của vũ trụ và sự sống, sự xa xôi không còn với được tới của những điều ta đã mất, những cũng là điều kỳ diệu của tạo hóa khi trong sự mênh mông ấy, ta được làm người thân của nhau và được yêu thương nhau.

Được sinh ra trên thế gian này đã là một điều may mắn, được làm người thân của nhau đã là sự tình cờ của triệu tỉ sự tình cờ. Hiểu được rạng hồng nơi phía đường chân trời kia không gì hơn là để biết ơn những gì mình đã và đang có, đề dù cho một ngày người ta yêu thương không có trên trần đời này nữa, ta vẫn biết rằng mình đã may mắn tới thế nào khi được là người thân của nhau giữa vũ trụ này, và biết rằng họ sẽ vẫn ở trong hạt không khí ta thở, trong mầm cây đang lớn, trong hòn đá dưới bước chân, trong ánh mặt trời cuối ngày về phía rặng chân trời, và trong cả giọt nước mắt vừa rơi. Một ngày nào đó, họ sẽ lại tái sinh, và lại tiếp tục yêu thương và được yêu thương trong muôn vạn kiếp!

49 ngày của Bà nội. Cháu nhớ bà nhiều lắm! Cháu thương bà!

To heal myself.

#grief

#605: Thứ ánh sáng diệu kỳ

Tôi đã được đi nhiều nơi có hoàng hôn rất đẹp, mặt trời rực rỡ long lanh như những quả cầu lửa, nơi nào càng nhìn thấy mặt trời càng khổng lồ thì nơi đó càng là buổi chiều tôi nhiều phấn khích.
Nhưng nếu để thấy được ánh vàng phản quang trên những ngọn núi gợi nhiều cảm giác mênh mông và bình yên nhất, là nơi khi nhìn thấy ánh hoàng hôn người ta muốn được hôn nhất, và phải là được hôn trên một cái nóc xe Jeep giữa những rặng canyons, thì đó chính là hoàng hôn ở Sedona. Tôi vẫn nói là nếu tôi tổ chức đám cưới, thì sẽ là phải tổ chưc ở trên một ngọn canyon, phải là một ngày hoàng hôn thật rực rỡ cơ, vả chỉ cần có chục người là đủ!

À nhưng tus này tôi lại không nói về hoàng hôn Sedona. Tôi nói về khoảnh khắc tôi gặp một bác nhiếp ảnh gia già trong một buổi chiều Sedona vảng vất tiếng sáo của người da đỏ, trên một ngọn canyon hầu như chẳng có một bóng người. Tình cờ là tôi và ông ấy cùng ngồi suýt xoa những mảng vàng óng ánh lấp lánh đang dội qua những bờ núi đá . Và cũng rất tình cờ là khi tất cả những vị du khách khác đang chen nhau để ngắm mặt trời lặn ở ngọn canyon ngay bên cạnh. Thì ở ngọn đồi đá này, chỉ có tôi và ông, và chúng tôi nhìn ngược lại hướng mặt trời lặn, nơi ánh kim phản quang lại từ bờ núi đá bên này sang bờ núi đá bên kia. Hai bọn tôi cùng có chiếc máy ảnh đeo trước ngực. Nhưng chẳng hiểu thế nào vào lúc đó, chẳng ai giơ lên chụp ảnh cả. Ông hỏi tôi có thích ánh sáng vào buổi chiều tà không? Tôi nói rằng đó là khoảnh khắc ưa thích nhất trong ngày của tôi. Ông bảo, còn với ông, đó là thứ ánh sáng tuyệt diệu nhất.

Rồi ông kể rằng, suốt hơn 60 năm làm một nhiếp ảnh gia, kể từ thời chiến tranh Việt Nam, ông đã chụp thứ ánh sáng tuyệt diệu này gần như cả cuộc đời. Vợ ông bao giờ cũng đúng 5 rưỡi là trở về nhà, vào ngày mùa đông thì sẽ âm u nhưng vào những ngày mùa hè, mỗi lần bà mở cửa cái xe Corvette cổ của bà là cả chiếc xe lẫn bà đều vàng rực cả con đường trước cửa nhà. Bà có mái tóc vàng óng ả và một nụ cười “rộng mở”, bất kể là ngày bà vui hay buồn thì cứ vào những ngày chiều tà lấp lánh ấy, mỗi lần bà mở cửa, ông lại chạy ra chụp bà. Ông bảo: “À, vì cái cửa kính xe và cái mái tóc ấy nó xinh đẹp bất tận”.

Và vào những ngày mùa hè nắng lâu, cứ khi màu nắng tàn hất vào cái bàn ăn nơi góc bếp là chắc chắn là tới giờ ăn tối. Và rất nhanh sau đó đèn vàng sẽ bật lên, bắt đầu một buổi tối chỉ có hai vợ chồng, những đứa con đi xa chỉ lễ tết mới về thăm bố mẹ.

Ông bảo cái ánh sáng ấy tuyệt diệu không phải chỉ vì nó đẹp đâu. Là vì cái màu vàng óng ánh ấy đã len sâu vào từng sợi kỉ niệm chạy ngoằn nghèo trong ký ức, nó luôn gợi sự bình yên, dịu dàng và một cảm giác được trở về nhà. Mái tóc vàng trong nắng của bà đổi màu dần theo thời gian, lốm đốm những sợi cước, ánh kim đã trở thành ánh bạc, và vẫn lên những ven sáng chói mắt mỗi khi ngược nắng. Rồi một ngày, bà cũng đã về hưu, bà cũng không lái chiếc xe quen thuộc ấy nên buổi chiều tới đã vắng bóng mái tóc ngược sáng và cái kính cửa xe loang loáng. Bà cũng không còn nấu được cho ông ăn những bữa ăn tối trước khi hoàng hôn tắt hẳn nữa, bởi những ký ức của bà cứ phai mờ dần vì căn bệnh sa sút trí tuệ. Nhưng mỗi chiều ông vẫn đấy bà ra nắng, vẫn ngắm mái tóc đã pha sương của bà lên ven trong ánh mặt trời. Và ngày nào ông cũng vẫn chụp ảnh bà, từ máy phim sang máy số. Bà vẫn nở nụ cười hồn nhiên “rộng mở”, mỗi khi ông chụp ảnh bà, ông lại cho bà xem. Bà lại thốt lên vô cùng bất ngờ và ngưỡng mộ, sao hôm nay trời nắng đẹp thế nhỉ, tóc tôi đẹp quá, ông chụp đẹp quá!

Rồi ông bảo với tôi: Trong cái ánh sáng kia kìa, có thể giờ này ở một nơi nào đó, có ai đang đi làm về hoặc đã đang chuẩn bị ăn tối. Thể nào chả có cái món khoai tây nghiền bốc khói ở góc bếp đang chờ được ăn. Đấy, ánh sáng ấy tuyệt diệu ở chỗ đấy đấy!

Người vợ với ánh tóc lên ven ngược sáng ấy của ông đã mất được 2 năm rồi. Mỗi buổi chiều ông vẫn ra cửa ngồi ngắm ánh nắng chiều và luôn duy trì cho mình nếp ăn tối vào lúc mặt tời sắp lặn. Thỉnh thoảng, ông lại tới Sedona để ngắm hoàng hôn, một hoàng hôn rộng lớn mênh mông, ấm áp và dịu dàng, và đặc biệt khi hoàng hôn tắt, những ngôi sao sẽ hiện lên lấp lánh, chắc là ngôi sao nào ánh màu bạch kim nhất, sẽ là người vợ yêu dấu của ông!

Ảnh: Ảnh Sedona thì tôi nhiều lắm, nhưng tôi lại thích mấy cái ánh nắng chiều khi đi lang thang thế này. Có thể giờ này trước cửa một trong những ngôi nhà này sắp có một chiếc Corvette trở về nhà, và không lâu sau đó sẽ là một bữa tối với món khoai tây nghiền còn bốc khói sắp được dọn!

No photo description available.

May be an image of 1 person and text

No photo description available.

No photo description available.

May be an image of lighting

No photo description available.

No photo description available.

May be an image of 1 person, twilight, fog, road and street

May be an image of chipmunk

May be an image of 1 person

No photo description available.

#605: Thứ ánh sáng diệu kỳ

May be an image of grass

 

#mymemories
#roadtrip
#nhungcauchuyencanluugiulai

Ha Kin – Tôi đã được đi nhiều nơi có hoàng hôn rất đẹp, mặt trời… | Facebook

#599: Trái táo ta – trái táo Bàng La

TRÁI TÁO TA

Vì muốn ăn quả táo Bàng La xịn nên mình đã quyết định đạp xe tới tận Bàng La để được ăn quả táo từ trên cây. Đạp đến rách bươm cả cái quần ưa thích. Quần này rách thật, nghèo thật, không phải sành điệu nhé!

Chị chủ vườn táo khi ra đón mình đầu cổng còn bảo: “Chỉ khi nào ăn tận quả táo trên cây chính vườn thì mới chắc chắn là ăn được đúng táo Bàng La thôi đấy nhé!”.

Để mô tả lại cho các bạn là vì sao quả táo Bàng La nó lại phải kỳ công như vậy. Nếu thế hệ đầu 9x (chắc ngoài bắc này) đổ lại từ xưa thì sẽ biết tới cái quả táo ta nhỏ, mỗi nơi có thể có cái tên khác nhau nhưng chắc phổ biến nhất gọi là “táo dai”, “táo ta”, “táo chua”. Quả nhỏ, hơi thuôn dài. Do nó có vị chua chua và ngoại hình không bắt mắt nên qua thời gian người ta ngày càng ít trồng, và thay vào đó là loại táo lai tạo hay biến đổi gien to đùng, ăn vừa bở vừa nhạt vừa vô duyên. Táo ta nguyên bản ngày càng mất đi, lâu dần người ta còn quên luôn cả vị táo ta truyền thống nó là thế nào. Bọn trẻ con bây giờ thì càng ít biết.

Táo Bàng La là một trong những loại táo còn giữ lại đúng vị táo ta nguyên bản của cái thời tuổi thơ của bao thế hệ đấy, mà không chỉ là vị tuổi thơ, mà nó còn là một vị ngon của tuổi thơ. Nghĩa là trong bao nhiêu quả táo tuổi thơ đã ăn thì không phải lúc nào cũng được cái vị nó hơi chua chua lại ngòn ngọt, thơm lừng mỗi khi ngả vàng, có khi thỉnh thoảng mới vớ được một quả. Nhưng với táo Bàng La thì đó có thể là cả một khu vườn.

Vậy nên quả thật có 2 điều cần phải được tôn vinh với trái táo này. Đó là sự duy trì và hồi phục lại cho thế hệ mới một thứ quả đặc sản rất ngon của người Việt, diệt trừ đi cái loại táo lai căng nhạt nhẽo vô bổ bán đầy rẫy ngoài đường bây giờ. Thứ hai là gì đang tạm thời quên mất chốc nhớ ra sẽ viết lại 😊).

Mặc dù đi khắp Hải Phòng chỗ nào cũng có thể người ta giăng biển là bán táo Bàng La nhưng chắc chắn là không thể đó đều là Bàng La, đặc biệt là người sành ăn thì ăn một miếng dù kể cả cũng “hơi ngon ngon” cũng vẫn biết ngay đó là Bàng La hay không. Lý do bởi vì Bàng La chỉ là một cái phường nhỏ của quận Đồ Sơn. Mà trong cái phường ấy cũng chỉ có một khu đất trồng táo. Cây táo Bàng La phải lai ghép mới ra và hơn cả, vị nó ngon chỉ khi nó được trồng trên đúng đất và khí hậu của Bàng La, nơi gần biển và đất có vị chua, mặn. Ra khỏi Bàng La dù vẫn là Hải Phòng là trái táo đã thành loại 2, loại 3 chứ chưa nói có thể nhân giống ở vùng miền khác. Vì số lượng táo ít như vậy mới có đi từ vườn ra đầu đường đã hết bay rồi chứ sao mà bán đi khắp cả thành phố hay trên mạng rao báo: “Bao nhiêu cũng có” được như thế. Sự pha ke rộn ràng này khiến quả táo cũng khá là mang tiếng, bởi mang tiếng “Bàng La mà sao ăn cũng thấy bình thường mà, có gì đặc biệt đâu”. Nhưng mà quả thật có mang tiếng cỡ nào thì cả cái vườn cũng vẫn hết bay trong nốt nhạc cần đếch gì đâu 😊)).

Ngay cả khi đặt mua từ người từ chính vườn cũng chưa chắc là Bàng La, vì người ta cũng vẫn hoàn toàn trộn thêm được táo từ nơi khác vào để ship đi (vì không thể đủ số lượng). Cách chắc chắn nhất chỉ có là tới tận vườn, hái tận tay, nhét vào túi mang về 😊)).

Mình đạp xe thong thả đi dọc con phố dài trong khu làng nhỏ để ngắm những vườn táo rủ rỉ lúc lỉu hai bên đường. Táo tràn ra cả mặt phố, nằm ngả la liệt trên những mảng tường cũ thấp hơn cả cái yên xe, có nơi thậm chí còn chả thèm rào. Con đường bình yên, sạch sẽ, hoa cỏ trồng rủ rỉ. Lâu lâu lại đỏ rực cả một vùng trời vì những cây hồng trái lá đổi màu đang rụng. Rất tiếc là tới vào khi những cây hồng này đã rụng lá gần hết, chứ khoảng 1,2 tuần trước nữa thôi chắc ngất lịm. Lá đỏ kín mít đổi màu rất đều và vô cùng rực rỡ, không kém gì khung cảnh của một mùa thu xứ lạnh. Trên cây thỉnh thoảng vẫn còn sót lại 1 vài quả hồng trái mùa. Không gian nơi đây rất lặng lẽ, bình yên. Con đường thỉnh thoảng mới có một tiếng xe máy vút qua, còn lại là những chiếc xe đạp như mình, có vài ông bà cụ chậm rãi đi dạo, một vài đứa trẻ con đi học về cười nói rổn rảng. Mình chui vào cả bên trong các ngách nhỏ nơi có những khu vườn táo đang trổ quả cuối mùa rơi đầy trên những nếp tre. Mình đạp xe lên tận cuối con đường nơi có triền đê hun hút, xa xa là ngọn đồi uốn lượn và trước ngọn đồi ấy sẽ là biển cả mênh mang.

Với tay có thể ăn được táo của một nghìn cái cây ở đây mà được mời đàng hoàng chứ không cần phải hái trộm vu vơ đâu, nhất là đạp xe với cái quần rách bươm thế này ai cũng thương :)). Đương nhiên sẽ có cây có quả ngon, có cây quả cũng không ngon lắm. Nhưng chắc chắn ở đây toàn hoa quả sạch, không một loại thuốc, và dù là cái không ngon ở đây thì vẫn là loại ngon so với táo thường ngoài kia, và so với cái loại táo to đùng biến đổi gien nọ thì còn đừng cả nói đến hai từ “so sánh”. Ngoài táo ra ở đây còn trồng rất nhiều cà chua, hoàn toàn hàng sạch và rẻ khủng khiếp, chỉ có 5k/1 kg cà chua. Mỗi tội ship thì có mà của một đồng công một nén.

Cái không gian bình yên và với mình quá đỗi xinh đep thế này khiến mình bất giác nhận ra, dù giờ không có cái gì rách ngoài cái tài khoản ngân hàng (và cái quần) cần được vá ra, mình vẫn ngấm được cái định nghĩa “chữa lành” là cái gì. Và không lẽ giờ đi vay tiền để mua được một mảnh vườn ở Bàng La :D. Ấy thế thì lúc đấy có mà rách cực đại :D.

Mình vào vườn hái đủ 10kg táo và suy nghĩ làm sao mang được nó về, chắc chắn cái thân mình là phải ăn một nửa rồi. Còn một nửa, sẽ chỉ là những người nào thân thân lắm, yêu yêu lắm thì mới tặng ăn thử được thôi. Nên nhớ là táo này có tính chất gây nghiện, ăn 1 quả là cứ phải ăn tiếp, ăn tiếp. Nên gọi là 5 cân chứ có khi 2 ngày đã hết. Rồi lúc hết lại ngáp ngắn ngáp dài không biết sao có thêm bây giờ, nhất là nếu đã về tận Hà Nội. À, mà chia sẻ thêm là 5kg thì cũng 0 ăn được full 5kg đâu vì 5 thằng đệ nhà mình cuồng táo không kém gì mình, tới mức sẽ mất hết mọi liêm sỉ dù bắt nằm, bò, quỳ, rú, cười, cho sờ từ dưới lên trên cũng sẵn sàng chỉ để được ăn 1 miếng táo Bàng La!

Năm nay táo vị chỉ bằng nửa so với các năm, lý do là do bão Yagi đã càn quét không bỏ sót một cây táo nào. Táo vừa bị gãy sạch cành vừa bị chìm trong lụt. May mắn cây nào không chết thì cũng ra mầm muộn nên trái ra ít năng suất hơn và bị muộn, khí hậu và thời điểm bị lệch đi nên không có được đúng vị như mọi năm. Vậy nên năm nay ăn được táo thì dù ngon đến mấy hãy cứ tưởng tượng là các năm khác nó phải là ngon hơn thế này gấp đôi nhé. Mà năm nay mùa táo cũng rất ngắn, chắc được có tháng thôi.

Hình như hết tuần này là cũng hết táo. Có muốn cũng lại phải chờ năm sau nữa thôi. Ai muốn ăn táo thì mình cho số điện thoại hỏi thử xem người ta có ship lên Hà Nội không để mình còn đặt thêm ké =)), chắc đủ và nhiều người ta mới ship và mình cũng nói luôn là mình không chắc chắn là hàng ship lên cũng chắc chắn là hàng auth 100% hay không nhé.

À, cả cà chua nữa, mà cà chua lại phải làm riêng một bài =)).

 

Ha Kin – TRÁI TÁO TA Vì muốn ăn quả táo Bàng La xịn nên mình đã… | Facebook

#592: Thì tao dở hơi như thế đó…

Bạn nay tâm sự với mình: “Thực sự tới ngày hôm nay, khi thấy đứa con tớ đang đứng cạnh mẹ mà bất ngờ đi ra giữa đường nhặt một cái túi ni lông vứt vào thùng rác, và chuyện hôm nọ lúc 2 mẹ con xếp hàng, dù bất cứ giá nào và phải chờ bao lâu nó cũng không cho mẹ chen hàng lên dù chỉ một chút. Tớ nhớ tới cậu rất nhiều. Ngày xưa khi đi học, khi thấy cảnh cậu mở cái túi cậu ra đầy rác bên trong tớ đã từng nghĩ cậu là đứa không bình thường và sống bẩn. Tớ nghĩ cậu ở nước ngoài về có những hành xử kỳ kỳ, nói chuyện nhiều khi thẳng thắn hoặc ngây thơ quá. Nhưng sau này khi tớ hiểu cái túi của cậu đầy rác như vậy là vì cậu thà vứt rác vào trong túi mình đem về chứ quyết không xả ra ngoài đường, khi hài đứa mình đèo nhau trên phố đèn còn đỏ dù cả đường đã đi cậu vẫn không cho tớ đi. Tới giờ thực sự khi thấy con tớ như vậy tới mới hiểu được cậu đã khác biệt với bọn tớ từng nào khi lớn lên. Dạo gần đây, tớ lại nghĩ về cậu nhiều khi tớ nói chuyện với con tớ. Chắc cậu cũng ít nhiều luôn gặp khó khăn khi hòa nhập ở xã hội này khi cậu trở về đúng không?”

Thào nào tự nhiên được bạn mời ăn trưa nói chuyện. Và bạn cũng không phải là người đầu tiên trong số những người bạn học cùng hay mình quen sau này khi mình trở về Việt Nam tâm sự với mình như vậy. Việc lớn lên ở giữa hai nền văn hóa Đông Tây hòa trộn và được giáo dục ở một môi trường hoàn toàn khác biệt với các bạn đồng lứa khi trở về nhà quả thực đã đem lại rất nhiều sự khó khăn cho mình khi hòa nhập. Và sự khó khăn ấy vẫn tồn tại tới tận bây giờ. Khi những suy nghĩ, quan điểm, và cả những hành động mình làm một là sẽ bị coi là lập dị không thực tế, hay là dở hơi, hai là sẽ mang lại sự nghi ngờ vì không thể nào “có tâm” tới thế được. Khi những đứa trẻ con xung quanh vẫn còn được mẹ bế ra đường đứng đái vỉa hè, được nhìn bố mẹ cách chen hàng, vượt đèn đỏ, rác tiện thì vứt đâu mà chả được, trẻ con mới đẻ phụ nữ có bầu vẫn bị hút thuốc chĩa vào mặt, “thịt chó” là một món văn hóa truyền thống… thì mình đã cặm cụi nhặt rác của bất cứ ai cho vào thùng rác. Kiên quyết không chen hàng, vượt đèn đỏ dù phải đợi tới bao lâu. Thấy ai xấu tính, nói dối nhất định không hùa theo và có quan điểm của bản thân rất rõ ràng. Coi tất cả mọi người là bình đẳng, không vì ai giàu hơn mà phải nịnh phải nhún, không vì ai nghèo hơn mà khinh bỉ coi thường. Đã yêu cái gì là thể hiện bằng thực chất, dù là một cái cây ngọn cỏ, một con vật đáng thương! Đã thấy cần giúp là giúp không có bất cứ mưu đồ vụ lợi gì!

Và đúng thế, mình lớn lên như thế và đã vẫn luôn khó khăn vì sự hòa nhập, vì những quan điểm hay ý tưởng không phải ai cùng thời hay trang lứa cũng hiểu. Và tới một mức nào đó, đã quen với những việc đó, cho dù có một điều rõ ràng là mình sẽ luôn bị thiệt thòi, vì mình không biết nói dối, yêu ghét quá rõ ràng, làm gì cũng thật lòng và nhiệt tình (đôi khi nhiệt quá). Thế là một là bị ghét, hay là bị lợi dụng, bị lừa, bị tưởng là mình ngu. À, tuy rằng thẳng thắn và thể hiện thái độ yêu ghét khá rõ ràng, nhưng sự thực là mình cũng bị ảnh hưởng một thứ mà mình rất không thích, và cũng tùy trường hợp thôi, đó là tính cả nể. Sự cả nể này lại đến từ việc lúc nào mình cũng ngại sợ làm tổn thương người khác. Tức là nghe thì nó rất mâu thuẫn nhưng sự thực là thẳng mình vẫn thẳng, mà đôi lúc gặp một số ca mình vẫn bị cái tội cả nể nó lấn át trước khi mình lại phải thẳng toẹt ra vì họ không có điểm dừng. Và thẳng thì thẳng nhưng thẳng với tùy người, lúc nào cần tế nhị rất tế nhị, chứ 0 làm sao mà làm được đạo diễn tài liệu :D.

Nhưng không sao cả, nếu được lựa chọn khác mình cũng 0 lựa chọn khác. Mình vẫn tự hào và thấy may mắn vì được lớn lên với đủ các nền văn hóa pha trộn trong ý thức như vậy. Thì đúng là thiệt thòi, làm gì cũng có chút vất vả, nhưng mà nó cũng lại có những thứ mà cũng chỉ mình có được và tự mình có thể hưởng. Nói chung nói ra thì cũng không phải ai cũng hiểu được những tâm sự này. Có lẽ những bà mẹ ông bố thế hệ mới như bạn mình sẽ hiểu dần qua những đứa con của họ đang lớn dần lên trong thời đại này.
Mình nhớ có chị bạn mình có lần ngồi mắng mình là: “Thì biết là người ta vô ý thức rồi, nhưng mình cũng phải thể hiện thái độ với bọn nó làm gì cho bị ghét, mình nhắm mắt bỏ qua đi”. Mình hỏi lại chị í, người vừa kể cho mình nghe chuyện đứa con gái của chị í nhất định tố cáo với thầy cô việc bạn nó dùng AI để làm thay homework là: “Thế nếu là con chị, chị có nghĩ nó sẽ làm giống em không?” Chị cụp xuống: “Ừ nhỉ” : ))

Thế nên các bạn cũng đừng ngạc nhiên khi thấy mình làm những việc như cái vườn chim của ông Hai nhiều năm nhiều tháng, khi mà không một ai ở lại trừ mình vẫn đồng hành, không những không có bất cứ lợi ích gì mà còn đã tốn thời gian và tiền bạc cho một con người ở một nơi rất xa, cho hàng nghìn con chim trời khi mà ngoài kia người ta vẫn gọi món chim ăn ầm ầm. Cương quyết dù bị dìm tương tác tới cùng cũng không thay đổi làm hỏng tiếng Việt để lách luật dù chỉ một từ, và cực ghét thói đạo đức giả với đội nổ!

Cũng có nhiều điều nữa mình làm, mình nói, đặc biệt là trong những bộ phim tài liệu của mình. Có thể cũng còn phải một thời gian nữa, có thể nhanh, có thể còn lâu mới được nhiều người hiểu. Nhưng từ từ rồi sẽ được hiểu. Còn ai giận ai 0 hài lòng thì mình đành kệ thôi, 0 có khái niệm níu kéo bất cứ ai trong cuộc đời này. Cứ bình tĩnh mà sống 😊).

P/S: Đương nhiên không phải đứa trẻ con nào lớn lên ở nước ngoài cũng “dở hơi” như mình. Và không phải là đứa nào cũng phải đi nước ngoài mới “dở hơi” như thế. Nó là sự kết hợp của tính cách trời cho và sự ảnh hưởng của bố mẹ phần lớn nữa! Xét cho cùng thì cũng là do cái nết tao nó thế đó các mày ạ 😊)

Ảnh: Nụ cười tít mặt sinh nhựt 15 tủi ở NYC, hồi đó sao được nhiều quà thế nhỉ, giờ bớt ngoan xinh yêu ít quà hẳn 😊)). Nhưng nay vẫn được quà của Hà Linh vui ghê!

 

Facebook

#584: Giấc mơ quả ổi

Mình đã có một giấc mơ thật hoang mang…
Đầu tiên là nằm mơ đi dạo phố thấy một cô vác ba quả ổi bự trên đầu đi bán rong. Ổi to lắm, to bằng cái đầu luôn làm mình thèm quá trời. Hỏi cô đó quả ổi này nhiêu tiền, cô ấy nói 50k một quả. Mình sốc dễ sợ vì quá đắt nên đương nhiên thèm mấy cũng bỏ đi. Đang đi chợt nghĩ tuy là 50k một quả ổi nhưng mà người ta vác 3 quả nặng nhọc như vậy đi bán, cả ngày được có 150k thôi à. Tội quá đi, thế nên lại quay lại mua 3 quả ổi.
Về đến nhà cẩn thận nhét 3 quả ổi vào tủ lạnh.
Rồi sau đó xyz a bê xê cờ mờ sờ thế nào đó (thì mơ mà làm gì có logic), mình đang đi điều tra vụ án ở đâu đó toàn tuyết là tuyết (mấy hôm nay đêm nào cũng luyện phim vụ án). Thế rồi thấy một thằng quen quen phóng xe gắn máy tới vất một cái ba lô to đùng xuống một đống tuyết vừa tan. Trong tiềm thức là hình như thằng này có quen…bố mình, mà trong cái túi đó hình như là đồ cá nhân của mình, nhưng mình chắc luôn là có 3 quả ổi trong đó. Thế nhưng vì đang bận điều tra kẻ giết người nên chưa quay lại.
Một hồi sau đi ra lấy lại cái túi đẫm nước, mình mở ra định tìm ổi ăn thôi, ai dè sự thật tàn bạo kinh hoàng, kinh khủng hơn tất cả những bộ phim mình xem nằm trong cái túi khi mình mở ra…
Đó là….
Đó là….trong đó có cả bộ ổ cứng và máy ảnh, laptop của mình nữa. Mà bọn nó bị ngấm nước hết rồi, thế nghĩa là đời mình tiêu rồi, thế là hết rồi. Mình gào khóc, mình tuyệt vọng, rồi giận bố không thể tưởng tượng nổi (mịa, vô duyên vãi). Mình gọi điện mắng bố sa sả là sao bố lại để cho thằng đó vất đồ con đi như vậy. Mà nhớ là mắng trong mơ nó khổ lắm, có gào lên được đâu, chỉ uất ức thôi. Bố thì lắp bắp bảo đâu tao chỉ bảo nó vất mấy quả ổi đi thôi vì ổi to quá tủ lạnh hết chỗ…
Mình khóc, mình tuyệt vọng…cho đến khi…may quá cái chuông nó reo…
Ngủ dậy nhớ ra yên tâm laptop ổ cứng vẫn ngon lành cành đào trên bàn…rồi thấy thương bố quá chừng à…hự hự hự…
Thèm ổi quá mà thật sự mà nói, ở đây đúng là 50k một quả ổi đó, à hơn, phải 60k, mà nó chỉ to được bằng nắm tay thôi 0 to được bằng cái đầu đâu, không mua bao giờ…
Mình luôn lo sợ bị hỏng, bị rơi ổ cứng, laptop, máy ảnh…đến mức nó thường xuyên dọa mình trong những giấc mơ, không ngờ thêm chuyện vì thèm ổi ổi đắt mà nó tự kết hợp lại được ra cái kịch bản như vậy!

#516: ĐÃ BAO GIỜ BẠN BỐI RỐI ĐẾN THẾ VÌ MỘT CÁI QUẦN CHƯA?

Nhân dịp theo trend, xin kể cho các bạn nghe về chiếc quần mình được tặng từ người chị “nương tựa” – một nhà thiết kế thời trang kiêm luôn thợ may vô cùng tài năng. Mình là fan cuồng đồ của chị. Riêng về phần chất liệu thì nó mát chưa từng có, mặc mà cứ tưởng vẫn như đang cửi trùn. Đến cái khẩu trang của chị cũng đỉnh, họa tiết vừa đẹp mà vừa đeo vào một phát ai cũng được trẻ đi 10 tuổi là ít. (Mỗi lần mình đeo khẩu trang toàn được xe ôm gọi là em. Tháo ra phát thì mới lên chị nhé :)).
Vì chị là người chị nương tựa của mình nên chị tặng mình rất nhiều quần áo. Chị còn sáng tạo ra kiểu áo lệch vai có tên là “cổ áo Hà Kin”. Từ ngày quen chị thì toàn bộ mùa hè mình chỉ mặc đồ của chị. Đồ chị nhìn tưởng rất đơn giản mà luôn cài cắm một số chi tiết khác người, rất tinh tế mà phải mặc vào thì mới… phát hiện ra được. Chúng nhìn rất bình thường mà lại rất không bình thường, và một khi đã quen là nghiện.
OK dài dòng thế chủ yếu để kể về bộ quần chị tặng cho vào mùa hè năm trước, đã có mặc mấy lần mà xong phải đem đi để dành vì… béo. Giờ bớt béo hơn tí, lại vào một ngày Hà Nội trước gió mùa về nóng hầm hập, quyết lấy của để dành ra diện. Chiếc quần đen suôn mát lịm, mặc vào những ngày gió nồm oi ả thế này thì còn sướng hơn cả cởi truồng.
Ấy thế mà một chiếc quần cứ tưởng bình thường như vậy mà lại đem tới những sự bất ngờ, thậm chí hoang mang tột độ. Hoá ra cái quần ấy nó… không liền mạch. Ngồi sau lưng xe ôm gió thổi lồng lộng bỗng nhiên giật thót mình vì cái quần dài trong tích tắc bị biến thành… quần đùi. Một bên ống quần tự tách làm đôi rồi cuốn bay theo gió lộ ra chiếc chân thẳng tuyệt đẹp và phần đùi quyến rũ của tôi. “Ôi thôi chết mẹ”. Tôi thốt lên. Ngay lập tức tôi nghĩ hay tôi ngồi sai tư thế nên xe ôm kéo tôi rách quần? Hay từ trước đến giờ nó là… cái váy mà tôi không biết? Nhưng sao là váy được vì tôi nhớ rất rõ tôi có xỏ chân vào ống quần và mắm môi mắm lợi kéo quần lên cơ mà nhỉ? (vẫn có chút béo). Đang nghĩ chắc một bên quần bị rách thì bất ngờ đùi chân bên kia lại mát lạnh, ống quần bên kia cũng đang tách làm đôi. Đôi chân tuyệt đẹp của tôi lộ thiên nguyên cặp trong tiết trời lộng gió mà oi ả. Tay tôi vẫn cầm điện thoại và túi, không kịp trở tay để kéo quần lên. Vì kéo được ống bên này thì ống bên kia lại lột ra. Có lẽ sự giật mình và lầm bầm của tôi khiến xe ôm để ý.
Bạn xe ôm trẻ măng bèn hỏi:
“Em bị làm sao thế?” (đeo khẩu trang xịn hay được hỏi tình cảm thế lắm)
“Anh ơi anh đi chậm thôi vì nếu không quần em bị bay mất”. Tôi đề nghị
“Ấy chết, em bị tụt chun quần ư?” Xe ôm vô cùng lo lắng.
“Không, em béo lắm chun không tụt được. Nhưng cái ống quần tự nhiên nó… bay”. Tôi lúng túng giải thích.
“À, thế thì em cứ kẹp chân vào người anh tự nhiên là nó sẽ hết bay”.
Ồ, anh xe ôm không hiểu sao lại hiểu chuyện nhanh như thế được nhỉ 😜 . Quả thật, khi ép hai chân vào một chút thì chiếc quần đã được kiểm soát. Lúc này mới kịp nhét điện thoại, túi tắm đeo vào người để tay còn giữ ống quần. Đôi lúc cái tóc bay vào mắt ngứa mắt thò tay lên vuốt tóc là một tay giữ ống quần không kịp, chân đẹp đùi đẹp nên là y như rằng xe hai bên bu vào ngắm nà!
Câu chuyện chưa hết. Có lẽ vì bối rối cái quần mà khi đặt xe đi tiếp. Vì mải nghĩ chuyện ngồi thế nào cho vừa sang vừa mát, quần bay vừa đẹp mà có vẻ tinh thần hơi bị thiếu tập trung, chưa kể chờ xe cũng lâu. Một hồi xe trờ tới, trời hơi mưa mưa, lái xe cắm mặt xuống điện thoại. Mình vội vã chạy ra giật đế để chân hai bên, tay bó quần và trèo lên xe ngồi thì thấy lái xe quay đầu lại. Ủa, sao lại là một anh tây mũi lõ? Mặc dù đã đội mũ bảo hiểm và đeo khẩu trang nhưng anh cũng không giấu được sự thảng thốt trong đôi mắt xanh nước biển. Mình nhìn anh, anh nhìn mình. Bản năng ngôn ngữ thứ hai của mình trỗi lên: “A iu xe ôm?” Mặc dù lúc đó anh ta không mặc đồ xe ôm nhưng mấy lần mình đi xe cũng không có đồng phục nên thế là bình thường. Còn anh ta là tây thì cũng có thể, thời Covid bao quả tây hết việc đi dạy tiếng Anh biết đâu cũng đi chạy xe? Sau khoảng 3s nhìn nhau thì mình thấy có một anh grab trờ tới nhìn mình. Mình chợt giật mình, ôi thôi rồi bỏ mẹ, lên nhầm xe của giai tây rồi. Vội vàng mình xin lỗi và nhảy xuống xe, và thế đéo nào cái quần nó lại tõe ra vướng một miếng vào xe, lại nguyên chiếc chân tuyệt đẹp hiện ra. Tất cả mọi người lại bu vào nhìn, hây da!
Về đến nhà, cởi quần ra, mình ngồi ngắm cái quần mãi. Thế đếch nào mặc nó mấy lần trong SG mà không biết nó hiểm vậy nhỉ? Công nhận người chị nương tựa của tôi thật không hề bình thường chút nào. Sau buổi này, tôi sẽ thường xuyên mặc nó, vì khi cần, là cái cớ hoàn hảo để… kẹp hông anh xe ôm nào đẹp trai đó các bạn ạ 😅. Biết đâu lại được nương tựa nhau 😄
À, nói thêm là tôi nương tựa chị mà ngược lại tôi chẳng có gì cho chị nương tựa, hy vọng không vì thế mà chị sẽ không cho tôi thêm thật nhiều quần áo đẹp và… độc của chị, chị @Ngọc Hướng Dương nhỉ 😛
Ảnh: anh đằng trước là anh Tây xe ôm hụt.

#511: NHẬT KÝ ĐÌ LÂY

NHẬT KÝ ĐÌ LÂY (Trích từ cuốn sách: “Nhật ký đời tao”)
Cuối cùng tao cũng được chứng kiến cái Delay Airlines mà báo chí tivi tủ lạnh nói suốt nó là thế nào.
Đó là một buổi tối thứ bảy, hay… chủ nhật gì đó, vào một ngày tháng 8.
Bay có 45 phút từ Nha Trang đi SG mà tao phải rời nhà trước cả mấy tiếng rồi chờ mấy tiếng mới được bay thế là bằng mẹ nó đi cái xe đò.
Đầu tiên là tao thấy sân bay rất hỗn loạn cho dù đã đêm, chuyến bay những 12h đêm, sáng 9h tao có việc phải đi rồi. Vào bên trong các cửa tao đã thấy nhốn nháo có tin đồn là chuyến nào đó đang bị hoãn, ai cũng có vẻ “chắc trừ chuyến tao ra”. Tao cũng nghĩ thế. Ngồi ghế tao dỏng tai nghe ngóng, nghe lõm bõm: “Ôi cái chuyến đấy hoãn đến 1 rưỡi đấy. Chuyến mình không phải đâu”. Một hồi lại nghe thành: “Hình như lên mẹ nó 3h rồi đấy”. Mà tai tao thì nghễnh ngãng nên không biết rõ là bọn nó đang nói những chuyến nào. Nhưng xét về tình hình tao đang nhìn thấy thì có vẻ…tất cả đều đì lay. Rồi tao giật mình nhận ra điện thoại tao sắp hết pin rồi mà tao quên tiệt nó cái cục sạc di động ở nhà.
Thế rồi quả thật không thấy có điềm lành khi cái cửa báo chờ ra máy bay của tao không có một ai xếp hàng, mà bù lại tất cả đều….đang nằm ngủ.
Điều đáng hoang mang là tao không hề thấy một cái thông báo nào hết. Thỉnh thoảng hình như có tiếng thông báo gì đó mà lí nha lí nhí như thể sợ những người ở sân bay nghe được, tiếng không bằng một góc cái thằng cạnh tao đang chửi bồ nó qua điện thoại. 12h là báo bay mà 11h55 phút cửa máy bay mọi người…vẫn ngủ rất say. Thế tóm lại là đì lây đến mấy giờ để tao còn biết…chen vào ngủ cùng?
Nhưng điều rất lạc quan là hành khách chả ai giận dỗi gì mới hay, có thể quen quá? Góc này một chú nằm giang đủ 4 chân 4 tay…ngồi trên người chú là một… chú khác đang tẩm quất massage sờ nắn, tiếng kêu răng rắc răng rắc. Góc kia một đám các cháu tụ tập lại hát Happy birthday, nắm tay nhau nhảy múa ca vang. Tối tối gần nhà vệ sinh là một cặp đôi đang ngồi sờ soạng hôn nhau nồng thắm. Đằng sau tao thì là một đoàn tàu (Tàu) đang ngồi nói chuyện to như mẹ tao mắng em cún mỗi sáng vì cắn giày. Ai chơi cứ chơi, ai ngủ cứ ngủ, ai nói cứ nói, ai sờ nhau cứ sờ. Tóm lại là đời có vẻ vui.
Một hồi thấy mọi người xếp hàng tao cũng hăm hở ra xếp hàng, xong phát hiện ra hóa ra xếp hàng để phát…soda, chắc là quà đì lây. Tỉu ngỉu quay lại thì mất bà nó chỗ ngồi rồi. Thế là cực chẳng đã tao mới kiếm mãi được một chỗ để ngồi gần nhà vệ sinh, là ngay sát cặp đôi đang sờ nhau. Tổ sư bố nhìn bố ghét.
Điện thoại chỉ còn 10 phần trăm (cái chữ phần trăm trên máy tính nó ở đâu í nhỉ?). Tao tắt vội vì tới Tân Sơn Nhất còn phải đặt xe nữa chứ.
Chợt nhớ ra tao có một cái máy điện thoại backup của người yêu hay nhét vào túi tao để mỗi lần tao nói nhiều quá anh í đau đầu lại dí cho tao xem. Tao rất thông minh nên đã sạc nó đầy (nhờ uống thuốc bổ não đấy). Trong đó có vài bộ phim vụ án ly kỳ. À thế là tao ấm. Mở phim và đeo tai nghe lên xem. Tuy nhiên lòng vẫn bão giông không yên tâm vì đèo mẹ không biết là mấy giờ mình được bay, hay là…nó bay rồi?
Tóm lại là thôi kệ ngồi xem phim cái đã mặc dù rất là mệt. 1h, rồi 2h. Cứ đang tới đoạn gay cấn thì lại thấy thiên hạ nhốn nháo tao cũng nhốn nháo xem là cái gì, phim mất mẹ nó cao trào. Và kết quả là xem hết phim vẫn chả hiểu thằng thủ phạm là thằng mẹ nào và vì sao nó lại đi giết người.
Rồi 2 rưỡi tao thấy cặp đôi hôn nhau bò dậy chạy đi tao cũng chạy theo bọn nó. À thì ra tao đã được bay các mày ạ. Lúc này tao có mệt, hơi choáng váng trong người, mà cứ tưởng xếp hàng là được lên máy bay đến nơi ai dè đứng đó thêm cả nửa tiếng rồi chen nhau lên xe bus nữa í. Lên đến máy bay mới biết mình được xếp ngồi chỗ cuối cùng trên máy bay, sát cạnh toilet, người ra người vào tao cũng chóng cả mặt. Ngồi cạnh là hai em gái tàu trắng nõn điệu đà, ôm cái giỏ khư khư. Tiếp viên đi qua nhắc nó để xuống dưới chân nó giả vờ đặt xuống rồi tiếp viên đi rồi nó lại cầm lên. Tổ sư tao là chúa ghét những đứa không tự giác như thế.
Hơn 20 năm trở lại đây chắc đây là lần đầu tiên tao phải xin túi nôn trên máy bay. Mặc dù tao đã cầm cự được cho tới khi đáp máy bay nhưng chưa bao giờ có 45 phút bay mà tao phải kìm lòng (theo đúng nghĩa đen) và muốn được về nhà đến thế.
Xuống sân bay đã gần 4h sáng. Điện thoại tao mở lên nó dành đúng 10% pin đó chỉ để thông báo cho tao rằng thôi em ngủm đây. Tao cuống quýt đi tìm dây sạc để tìm chỗ sạc thì lại phát hiện ra thêm điều đau lòng là tao cũng quên cmn dây sạc ở Nha Trang mất rồi.
Hết cách, tao đành đi ra chỗ bắt taxi. Nhưng ra tới nơi tao cũng nhận ra rằng khả năng tao bon chen được vào từng kia con người để bắt taxi là điều không tưởng. Tao cứ nghển cổ ra xem taxi là đã có một đống người đẩy tao lại vào trong. Thế rồi đang ngơ ngác thì một bàn tay ấm áp đặt lên vai tao. Tao quay lại, một anh chàng sáng sủa dễ thương, rực sáng giữa ánh đèn sân bay: “Em à, em….đi xe ôm không em?” Mắt tao sáng rực, bởi vì tao chỉ có một cái balo nên tao muốn xe ôm quá hợp lý. Chẳng qua lúc nãy tao không biết kiếm ở đâu. Sau khi hỏi giá thì anh cho cái giá 3 lần grab, tao cũng vờ mặc cả tí rồi tặc lưỡi đi thôi.
Anh nói chờ tí anh chạy xe lại hốt. Xe anh chạy lại, tao hơi giật mình chút. Anh chạy xe cub 50 các mày ạ. Nhưng không chỉ cub đâu, mà sau yên xe anh còn để một cái hộp chứa đồ to tổ bố. Tao tự hỏi thế tao sẽ ngồi vào đâu?
Anh dõng dạc: “Không sao đâu em. Em lên đi!”
Và thế là tao chưa phải ngồi sát ai như thế trong cuộc đời. Sát tới mức thở cũng vất vả. Mũ của anh thì rộng, nhát nó lại rơi lệch sang một bên làm cổ tao cũng nghẹo theo. Mỗi lần anh phanh thì…à thôi khỏi phải kể.
Rồi anh cũng đưa tao về nhà. Xuống khỏi xe mà tao phải thở dốc để bù lại cho toàn bộ lúc nãy tao thở bị thiếu. Anh nói giọng Đà Nẵng nhé. Yêu phết. Tao hỏi là Ủa sao anh không chạy Grab đi. Anh bảo: Xe này ai mà cho đăng ký? À uh nhỉ…mình thắc mắc thế bình thường anh chở ai nhỉ với cái chỗ ngồi như thế…
Rồi anh phải đợi mình vào trong nhà rồi mới đi vì sợ đêm khuya nguy hiểm. Thương thế cơ.
Tao vào nhà, vật xuống sàn nhà…Nhan sắc tao xuống rõ rệt chỉ sau một chuyến bay. Lúc nãy ra khỏi sân bay đi xe đò có khi giờ này cũng đến mẹ nó thành phố rồi í chứ.
Nói thật nếu không phải vì người ta mua vé cho ta và mua vé sát ngày…tao sẽ không đi Đì Lây bao giờ nữa đâu nhé huhuhu

#506: Cái lồ

Nhân câu chuyện thời sự đồng chí đại biểu tỉnh nọ đi đường Quyền Gôn Trượng chỉ đập gậy xuống đất mà làm được người khác bất tỉnh. Mình nhớ ngay ra một câu chuyện này dù cái kết khá là khác. Chuyện xảy ra từ hồi mình còn niềng răng, chưa đi du học và chưa dám nói bậy như bây giờ =)).

Bữa đó, mình có đi giúp phiên dịch và giao lưu cho một đoàn có một số người nước ngoài về một số công tác xã hội. Buổi trưa cả đoàn được mời vào một quán ăn rất to. Quán này nổi tiếng với các món cá, riêu cá, cá chiên, cá hấp, cá kho… và có cả một chuyện cá tính đã xảy ra ở đây =)).

Quán rất đông và có nhiều thành phần khách ăn khác nhau. Xe tải cũng có, gia đình cũng có, cán bộ cũng có, tây tàu lác đác đủ cả. Trong quán, có một cô gái phục vụ người cong vút, chuyên đi nhận order, và cả chạy bàn luôn. Người đã cong mặt lại còn xinh và rất nhanh nhẹn. Nhìn cũng thấy đáng yêu.

Ở cái bàn kia có một đoàn đại biểu nọ, quần áo sơ vin và anh anh em em vậy chắc cũng thuộc dạng đồng chí tỉnh nào ở đâu đó. Đồng chí ngồi giữa được anh em mời cụng một ly liên tục chắc là hàng đại biểu. Mặt đồng chí đã ngà ngà. Cô gái đi qua đi lại vài lần, có lấy đồ ra phục vụ đoàn. Đồng chí hất mặt khi cô gái đi qua:

“Xinh gái quá nhỉ. Ra đây anh mời em một ly.”

Không có phản ứng của cô gái

“Kiêu à? Kiêu phết” Đồng chí không hài lòng

Cô gái chẳng cả thèm ngoái lại. Mắt đồng chí vẫn hau háu nhìn về cô. Đồng chí cứ gọi qua rồi gọi lại như vậy nhưng cô dường như không bận tâm

Một lúc sau cô được 1 người khác trong đoàn đó gọi quay lại phục vụ đồ. Đồng chí tranh thủ chồm lấy nắm tay cô:

“Làm một ly, một ly anh mời cái nào”

Cô gái hất tay ra

Đồng chí, cáu đấy:

“Đéo gì kiêu thế?”

Cô gái:

“Kiêu cái lồn”

Toàn bộ bàn tiệc đóng băng trong 5 giây. 3 bàn tiệc bên cạnh bao gồm cả bàn đoàn mình cũng đóng băng, nín thở.

“Ô địt mẹ con này láo nhở”. Đồng chí gầm lên

“Láo cái lồn”. Vẫn là cô gái

Rồi cô quay đít chậm rãi bước đi. Đồng chí ngay lập tức đứng dậy chắc ý định đuổi theo táng cho cô một trận nhưng vừa đứng dậy thì cái thắt lưng nó tụt ra (vì bụng to quá phải tháo ra ngồi ăn cho nó thông), cái quần trễ xuống tay đồng chí níu vội may kịp. Giây phút này mà đồng chí liều mình xông lên đuổi theo gái là cái quần sẽ tụt xuống đất hở ra cái quần đùi hoa mận là cái chắc. Anh em xung quanh cũng nhanh trí vội kéo đồng chí ngồi xuống : “Thôi thôi được rồi thôi thôi. Vui vẻ anh ơi. Thôi thôi”. Anh kéo em ôm vừa vuốt lưng vuốt lông nên đồng chí đành ngồi xuống, tay níu cái quần, và không quên hậm hực lớn tiếng. “Loại láo với khách thế này đuổi ngay đéo chấp nhận được”

“Đuổi cái L Ồ…” cô gái dù đã đi một đoạn nhưng vẫn đang xuống chữ, chưa kịp phát âm cho đầy đủ thì anh chủ quán hô lên cắt ngang: -“Được rồi được rồi”, rồi kéo cô đi về phía bếp. Không cô cứ đứng đấy lại vài cái lồ nữa là đồng chí có khi đuổi việc cả chủ quán bây giờ.

Vì chủ quán là một người quen trong đoàn mình nên anh chủ có ra làm ly rượu cảm ơn. Một chú trong đoàn tấm tắc chỉ về cô gái:

“Cứng phết nhỉ?”

“Em nó còn chửi nữa là”. Anh chủ vuốt tóc

“Chú thế chiều nhân viên quá nhỉ?” Một cô có tuổi trong đoàn trầm trồ

“Dạ tại có mình nó nói được tiếng Anh tiếng Pháp tiếng Nga tiếp Tây ở đây. Tây mê nó lắm”.

Vẫn là chủ quán:

“Tây nó cũng chửi”

Vừa dứt lời thấy cô gái la lên :

“Mẹc mẹc”

Mình, cậy biết tiếng Pháp mấy từ này nên nhanh nhảu thốt lên:

“Ồ hay thật, chửi cả tiếng Phâp luôn anh nhỉ”

Anh chủ quán quay lại nhìn:

“À nó đang chỉ cái thằng lái Mẹc của ông kia đậu xe chắn hết chỗ để xe của khách đấy”

“Ôi đỉnh, biết cả các loại xe luôn ạ? (với mình thì rất là đỉnh vì ai hỏi mình đây là xe gì thì mình chỉ biết trả lời đây là cái xe ô tô =)))

“Dạ nó đi du học về mà, cái gì mà nó không biết?” Anh nói sau khi đã rít xong ly mời khách.

Cả đoàn: !!!!

Còn mình lúc đó thì chỉ thắc mắc mãi về cái quần đồng chí mặc. Tại sao có cái bụng to như thế mà vẫn có cái quần có cái đũng quần nó thọt qua được nhỉ? Lúc đó không dám tới hỏi đồng chí là mua quần ở đâu để còn mua về làm túi ngủ đi du học, cho ấm lòn g mỗi khi đi camping vì mình sợ rét lắm.

Chỉ 2 tháng sau buổi đó mình cũng đi du học cho dù chưa tìm được cái quần đồng chí. Và sau khi du học về giờ mình đã tự tin trần thuật lại câu chuyện cái lồ này với các bạn :))

À mà lúc đấy không vì cái quần thì liệu cô ấy có bị táng không nhỉ? Hmm

#hakindiary
#nhatkydoitao
#nhatkyhakin
#cáilồ

#501: Sinh nhật

 

Ôi cái năm rồi tôi làm phim khí thế, quên sạch cả viết blog. Đã bảo là phải lưu lại hết những bài viết dài ngoằng và bao tâm huyết vào blog mà xong thế nào lười quá là lười. Không ngờ cả năm mà vẫn chưa viết cái gì thế này. Sẽ phải copy and paste lại thôi.

Năm nay hầu như không có cái quà sinh nhật gì hết và sợ già thế không biết nữa. Phụ nữ tới lúc thấy tuổi tăng chả háo hức sinh nhật gì, chả muốn nghĩ tới. Sáng sớm ra được một bó hoa của Lê Bảo Minh, tối thì có thằng em nó rửa bát cho tặng quà sinh nhật, xúc động rớm nước mắt :)).

Nhưng giờ đã nghĩ ra cách sinh nhật đỡ sợ, đó là cái gì đấy, cái gì đấy ý nghĩa càng tốt. Dù sao cũng đâu ngăn được thời gian nó tới đâu nên là vui vẻ cái đi nhỉ. Giờ mỗi sinh nhật chắc mình sẽ xin tiền làm thiện nguyện gì đó, mặc dù cũng chẳng mấy ai cho quà cả haha, nhưng mà thấy cái ngày sinh nhật nó ý nghĩa lên là bao nhiêu!

Sướng nhất là năm rồi làm được một tác phẩm vĩ đại. Vĩ đại thật í chứ vì có mình mình cân hết cả công trình của bằng mấy chục người. Push được limit của bản thân và thấy mình có khả năng lớn gấp nhiều lần mình nghĩ, nhất là ở khoản chịu đựng và đối mặt với các thể loại củ chuối :D. Vừa vui vì có tác phẩm, vừa vui vì thấy được khả năng của mình. Tự nhiên cảm giác một năm mới sẽ nhiều thứ đáng mong chờ đấy.

Mà năm nay, mình có một kế hoạch lớn, và mình phải thực hiện bằng được thì thôi!!!!

Ai đó giúp mình chăm viết blog dùm cái nhỉ huhu

Happy birthday to me. Năm mới phải hoành tráng mới được hihi