Posts tagged Interesting

#480: MAGIC JOHNSON VÀ LARRY BIRD: PHẦN 1 – NHỮNG NGÀY XA XÔI Ở VÙNG MIDWEST

1. NHỮNG NGÀY XA XÔI Ở VÙNG MIDWEST

May be an image of sky and tree

Magic Johnson có tên cúng cơm là Earvin Johnson Jr. Sinh ngày 14/8,1959 ở Lansing, Michigan, là con thứ tư trong một đại gia đình da đen với 10 anh em bao gồm cả anh em cùng mẹ và cùng cha khác mẹ. Bố mẹ của Earvin đã phải vô cùng vất vả để nuôi được từng đấy người con. Ban ngày ông Earvin (bố của Magic) làm việc tại General Motors, một xưởng sản xuất ô tô, còn ban đêm đi hốt rác để kiếm thêm thu nhập. Còn mẹ của anh là người trông coi một ngôi trường địa phương. Ngoài giờ làm việc là bà tối mặt với dọn dẹp và chăm lo đi chợ, ăn uống cho đại gia đình.

Từ nhỏ Magic đã luôn ý thức phụ giúp bố dọn rác mỗi đêm. Những đứa trẻ hàng xóm luôn dè bỉu chê bai anh là “thằng hốt rác”. Nhưng mặc kệ gia cảnh vô cùng khó khăn, nạn phân biệt chủng tộc còn đang vô cùng nặng nề, nhất là ở những vùng miền quê midwest. Mặc kệ bị bạn bè chê bai gia cảnh và bản thân mắc chứng rối loạn đọc chữ, Magic vẫn luôn là một cậu bé yêu đời hồn nhiên, đứng mỗi chiều trên vỉa hè cất giọng hát những bản nhạc blues trứ danh của người da đen nô lệ. Và hơn cả, anh có bóng rổ làm người bạn thân thiết đồng hành đi qua những tháng ngày tuổi thơ khốn khó.

Ở một nơi cách Michigan 400 dặm lái xe về phía nam. Tại West Baden, Indiana, cậu bé Larry Joe Bird ra đời vào ngày 7/12 năm 1956 trong một gia đình da trắng lao động nghèo. Larry cũng có tới năm người anh chị em khác. Bố anh, ông Claude Joseph, là một cựu chiến binh trở về từ cuộc chiến tranh Triều Tiên. Những dư chấn khủng khiếp từ cuộc chiến tranh khiến ông Claude luôn rơi vào tình trạng hoang tưởng và trầm cảm khiến gia đình luôn căng thẳng. Mặc dù phải chống chọi với những sang chấn tâm lý nặng nề, nhưng ông vẫn cắn răng lao động cật lực để nuôi gia đình, còn mẹ thì vừa phải lo nội trợ, vừa phải làm hai công việc một lúc để trả những hóa đơn.

Trái với Magic, Larry lớn lên với một tuổi thơ nhiều đau khổ, u uất và luôn khép kín trái tim mình với tất cả xung quanh. Larry là một cậu bé lầm lì, ít nói, và thương bố nhất trên đời cho dù ông rất hiếm khi thực sự bình thường về tâm lý. Larry đóng cửa với cả thế giới, nhưng chỉ có bố là người bạn thân nhất!

Năm Larry vào trung học thì bố mẹ ly dị vì mẹ Larry đã không thể chịu đựng nổi hơn nữa những giày vò cả về tinh thần lẫn thiếu thốn vật chất. Cậu bé Larry đã ít nói lại càng ít nói.

Một buổi sáng, ông Claude nhận được điện thoại nói rằng ông cần phải thanh toán hết những hóa đơn tồn đọng. Ông nói rằng hãy cho ông một chút thời gian để chuẩn bị. 1 tiếng sau cú điện thoại ấy, ông đã chĩa súng vào đầu mình tự sát.

Sự ra đi đau đớn của người bố đã rách toạc một phần trái tim của Larry và từ đấy để lại một vết thương lớn không bao giờ có thể chữa lành. Bố là người bạn thân nhất của anh, từ nay, sẽ chỉ còn Larry và thế giới. Hay có lẽ chỉ còn Larry, và bóng rổ! Larry tìm đến bóng rổ để chạy trốn khỏi gia đình và những đau khổ thực tại!

Bóng rổ, là môn thể thao dễ chơi nhất, bình dân nhất cho tất cả những đứa trẻ con, dù là nghèo hay giàu có ở nước Mỹ. Ở bất kỳ một cái công viên nhỏ nào, một khu dân cư, hay thậm chí là một góc vỉa hè, người ta cũng có thể thấy được một cái cột bóng rổ. Những đứa trẻ cô đơn nếu không có bạn chơi cùng, lúc nào cũng có thể đứng chơi một mình. Nếu không có tiền để mua một quả bóng tốt, nó có thể dùng bất cứ một quả bóng nào, thậm chí bất cứ cái gì có thể ném trúng được vào rổ. Sự dễ dàng trong việc tiếp cận một môn thể thao ấy thực sự đã cứu rỗi cho rất nhiều những đứa trẻ con nhà nghèo, đặc biệt là trẻ em da đen khỏi những tệ nạn xã hội hay kìm nén sự bất hảo của chúng tại trường học. Những cái sân bóng nhếch nhác lộn xộn cùng những quả bóng thậm chí có lúc xịt xẹp lép ấy hóa ra lại là nơi đào gốc ươm mầm cho những nhân tài được tỏa sáng, và nó đã thay đổi không biết bao nhiêu cuộc đời của những đứa trẻ nghèo và mang đến cho nền bóng rổ Mỹ những cầu thủ kiệt xuất: Magic, Larry Bird, Iverson, Pippen, Dennis Rodman, Michael Jordan… và… phần lớn NBA!

Ở hai đầu thành phố nghèo là số phận hai đứa trẻ vừa giống nhau mà lại vừa khác nhau. Một đứa trẻ da đen luôn cất tiếng hát yêu đời và nở nụ cười tươi rói mỗi lần gặp chào một ai đó. Một đứa trẻ da trắng luôn im lặng và lạnh lùng khép mình trong một thế giới riêng với những ký ức buồn. Một đứa trẻ đam mê bóng rổ vì những ước mộng xa xôi về một sự thay đổi cuộc đời và nổi tiếng, còn một đứa trẻ tìm đến bóng rổ là để chạy trốn khỏi gia đình, khỏi những đau khổ của cuộc sống.

Người ta cũng chưa bao giờ nghĩ tới, số phận sẽ đưa chúng đến với nhau để làm nên những điều vĩ đại, và kể lại cho chúng ta một câu chuyện cuộc đời nhiều ý nghĩa và thú vị đến thế, một câu chuyện mà chưa chắc một biên kịch đại tài hay một đạo diễn tài hoa có thể làm ra được một bộ phim hư cấu mà có thể hay hơn như vậy!

Tài năng của cả Magic và Larry không phải chờ đợi quá lâu để tỏa sáng. Chỉ cần khi vào tới trung học, cả Magic và Larry đã trở thành ngôi sao nổi tiếng trong thị trấn của mình về tài năng bóng rổ. Magic, có chút thiệt thòi hơn Larry khi anh là một thằng bé da đen và phải đi học ở một trường phần lớn là da trắng. Nên nhớ những năm này là lúc nạn phân biệt chủng tộc vẫn vô cùng dữ dội. Làm người da đen cộng thêm chứng khó đọc, Magic đã phải vật lộn để hòa nhập trong những năm tháng học trung học. Nhưng vì tài năng bóng rổ quá xuất chúng, nạn phân biệt chủng tộc đã không thể nào vùi dập được anh. Earvin – lúc này chưa có tên là Magic. Bên ngoài tài năng chơi bóng, lại còn là một người rất thân thiện, hay cười, không chấp vặt, lại thích được sự chú ý nên dù da trắng hay da đen mọi người đều muốn chơi với anh, làm bạn với anh. Thậm chí có những buổi tiệc tùng của những người bạn da trắng họ cũng muốn được mời anh tới với một sự tự hào.

Earvin đã đưa trường học của mình dẫn đầu rất nhiều giải bóng rổ lớn nhỏ và giành được giải vô địch quốc gia. Anh chơi hay đến mức, những tờ báo địa phương đã gọi anh là “Magic”. Vì anh chơi bóng như có phép thuật. Và từ đấy, cái tên Magic đã gắn bó với cuộc đời của Earvin Johnson.

Còn Larry, anh chàng lều khều, lại cực kỳ ít nói, lầm lì và chỉ thấy tràn đầy sức sống mỗi lần cầm quả bóng ra sân. Larry tuy không gặp vấn đề về chủng tộc nhưng môn bóng rổ vẫn là một môn của nhiều người da đen, vẫn được coi là một môn thể thao cho người da đen. Tuy nhiên, những năm tháng đi học tại trường trung học Springs Valley, anh đã xuất sắc tới mức một ngày người ta nhận ra, cả một thị trấn nơi anh ở chỉ có 2000 nhân khẩu nhưng đã có tới 1600 người chen nhau vào sân bóng rổ để xem một trận anh đấu cho trường. Và mặc cho các cô gái gào thét, Larry vẫn chỉ là một chàng trai lầm lì không thích bị gây chú ý!

Earvin, từ đây đã được tên là Magic – anh chàng nhà quê nhanh chóng nổi tiếng và được những trường đại học danh tiếng mời gọi, nhưng cuối cùng anh vẫn chọn ở lại học ở trường đại học quê nhà: Michigan State University, và quyết cống hiến tài năng chơi bóng của mình cho đội nhà.

Larry – nhà nghèo khó nhưng tài năng bóng rổ không khiến anh quá khó để được vào một ngôi trường đại học xịn. Larry được full học bổng tại Indiana University, nhưng bất chấp sự tự hào và hy vọng của mẹ, chỉ sau 24 ngày anh đã bỏ học, chỉ đơn giản Larry cảm thấy anh “không được vui” và thoải mái ở ngôi trường này. Mẹ đã không nói chuyện với Larry suốt 2 tháng sau đó. Một ngôi sao mới nổi với cả một tương lai đầy hứa hẹn đã bỏ học trở về nhà, và xin việc làm dọn rác cho thị trấn. Ngay cả nhiều năm sau này, khi được hỏi về quyết định đó, Larry cũng chẳng có gì thấy xấu hổ hay cần phải che giấu, ngược lại, anh nói rằng đó quả thật là một công việc ý nghĩa. Vì anh thấy mình đã góp phần cho thị trấn nhỏ bé của mình được sạch đẹp hơn mỗi ngày.

Và rồi, vì lời hứa với mẹ “give college another chance”, và vì đam mê bóng rổ chảy hừng hực trong máu. Larry quyết định trở lại đi học đại học, có điều anh quyết định chọn một ngôi trường nhỏ kém cả danh tiếng lẫn thành tích thể thao, còn chưa từng bao giờ lọt được vào một giải nào của NCAA tournament (Giải bóng rổ đại học vô địch quốc gia Mỹ). Nhưng Larry đã không quan tâm danh tiếng của ngôi trường, anh chỉ cần biết đó là nơi anh thấy thoải mái, được chơi bóng rổ mà khiến anh vui. Và điều kỳ diệu đã tới như hành trình của một bộ phim, một ngôi trường bé nhỏ chỉ nhờ có Larry mà lần đầu tiên trong lịch sử, đã được vào tới tận vòng chung kết của NCAA. Đến nỗi người ta sáng tác cả bài hát về Larry: “Indiana has a new State Bird…”

Cả hai đang đều là ngôi sao đỉnh cao cấp độ đại học, đều ngỡ rằng mình là độc cô cầu bại. Cho đến khi, một ngày Magic nhìn thấy hình Larry trên một tạp chí Sport Illustrated với những thành tích đáng nể. Magic bắt đầu cảm thấy hơi ngứa ngáy trong người, trước giờ vẫn nghĩ rằng Cửu Âm Chân Kinh của mình là độc tôn thiên hạ, không ngờ trên giang hồ lại có một anh hùng cái thế với Cửu Dương Thần Công với công pháp còn lợi hại không kém. Đã thế, anh ta lại còn da trắng nữa!

Hai người gặp nhau lần đầu là khi chơi chung team USA lúc cả hai còn đang học đại học. Lần đầu tiên gặp nhau, tuy rằng không đọ kiếm trực tiếp nhưng lại được nhìn thấy công pháp của nhau, cả hai đều ngỡ ngàng vì khả năng ngang tài ngang sức với nhau và dù đang là đồng đội, ở họ đã bắt đầu có những sự cạnh tranh ngấm ngầm. Chỉ có điều, Magic thì thích làm bạn, chơi đùa, ôm ấp. Còn Larry thì nhất định không tới gần và chả thèm nói chuyện…

 

#479: MAGIC JOHNSON VÀ LARRY BIRD: KHI SỰ ĐỐI ĐẦU NHAU LÀ LẼ SỐNG CỦA NHAU – VÀ LÀ ĐIỀU LÀM NÊN SỰ VĨ ĐẠI! LỜI TỰA

MAGIC JOHNSON VÀ LARRY BIRD: KHI SỰ ĐỐI ĐẦU NHAU LÀ LẼ SỐNG CỦA NHAU – VÀ LÀ ĐIỀU LÀM NÊN SỰ VĨ ĐẠI!
(Một câu chuyện thể thao truyền cảm hứng)
LỜI TỰA
Hôm nay, mình viết chuyện cho các bạn đọc nhé! (Chuyện chứ không phải truyện nhé – tức là chuyện thật đó!). Nếu không làm gì thì chắc chắn có nguyên tối thứ bảy để đọc câu chuyện đáng yêu này đấy! Câu chuyện này mình viết từ khá lâu rồi, vì nó chính là nguồn cảm hứng tuyệt vời để mình làm phim về bóng rổ nói riêng và thể thao nói chung (và đã bắt tay vào làm). Nhưng vì nó quá dài và phải tốn rất nhiều năng lượng để hoàn thiện nên giờ mới quyết tâm hoàn chỉnh nó để share với mọi người!
Nó là một câu chuyện rất dài và rất tốn năng lượng để viết ra nó. Nhưng mình tin rằng ai có thời gian và đọc nó sẽ thấy cực kỳ nhiều điều thú vị, hấp dẫn, và sẽ là một câu chuyện đáng yêu để xua tan đi những ngày tháng u ám này nhé!
Mình rất thích viết và mình viết rất nhiều, chỉ một phần rất nhỏ những tác phẩm như thế này mình thỉnh thoảng share với các bạn thôi. Những câu chuyện dài như câu chuyện Forrest Gump mình cũng viết từ năm kia mà vừa rồi mới post lên cho các bạn đọc đó! Còn những chuyến đi, hành trình, câu chuyện, nghiên cứu thì trong máy mình chắc phải cả TB dữ liệu, chắc phải làm được vài cuốn sách. Bản chất mình là một người làm phim và mê phim nên mình thích khám phá thế giới, mình muốn những bộ phim của mình mang những chất liệu cuộc sống có thật. Và vì vừa không có một trí nhớ tốt nhưng lại có rất nhiều cảm xúc nên hầu như mình phải viết lại hết. Giờ nhiều ý tưởng và kiến thức phong phú đến nỗi mình có quá nhiều đề tài và dữ liệu để làm phim đây ????.
Viết cũng là một niềm vui của mình và mình cũng là một writer – một người viết (chứ không phải cứ viết thì sẽ là nhà văn). Dài ngắn gì thì bao giờ cũng là cho bản thân mình đầu tiên, và sau đó là cho những người thích được chia sẻ. Và mình thường không thích những bình luận hay những lời than thở khi thấy mình viết một bài post dài. Thứ nhất là mình viết và chia sẻ cho các bạn, đó là những kiến thức, điều thú vị, mình nghĩ đó là một “favor”. Thứ hai, lười đọc và ngại đọc thì cũng không việc gì phải khoe ra làm gì ????. Mỗi người viết dù ngắn hay dài mà muốn chia sẻ với bạn là họ cũng tốn thời gian, công sức để viết ra được như vậy, nếu bạn không muốn đọc cứ bỏ qua chứ không nên buông một câu bình luận mỉa mai sự dài, gây ra sự coi thường công sức đến người viết. Cái đó là vô duyên lắm đấy nhé!
Hôm nay, đó là một câu chuyện về thể thao. Sẽ rất nhiều bạn nghĩ rằng những câu chuyện về thể thao thì không thú vị, hay nếu làm về thể thao chắc toàn xem các anh cầu thủ có đẹp trai không, đang cặp ai, kiếm được bao nhiêu tiền… Nhưng nếu THỰC SỰ bạn tìm hiểu một câu chuyện hay về thể thao, bạn sẽ vô cùng ngạc nhiên khi biết được những điều vô cùng thú vị, những bài học truyền cảm hứng thậm chí có thể thay đổi quan niệm sống của nhiều con người.
Đây là câu chuyện về Magic Johnson và Larry Bird – Hai cầu thủ bóng rổ huyền thoại của nước Mỹ đã được lịch sử ghi danh vì đã vực dậy cả một nền NBA thành nền công nghiệp thể thao tỉ đô và toàn cầu như bây giờ. Đó không phải là một câu chuyện tiểu sử về hai con người kiệt xuất, cũng không phải là về chơi bóng rổ, mà là một câu chuyện cuộc sống đầy cảm xúc và đáng yêu, hơn mọi kịch bản phim điện ảnh có thể nghĩ ra. À mà phải nói là tốt hơn thế, vì nó là những điều có thật của cuộc đời này.
Đây cũng là một phần lịch sử cực kỳ thú vị và huy hoàng của NBA*.
Năm 12 tuổi là lần đầu tiên mình được học chơi bóng rổ khi đi học ở trường học bên Mỹ. Lúc đó chưa biết bất cứ thứ gì về bóng rổ hết. Thầy dạy thể dục của mình luôn mặc cái áo bóng rổ có số 33 cùng tên Bird. Thậm chí ngày đầu còn nghĩ đó là tên thầy! Chỉ tới khi biết được thầy tên khác (giờ quên tiệt rồi), thì mới hiểu đó là tên một vận động viên bóng rổ. Khi mình hỏi đây là cầu thủ bóng rổ ưa thích của thầy à. Thầy mắt sáng rực: “He’s the legend. He’s a great man”.
Nhưng phải rất nhiều năm sau này, sau khi được xem bộ phim tài liệu của HBO về Larry và Magic: “A courtship of Rivals Basketball” và rất nhiều bộ phim tài liệu, thông tin thú vị về bóng rổ. Thế là lúc đó mình mới hiểu vì sao ông thầy mình lại nói về Larry như vậy. Và cũng từ đây mình tìm hiểu sâu thêm nhiều về những câu chuyện tuyệt vời về thể thao, và truyền cảm hứng cho mình muốn làm phim về thế giới này. Cũng mới dig in có một chút xíu về thế giới này thôi mà học hỏi được nhiều và nhiều câu chuyện tuyệt vời quá.
Đừng ngại dài, hãy đọc câu chuyện với văn phong Hà Kin này đi. Bạn sẽ yêu thích câu chuyện đấy. Và cũng hãy đọc để hiểu vì sao mình đam mê làm phim và làm phim mang lại cho mình những lý do tuyệt vời để tìm hiểu cuộc sống đáng yêu này như thế nào ????
Vì mình có một phần tuổi thơ và tuổi trẻ lớn lên trên đất Mỹ nên khá hiểu về văn hóa bóng rổ Mỹ cho dù ném không nổi quả bóng vào rổ ????. Bài viết ở đây có khá nhiều kiến thức có thể mới với những bạn không biết về bóng rổ, có đoạn nào bạn không hiểu… cứ hỏi ????. Và nếu có thời gian, please please nhớ xem bộ phim tài liệu về Magic và Larry nhé!
Mỗi tấm ảnh sẽ là một phần câu chuyện. Sẽ có tổng cộng 7 phần chuyện và một phần Fun facts nhé!
Nào, bây giờ lấy một ly trà ra nhâm nhi rồi bắt đầu đọc nhé!
Chú thích: *NBA: THE NATIONAL BASKETBALL ASSOCIATION (LIÊN ĐOÀN BÓNG RỔ QUỐC GIA MỸ)

475: AGAINST THE WIND – CHO NHỮNG AI ĐANG CHẠY NGƯỢC GIÓ

AGAINST THE WIND – CHO NHỮNG AI ĐANG CHẠY NGƯỢC GIÓ

https://d29ci68ykuu27r.cloudfront.net/items/19424481/cover_images/cover-large_file.png

Xem lại Forrest Gump sau nhiều năm và chợt lặng đi khi nhớ ra tới đoạn chạy ở Monument Valley, khi mà Forrest Gump đầu bù tóc rối chạy trên con đường sa mạc thăm thẳm với một đoàn người rồng rắn phía sau, nhạc nền là bài hát Against the wind của Bob Seger.

Đó là bài hát đã luôn bật trong những ngày khi lái xe lang thang khắp nước Mỹ một mình với chiếc ô tô cũ mèm, tiếng bánh xe chạy còn to hơn cả tiếng còi và trên xe là cả một căn phòng nhỏ với đàn, sách vở, chăn chiếu, đồ quay phim và cả con gấu bông. Đó cũng là những ngày khi chưa biết nơi đến tiếp theo sẽ chính xác là đâu và mình sẽ ở đó bao nhiêu lâu, những ngày cả gia đình và bạn bè cũng không biết mình đã đến nơi nào, đang làm gì. Những sự chờ đợi sau những cuộc phỏng vấn, những câu trả lời từ những dự án phim… Chỉ biết, đó là những ngày cần phải đi!

Chiếc xe đã quá cũ, chỉ có play được đĩa CD và thậm chí còn không bắt được cả radio. Thế nên hành trang trên xe luôn là cả chục cái đĩa CD đã burn ra những bài hát mình thích nghe. Thỉnh thoảng, khi tới những thị trấn nhỏ xa xôi, có một niềm vui nhỏ là đi vào những cửa hàng đồ cũ bán đồ như cho, sẽ có những chiếc CDs xịn một thời nổi tiếng có giá chỉ 50 cents một chiếc. Vào mua đĩa CD có khi vớ được một món đồ cổ nào đó rất quý, chẳng hạn như là một bộ quần áo đã có từ những năm 50’s, của một cụ già nào đó đã dọn garage nhà trước khi ra đi. À, mình không ngại đồ cũ hay đồ của người đã mất, mình trân trọng giá trị lịch sử của chúng!

Có thể nhiều bạn không biết đến bài hát này vì nó đã là một bài hát rất cũ và không phải dạng giai điệu catchy dễ dàng cũng như lời bài hát dễ hiểu như những bài hát kinh điển bạn đã từng nghe. Đây không phải là một bài nhạc chỉ để bắt tai nghe cho vui với bạn bè. Đây là một bài hát mà người ta yêu nó và thấm nó chỉ khi nghe một mình: không chỉ là với giai điệu, câu từ, mà với những hoài niệm cuộc sống và những day dứt cuộc đời đã và đang trải qua, mà chỉ khi tới một độ tuổi nào đó bạn mới thấu hiểu. Càng có tuổi, càng trải qua nhiều sóng gió của cuộc đời người ta sẽ càng thấy mê say Against the wind của Bob Seger. Đó là điều làm nên sự timeless của bài hát. Timless là một thứ mà người ta sẽ càng ngày sẽ chỉ càng thấy nó hay theo thời gian vì sự dạn dày của cuộc sống mới khiến họ hiểu hết và đồng cảm được với tác phẩm, như bộ phim Forrest Gump vậy!

Mỗi lần lái xe băng qua những con đường xa dài hun hút, hai bên có khi là những khu công nghiệp, có khi là núi đồi, có khi là đồng cỏ, có khi là sa mạc bao la. Đường dài rộng và xa, những chiếc xe tải khổng lồ hút gió nếu liều vượt qua có thể bị quấn vào bất cứ lúc nào. Chiếc xe của tớ thì cọc cạch, đông cơ yếu mà phải nặng oằn mình để vươn nhanh. Những lúc ấy không có tiếng nhạc nào hợp hơn được cất lên hơn Against the wind:

“Against the wind
We were runnin’ against the wind
We were young and strong, we were runnin’ against the wind”

Những cơn gió sa mạc có khi đến cả trăm dặm một giờ, mỗi lần vượt qua xe tải là một lần thấy mình vĩ đại. Nhưng đúng là sau nghĩ lại với cái xe ấy mà xuyên bang từ đồng bằng lên núi đồi băng qua mưa giông và bão tuyết đi ngược gió như vậy thì đúng là mình cũng… vĩ đại thật. Đôi lúc liều mà thành vĩ đại, Bob cũng nói vậy đó :D.

Bài hát được play rất nhiều lần trên xe vì tớ dành riêng Bog Seger cho một đĩa CD. “Against the wind”, “Turn the page”, “Like a rock”… chắc là những bài hát được nghe nhiều nhất dọc đường đi và trong tất cả các chuyến roadtrips. Những cung đường xa thẳm mà nghe tiếng hát của Bob Seger, hay của Tracy Chapman, thì nó không chỉ là một bản nhạc để xoa dịu tinh thần và cho mình bớt buồn tẻ, mà những lời hát còn như một người bạn, đang kể chuyện và đồng hành với mình. Chỉ khi bạn đi một mình và cô đơn trên những con đường như Forrest Gump vẫn chạy, bạn mới thấm hết được những bài hát có nhiều giá trị hoài niệm cuộc sống như “Against the wind”.

“Against the wind” – Nghĩa rất chân thành là “ngược gió”. Khi tình yêu đầu đời với tên một cô gái được bắt đầu kể chuyện với một giai điệu day dứt, là người ta sẽ hiểu đây sẽ là một cuộc đời với nhiều hối tiếc. Những ai đã đi qua hoang dại của tuổi trẻ, chạy đua với thời gian, sống nhanh vội vàng với những chuyến đi, những deadlines, những mối quan hệ phù phiếm, bỏ lỡ tình yêu, nổi loạn phá vỡ những lẽ thường của cuộc sống cùng những ngày tháng vô định nhưng lại muốn tìm một nơi là nhà để trở về… thì sẽ càng thấm Against the wind mỗi khi họ già đi và nhìn lại cuộc đời mình. Gió càng thổi mạnh thì càng chạy ngược gió để được nổi loạn và muốn khẳng định bản thân. Những vấp ngã đuối sức sau những cơn gió mạnh mang lại cho họ những năm tháng để trưởng thành, nhưng càng trưởng thành và thông tuệ, người ta lại càng hối tiếc những điều đã đi qua. “Wish I didn’t know now what I didn’t know then”. Câu hát thấm vào tim và nổi tiếng nhất bài hát. “Ước gì giờ tôi đã không biết những điều tôi đã từng không biết”.  Đôi lúc bạn ước bạn vẫn ngây ngô và ngông cuồng như ngày xưa, để vẫn liều mình chạy một chiếc xe cọc cạch ngược những cơn gió băng qua xe tải… Nhưng thời gian là vô tình, cho dù không muốn nhưng bạn vẫn phải lớn lên và già đi, bạn vẫn nhận ra những điều mà bạn buộc phải biết, đề rồi bạn chợt nhận ra chúng làm bạn hối tiếc. Rồi điều trớ trêu là, khi càng hối tiếc, bạn lại càng vẫn tiếp tục chạy ngược gió và không biết khi nào mới ngưng được. Có lẽ đến một lúc sẽ chấp nhận rằng, cuộc đời bạn sẽ vốn luôn là vậy!

Nếu giờ có hỏi tớ hiểu hết được bài hát không, chắc là chưa. Điều cảm nhận được rõ nhất bây giờ là “appreciation” với một tác phẩm sâu sắc như vậy. Chỉ biết là qua mỗi chuyến đi, mỗi khi già hơn thêm một chút, lại thấy bài hát hay hơn nữa, thấm hơn nữa, vì mỗi lúc như vậy mới trải nghiệm thêm được một chút ít của cuộc sống để có thể hiểu được những triết lý và tâm sự ở trong đấy!

Tớ mê những giọng hát mộc như của Bob Seger. Nếu bạn nghe “Against the wind”, bạn sẽ thấy từ giai điệu, giọng hát, ca từ… nó đều đến từ bản năng, là chảy ra từ máu và hơi thở. Bạn sẽ hiểu rằng nếu không phải là một người sinh ra với âm nhạc chảy trong huyết quản và trải qua biết bao thăng trầm của cuộc sống với những cảm xúc chân thành, thì sẽ không bao giờ có được những tuyệt phẩm như thế. Nghe Bob hát với những day dứt khôn nguôi trong từng tiếng khàn nhả chữ thô mộc, ta như không phải chỉ là nghe một bài hát, ta đang nghe lời tâm sự của bố vào một buổi chiều tà. Khi viên mặt trời tròn vo đang tan dần đi trong ly Chardonnay bố uống, bố bắt đầu kể cho bạn nghe câu chuyện về cuộc đời mình và câu chuyện ấy mang đầy những hoài niệm và nuối tiếc bằng những tiếng thở dài. Và rồi hối tiếc nào cũng sẽ đi bay theo ánh hoàng hôn đang khuất dần sau những rặng núi đá…

Chắc ai cũng có những “against the wind” riêng trong playlist của mình, những bài hát mà mỗi năm tháng qua đi lại hiểu chúng nhiều hơn và lại thấy yêu chúng hơn biết bao nhiêu!

Thỉnh thoảng, tới một tuổi nào đó, nghe một bài hát từ rất xưa bỗng nhiên rơi nước mắt và bắt đầu nghĩ về những tháng ngày đã qua của cuộc đời mình. “Sometimes, you just listen to a song, and you cry, for no particular reasons, do you know?”. Lời ông cụ lom khom đứng bán Wendy’s khi tớ ghé qua mua đồ và lẩm bẩm vài câu hát của Bob.

Nếu hỏi list bài hát đi roadtrip của tớ là gì thì sẽ là ngập “Against the wind”, “Turn the page” của Bob Seger; “Fast car”, “Give me one reasons”… của Tracy Chapman; “Father and son”, “Cats in the cradle” của Cat Stevens… rồi “Ironic” của Alanis Morrisette, và gần đây nữa là “Riding to New York” của Passenger… Chúng đều là những bài hát kể về những hành trình, những tình yêu với những hối tiếc, nhưng đều là những hối tiếc khiến bạn phải bật khóc vì chúng quá đẹp, và ai cũng sẽ thấy một phần của đời mình trong đó… chúng luôn hợp cho những chuyến đi xa và cô đơn.

“I stood proud, I stood tall
High above it all
I still believed in my dreams”

Hậu quả của bài viết này là tại Forrest Gump đấy!

#justformyself

#tâmsựđêmphia

 

#425: 29 lý do khiến bạn 0 nên yêu mình

Đây là tâm sự chắt lọc từ sự đồng cảm của topic: 41 REASONS WHY YOU SHOULDN’T DATE A PHOTOGRAPHER Nhưng mà mình đúng khoảng một phần trong đó, một phần mình tự thêm vào. 29 lý do này nằm ở khía cạnh là tư cách một “nhiếp ảnh gia”. Chứ nếu về tổng thể, thì sơ sơ có khoảng…100 lý do =)) Nếu ai đọc xong vẫn quyết tâm chấp nhận và yêu mình thì….cứ thế mà phát huy, hahahahaha! Và đây, những lý do ấy đây (ảnh mình… Read More

Read More

319: Ảnh vẽ bằng vector

Bài này từ trên haha.nu khá lâu rồi. Tớ đã lược dịch và viết lại theo ý hiểu của mình, một cách đơn giản và phổ thông nhất (mà có viết trí tuệ hơn cũng 0 đủ tài năng, hehehe). Tớ nghĩ là nó rất thú vị, mọi người nên biết nhé ;;) ;;) Đồ họa vector: Vector graphics (hay còn gọi là “geometric modeling hoặc object – oriented graphics) là việc sử dụng những hình khối hình học (primitives) – chẳng hạn như điểm, đoạn thẳng, góc cong, hình… Read More

Read More

#313: Những điều thú vị…

Ngày xưa… Bây giờ… Hôm nay lại viết về “sản phẩm” của một người bạn khác mà tớ biết. Viết mãi về mình rồi phải khoe thêm những người bạn xung quanh ta nữa chứ, hihihi. Mặc dù có khi bạn í chả cần đâu í. Nhưng mà, nghĩ, một ngày bạn ấy tặng tớ một món quà nhỏ rất dễ thương, tớ cũng muốn tặng bạn ấy lại một món quà nhỏ dễ thương, mà tớ cũng muốn viết lâu rồi!

Read More

#312: Món quà tuyệt đẹp và những mảnh vụn có ích.

Đây là một bài viết mà các bạn đã từng đọc ở 360. Nhưng mà rất cần thiết để post lại, vì đó là một câu chuyện thú vị, và vì bây giờ nó đã sang một….đẳng cấp mới! Nhưng giá trị bài viết chưa hề bị thay đổi! Hôm nọ, khi được xem lại một tấm tranh ghép từ vải vụn, tớ thích mê thích mẩn, ước có một tấm treo nhà. Từ hồi tớ viết bài viết dưới đây. Bây giờ cô bé này đã có một  xưởng… Read More

Read More

#307: Sách Hà Kin trong thư viện Mỹ nhé!

Haha, một trong những điều thú vị nho nhỏ một trong số những cô dâu của tớ mang lại. Trong lúc câu giờ cho bộ ảnh cưới tớ post lên khoe (mà không phải một bộ, chắc 5 bộ cùng lúc quá.) Hôm nọ cô dâu Dallas của tớ gọi tớ ầm ĩ, nói rằng nàng í đi thư viện chơi và vô cùng bất ngờ vì nhìn thấy cuốn Chuyện tình New York có trên kệ giá trong thư viện (có mục tiếng Việt vì ở đây nhiều người… Read More

Read More

#304: Vì sao chúng ta phải “đi” và vì sao chúng ta lớn lên? – Phần II

Phần II: Bước ra thế giới, tự tin hơn nữa, và đã được trải nghiệm những điều thật tuyệt vời. Bài học lớn từ chuyến Jetlblue khiến tớ nhận ra một loạt điều quan trọng.  Mình có thể chủ động làm được rất nhiều thứ. Và những sự chủ động ấy sẽ được “liều” dần lên, và việc lớn cũng làm được nhiều hơn.  Mặc dù, cái gì cũng phải từ từ! Kế hoạch về Việt Nam đến được như ý khi tớ đăng tin có cô dâu nào có… Read More

Read More

#303: Vì sao chúng ta phải “đi” và vì sao chúng ta sẽ lớn lên – Phần 1

Phần 1: Đạt được những chỉ tiêu lớn một cách kỳ diệu và chuyến đi lớn đầu tiên đầy trục trặc. (Ảnh – 10 phút trước khi bị tai nạn) Sớm nay,  dưới nhà vang lên bản nhạc của dãy núi Grand Canyon từ cây sáo gỗ sồi của người da đỏ. Lúc đó tớ vẫn còn đang trong giấc ngủ mơ màng, hình ảnh Sedona đỏ rực lúc hoàng hôn tự nhiên hiện lên, vẫn nguyên cái cảm giác cầm máy ảnh đi dép lê bò lết lên đỉnh… Read More

Read More