Posts tagged homesweethome

#638: HÃY YÊU MÀU XANH LÁ

HÃY YÊU MÀU XANH LÁ

Tôi là một người phải dùng rất nhiều máy tính và máy ảnh, máy quay, các thể loại máy. Những thứ mà một trăm phần trăm phải dùng mắt để xử lý, mà lại dùng nhiều mỗi ngày, nghĩa là nguy cơ hại mắt hơn các công việc khác hơn khá nhiều lần.

Trộm vía tới giờ tôi vẫn chưa phải đeo kính (trộm vía x100 lần please).

Nhưng hôm nay tôi chia sẻ với các bạn một kiến thức khoa học cực hay, những điều có thể bạn sẽ bất ngờ khi nghe thấy, “bí quyết” để đôi mắt của bạn được khỏe mạnh cho dù có thể phải tiếp xúc với máy móc nhiều.

Đó là ở việc nhìn vào màu xanh của cây. Không chỉ nhìn, mà còn là nhìn nhiều!

Từ nhỏ bố mẹ tôi đã thích trồng cây dù ở khu tập thể, trước hiên nhà vẫn cứ phải vài hàng cây có lúc chắn hết cả đường đi lối lại. Tôi ra đường là chỉ hếch mặt lên nhìn cây, và trong sổ ghi đầu bài của cô giáo những năm học tiểu học ở Việt Nam luôn có dòng phê: “Tâm hồn luôn treo ngược cành cây”. Mà cô phê vậy là nghĩa đen đó, vì đi học tôi chỉ nghển cổ ra nhìn những hàng cây cổ thụ xào xạc bên cạnh lớp học thôi. Tôi học trường Trưng Vương trên Hàng Bài, ngôi trường Pháp cổ chắc đẹp nhất nhì xứ bắc và toàn những cụ cây đã cả trăm năm tuổi.

Tôi đặc biệt ưa thích hình ảnh của những chiếc hạt khi nảy mầm ra chồi non tơ xanh. Ngày nhỏ có bãi đất nhỏ ở cổng thôi mà tôi suốt ngày ra gieo hạt. Vài hôm người đi qua đi lại nát bét cả mầm tôi lại ngồi khóc tu tu.

Và cứ thế lớn lên, xung quanh tôi phải toàn cây. Nếu tôi không được lựa chọn chỗ có nhiều cây thì tôi sẽ tự mang một vài cái cây về để được trồng. Đi đâu xa vài ngày cái tôi lo không gì khác là việc cái cây sẽ không có ai tưới.

Thói quen và niềm ưa thích đó sau này khi được học về thần kinh học, tôi mới hiểu hóa ra nó giúp ích cho tôi lớn đến thế nào trong việc điều tiết đôi mắt mình, vì đặc thù công việc không chỉ là chuyện cái máy tính hay máy quay, mà tôi còn phải làm việc với rất nhiều màu sắc và ánh sáng. Cũng là một lý do quan trọng độ nhạy màu sắc trong mắt tôi đặc biệt hơn những người khác.

Và việc nhìn nhiều màu xanh lá cây, có lẽ nó góp phần rất lớn trong việc đôi mắt của tôi cũng chậm lão hóa hơn rất nhiều so với những bạn bè đồng lứa, mà công việc của họ còn không dùng đến mắt nhiều như tôi. (Nhưng cũng có là từ gene di truyền đấy. Trộm vía bố mẹ tôi giờ vẫn đọc và viết ít khi dùng kính).

1. Màu xanh là thứ màu khiến mắt người cảm thấy dễ chịu nhất:

Có 2 nguyên nhân cho lý do này. Lý do thứ nhất là ở cấu tạo võng mạc, màu xanh lá cây có bước sóng nằm gần vùng mắt người có thể nhìn thấy rõ nhất. Vì dễ nhìn thấy nó nên não không phải mất nhiều năng lượng đê xử lý, do đó có thể nhìn nó rất lâu mà không cảm thấy nhức mắt, mệt mỏi. Bạn cứ nhìn thẳng trắng, đen, đỏ, nõn chuối… một chút xem là bạn sẽ thấy khó chịu ngay vì chúng cần rất nhiều sự điều tiết. Nhưng màu xanh lá thì sự điều tiết rất ít!

Nguyên nhân thứ hai là do tiến hóa của bản năng sinh tồn. Rõ ràng mỗi lần chúng ta được “trở về với thiên nhiên” đều thấy được “chữa lành” đúng không? Bởi vì bản chất của chúng ta chính là một phần của thiên nhiên, tiến hóa từ thiên nhiên. Thiên nhiên điều gì bao phủ lớn nhất? Đó chính là màu xanh của lá. Bản năng gốc đến từ thiên nhiên vẫn ở bên trong mọi giống loài, trong đó có con người. Màu xanh của lá tạo một cảm giác như là một tín hiệu “an toàn”, che chở như trở về nhà.

2. Hình dáng và chi tiết của cây cối cỏ hoa luôn rất “mềm mại”

Dáng một cái cây đang xanh tươi. “Ôi chiếc lá phong đẹp quá”, “ôi dáng cái cây kia thú vị quá”, “gió thổi lá cây đung đưa nhìn mát quá”… Màu xanh lẫn trong màu sắc rực rỡ của hoa, của quả. Tất cả đều rất mềm mại, là sự kỳ diệu của thiên nhiên, rất hiếm khi cây côi là những chi tết “chọc vào mắt” gây khó chịu. Những chiếc lá cây dù có một tỉ hình dạng khác nhau thì chúng đều rất dịu dàng và khi tươi tốt cho bạn những cảm giác đầy “sức sống”.

3. Nhìn cây, và nhìn ở khoảng cách xa, rất tốt cho thị lực:

Khi nhìn gần bao giờ mắt bạn cũng phải điều tiết nhiều hơn là nhìn xa. Nhìn xa về cơ bản là mắt đã được nghỉ ngơi tốt hơn (người ta hay nói là “phóng tầm mắt”:, sự “phóng” này cũng đã thể hiện một sự tự do thoải mái, như là một sự “giải phóng”, “phóng khoáng”). Và trong khi màu xanh lại là màu mà mắt ít phải điều tiết nhất. Thì khi nhìn xa vào một khoảng xanh, là lúc mắt bạn sẽ cảm thấy được nghỉ ngơi tối đa. Khi nhìn xa mắt bạn sẽ dễ chớp nhiều hơn là nhìn gần, mỗi lần chớp là một lần “refresh” đấy.

Nếu bạn để ý, bạn sẽ thấy, cây xanh sẽ được trồng ở rất nhiều những không gian công cộng như bệnh viện, trường học, công viên… Một phần vì để điều hòa môi trường, chống ô nhiễm không khí, tạo cảnh quan. Lý do rất lớn mà ít người hay liệt kê vào đó là nó tạo ra sự thư giãn rất dễ chịu cho con người.

Trẻ con càng được nhìn nhiều màu xanh lá cây, tiếp xúc nhiều cây từ nhỏ, thị lực của bọn chúng càng tốt và bền khi lớn lên. Lý do vì sao đã nói ở bên trên. Những đôi mắt được nghỉ ngơi và điều tiết đúng nhịp sẽ là những đôi mắt khỏe mạnh. Đặc biệt ở thời đại mà từ bé đã dùng quá nhiều thiết bị công nghệ như bây giờ thì việc hướng trẻ con tập nhìn vào màu xanh lá cây là một việc các phụ huynh nên cố gắng làm. Nhìn và ngắm nhiều cây còn có một tác dụng rất lớn nữa cho sự phát triển tâm hồn của trẻ nhỏ. Sự quan sát lớn lên của một cái cây, những “chi tiết mềm” của thiên nhiên khiến một đứa trẻ sẽ biết hiểu được kỳ diệu của sự sống, của cảnh quan, sẽ biết hiểu và yêu môi trường, thiên nhiên hơn khi lớn lên.

Màu xanh lá cây được nhắc ở đây phải là màu xanh của… cây, tức là đến từ cây, và từ cây thật. Màu xanh nhân tạo, màu xanh từ máy tính không thể thay thế. Có một mẹo nhỏ cho những người ngồi máy tính hay phải tập trung vào nhiều màu “nhân tạo” quá lâu là cứ khoảng 20 phút thì nên ngừng lại và nhìn vào một cái cây màu xanh nào đấy ở một khoảng cách xa xa, dăm bảy hay chục mét cũng được. Nhìn bọn nó một lúc là mắt lại được điều tiết, refresh, lại “hồi” lại để quay lại làm việc. Lâu lâu lại nghỉ, lại nhìn cái cây, lại thấy “ngon” ngay!

Tôi là người được học cả nghệ thuật lẫn khoa học. Tôi pro-science, và sống theo khoa học dù chẳng cần cao siêu, khoa học thường thức là được rồi. Những điều tôi kể trên với các bạn, nó đến từ kinh nghiệm của chính tôi đó. Tôi chia sẻ vì tôi nghĩ chúng tốt cho các bạn, và tốt cả cho tôi. Bởi vì thêm nhiều người hiểu và quý màu xanh của cây, của thiên nhiên hơn, thì người ta sẽ càng có ý thức hơn trong việc trồng nhiều cây hơn, biết quý cây hơn, hiểu về thiên nhiên hơn. Tôi đi kêu gọi bảo vệ môi trường cũng sẽ bớt đơn độc :D. Hiểu là sẽ hành động thôi!

Bạn cũng đừng nghĩ rằng mình cứ phải có cả khu vườn rộng thì mới trồng được cái cây. Khi tôi đi học ở Ohio, căn phòng bé vài mét vuông, mùa đông giá rét muôn loài ngủ đông mà tôi vẫn trồng được những cái cây rất xinh trước cửa sổ và sống được cả qua 4 mùa đấy!

Còn giờ, tôi sống giữa một khu rừng nhỏ giữa lòng thành phố! “Khu rừng” do chính tay tôi trồng. Xung quanh nhà tôi, đất họ có thể rộng hơn nhà tôi khá nhiều, nhưng họ xây nhà cho thuê hết rồi. Và tôi khẳng định mắt tôi tinh hơn họ nhiều đấy, được cái họ giàu hơn nhà tôi nhiều thôi 😀

Ảnh: Cây tiêu nương nhà tôi đang bắt đầu ra cả rèm hoa. Tôi thích tất cả các loài hoa màu tím nên vườn nhiều hoa tím. Nếu màu xanh giúp phục hồi thị lực thì màu tím giúp phục hồi cảm xúc tâm hồn. Để bài khoe cây tiêu nương nói tiếp màu tím nhé!

#637: Dear lũ chồn ló

Dear lũ chồn ló,

Lót xong viên đá cuối cùng trên đường đi ở vườn, cây nay lại tốt tươi, chỉ là không có một cọng hoa nào cả (à có vài, mới vừa nở lại). Nhưng cũng đủ cho tao lấy lại tinh thần vào vườn lao động như 1 tháng trước đây và móc lại tình bạn của tao và bọn mày từ trong tủ chống ẩm ra, à riêng con ml da đen thì tình bạn với mày tao còn nhét vào ngăn đá từ từ mới rã đông vì mày không chỉ phá hoại, mày còn dám trèo lên ngồi vào cái ghế vườn tao hay ngồi và nhìn thẳng vào cam nhe bộ răng trắng ởn ra cười nữa nhé!

1 tháng trước!

Đó là một ngày mà tao rất mệt mà vẫn đi làm kím tiền. Tao đã quên đóng cửa vào vườn: điều mà tao luôn lo sợ và luôn rình rập trong những giấc ngủ chập chờn của tao. Có lúc đang ngủ bật dậy tai ngỏng lên mặt nghệt ra ú ớ vì nằm mơ thấy quên chưa đóng vườn, vì tao biết tao chỉ hớ hênh 1 giây phút thôi là cái vườn ấy sẽ chỉ còn cái nịt!

Ấy vậy mà cũng có ngày chỉ còn cái nịt, cái nịt theo đúng nghĩa đen vì cả khu vườn hơn nửa năm trời tao chăm bẵm chăm chút từng bông hoa ngọn cỏ đã không còn gì cả ngoài đúng cái nịt mẹ tao treo trên cành khế lủng lẳng vốn để buộc cành khế!

Tại sao bọn mày có thể phá hoại tới mức trời rơi lệ tuôn đất gầm sỏi đá như thế, phá tới mức không còn chỗ đéo nào mà cho bọn mày sám hối được nữa! Buổi chiều hôm đó về nhà, tao đã ngỡ mình đang bước vào phim trường của một bộ phim của Sờ ti vần Sờ pi Bớt nơi trái đất vừa bị hủy diệt bởi khủng long bạo chó. Tao đã suýt thổ huyết! Tất cả các thửa mầm hoa đang lên, rau đang trồng chỉ còn là những ô đất đen sì. Tao run rẩy thò tay bốc từng nắm đất và cái rễ cây tan nát lắp bọn nó lại vào nhau trong cơn chấp niệm tuyệt vọng, và không cần phải tưới, vì mỗi gốc cây ấy đều được tưới đẫm nước mắt của tao rồi. Nước mắt tao rơi lã chã trên mỗi nắm cây tàn lụi đã được bọn mày cày bừa rất kỹ càng, thấm vào những giọt nước lóng lánh trên mỗi chiếc lá nát tao tưởng là nước mẹ tưới mà chỉ khi đêm đó tao mở cam ra xem lại mới biết những giọt nước long lanh ấy đều là do bọn mày chổng mông vào đái. À mà tao đã không biết lại đi tay trần bốc cây trồng lại vì sợ bao tay sẽ nát cây. Cái cmm!!!! Mỗi một bụi cây là bọn mày phân công nhau ra đái, cả một khu vườn mà không cụm cây nào bị bỏ lại phía sau. Mà không chỉ đái, bọn mày còn rải hạt me chăm chỉ từ đầu vườn tới cuối vườn. 6 thằng được ăn uống sung sướng quá nên là đủ sản lượng rải hạt me không thiếu một góc nào đúng không? Tao vô cùng phục bọn mày đấy, cái đó là bọn mày thâm hơn người rồi vì bọn người tao làm sao ỉa được nhiểu như thế, người chỉ có thể ỉa được vào mặt nhau mà thôi!

Khi xem lại cam, cảm giác đau lòng như thể xem một bộ phim buồn mà nhân vật nam ưa thích của tao mới bị trộm bắn chết. Mẹ tao chỉ vào ngó xem 2 phút mà thấy cảnh cuồng loạn cày bừa từng thửa hoa của tao mà mẹ xót quá đã bỏ chạy. Còn tao thấy hình ảnh từng con bay như chơi thuốc từ ô cây này sang ô kia, bay xong lại dừng bành đít ra tưới đất và rải me mà phẫn nộ tới mức khói bốc lên đầu có thể châm được điếu thuốc lá. Con đen ngòm ml kia, mày còn dám trèo lên ghế thõng thượt và nở một nụ cười khốn lạn! Mà mày quá đen nên trông mày như một con ma có răng đang ngồi. Mà mày còn điềm nhiền ngồi đó hẳn một phút! May có cam ghi lại không mọi người lại nói tao bốc phét!

Lần đầu tiên tao thấy tiếng người mẹ chửi con của bà hàng xóm cạnh nhà “Mày ngu như chó” lại thấy hợp lý và đồng cảm. Tao thậm chí còn lên mạng để xem người ta chế biến các món giả cầy 12 món như thế nào và thấy khá là ngon đấy chứ!

Tao đã nghĩ về các biện pháp trừng phạt bọn mày. Ví dụ một ngày tao sẽ giả vờ mở lại cửa vườn để lùa hết bọn mày vào bên trong và sau đó sẽ tắm từng đứa một ngay tại chỗ trong vườn, rồi tao gọi mẹ tao ra làm lông nham nhở để bọn mày nhìn không ra hình người nữa. Toàn những điều mà bọn máy sợ nhất đúng không? Như thằng béo kia, mỗi lần bị gọi đi tắm đều chui vào trong thùng rác nấp móc không thể ra, tao sẽ giặt mày hẳn 2 lần trong vườn!

À, mà ngay tối hôm đó tao đã quyết định trừng phạt không cho bọn mày ăn. Nhưng quả thật tao không lường được bọn mày là một lũ ái kỷ nguyên chất với khả năng thao túng tâm lý đạt đẳng đai đen. Tao không biết bọn mày đã làm thế nào mà chỉ 3 tiếng không cho ăn tối thôi mà bọn mày đều trông như mỗi tiếng không được ăn là đã rớt mất 1kg thịt. Tao biết là tao bị thao túng tâm lý mà tao vẫn tò tò lại phải vào múc cơm ra cho bọn mày ăn. Bọn khốn lạn!

Bọn mày cũng biết thừa tao là một con người quá thông minh và hiểu biết, vì chỉ cần sau 2 tiếng phá hoại thôi là bọn mày quên con mẹ nó hết rồi nhớ được cái đéo gì đâu, mà người thông minh như tao lại hiểu điều đó. Nên sau đấy tao không thể mắng chửi gì bọn mày vì có cũng chỉ tao nghe tao hiểu. Và cùng lắm giờ tao lên mạng tế cho cả thế giới biết nhà tao nuôi 6 con phá hoại như thế này. Tao viết về chó nhưng chỉ để cho người đọc và biết chắc bọn nó sẽ thả haha trên nỗi buồn của tao. Bọn mày hiểu nỗi ức chế đấy không hả????

Tao viết bài này trong lúc bọn mày vẫn ngồi nhìn tao hau háu, Con vàng ml nhe răng cười lằm lốn với bộ răng xuyên không. Thằng béo thì rải cái bụng chạm đất của cơ thể gầy gò ốm yếu của mày lún cả sàn nhà bố mẹ tao. Thằng Phốc già ngồi thở hổn hển cậy tuổi già giả khùng giả điên khiêng tủ lạnh. Con đen thì chỉ thấy hàm răng bay lơ lửng trong không khí. Thằng Nhọ thì ngồi như một thằng người cởi truồng, nghiện nghẹo cổ vì chứng viêm tai mãn tính chữa mãi không khỏi, hàm răng nửa lộ thiên nửa cài then.

Cái đèo nhìn bọn mày lắm lữa, đm ức vl!

!!!!

#nhatkydoitao

Cười lằm cười lốn

#631: NHẬT KÝ DI CHUYỂN CÂY MỘC – P1

NHẬT KÝ DI CHUYỂN CÂY MỘC

Lần đầu có một trải nghiệm như đêm nay, phải ngồi kể lại ngay kẻo quên!

Số là bữa qua cửa hàng bán cây của Tiến, Tiến là hàng xóm cũ và là bạn của thằng em trai tôi cả thủa thiếu thời. Tiến giờ có cửa hàng khổng lồ đủ các loại cây, đặc biệt là hoa lan ở địa chỉ 202A Hồ Tùng Mậu. Định bụng chỉ là tới ngắm nghía cây cối mua sắm Tết và thêm ít cây trồng tiếp cho khu vườn bé xinh sau nhà.

Tới cửa hàng cây của Tiến tôi cắm mặt vào coi cây vì nhiều cây quá, một hồi mỏi cổ vươn vai thì ngẩng lên thế nào úp vào mặt là một cây mộc khổng lồ. Trước giờ nghe nhiều về cây mộc hoa vàng một thân đắt đỏ nổi tiếng lắm mà giờ mới được nhìn thấy. Gì chứ tôi rất thích mùi thơm của hoa mộc. đó không chỉ là một mùi hương hoa đơn thuần, mà nó có tác dụng xoa dịu tinh thần vô cùng dễ chịu, ngửi được mùi hương này thoang thoảng trong gió, là mọi thứ cứ mềm hết cả lại.

Và sau đó, và sau đó thế nào không thể nhớ được nữa. Mà thề dù mới có mấy ngày mà đã quên tiệt không nhớ đã nói với Tiến cái gì, Chỉ nhớ tới đúng câu Tiến nói: “Chị thích em tặng cái cây cho chị”. Bởi vì tôi biết cái cây mộc này là rất đắt tiền. Còn tôi thì không bao giờ mơ có tiền mua cây mộc, nghĩ tới việc làm sao vác nó được về nhà đã không biết có đủ tiền không chứ chưa nói là mua nó. Nhưng Tiến nói em muốn tặng cho bác, và cho Nam, là em trai tôi, như quà mừng thằng em trai tôi có em bé. Nhưng đương nhiên có là tặng ai thì người máu nhất để xin nó có lẽ… là tôi =)).

Vâng, tới giờ tôi cũng vẫn không nhớ tôi đã nói gì với Tiến! Nhưng việc được tặng cái cây mộc đó quả là một cú sốc. Tôi thích lắm, thích tới không tin được, nhưng cùng lúc tôi cũng đang nghĩ trong đầu bỏ mẹ làm sao mà vác được nó về. Vì nó nằm trong chậu, có khung sắt bao quanh, cao gần 4 mét, vành tán cỡ 3 mét, nói chung sơ sơ chắc cũng phải gần tấn quá. Nhà tôi thì trong ngõ sâu, xe tải có vào thì tôi phải đi trước vừa đi vừa lạy từng mặt hàng một ven ngõ xin né cho cái xe đi vào, và đương nhiên cũng chỉ được vào buổi đêm.

Lúc đó thấy mặt Tiến đỏ lắm, đúng kiểu chắc vừa ăn tối ún riệu ở đâu về. Tôi nghĩ trong đầu, có khi thằng này nó đang say nên nó cho cây. Tôi có lại gần hít hít Tiến và hỏi lại lần nữa: “Tặng thật hả?”. “Em đùa chị đâu”. Tôi giật lại, ồ wao, có vẻ nó cho thật. Rồi tôi giật lùi giật lùi đi xa dần, vẫn vừa đi vừa nhìn Tiến, Tiến người vẫn lắc lư và mặt vẫn đỏ quạch. Tôi vẫy vẫy Tiến ý bảo ok để chị về hỏi mẹ. Nói chung là tôi thích cây mà nghĩ tới cảnh làm sao vác nó về nhà và sẽ tốn kém thế nào thì tinh thần tôi vô cùng lung lay!

Về tới nhà nghe bảo cây mộc Tiến tặng đấy, mắt mẹ tôi sáng rực lên. Và lần đầu tiên khi nói về việc đem một cái cây về mà nhà tôi có sự đồng thuận. Nhưng đương nhiên mẹ tôi không thể biết được cái cây nó siêu to khổng lồ cỡ nào, mẹ bảo cứ đem cái chậu về bê để vào góc sân. Tôi chìa ảnh cho mẹ coi và mô tả nó to và nặng lắm. Mẹ tôi gắt lên nói là nhìn là biết, mày thì biết cái gì. OK fine, tôi tới tận nơi thì không biết cái gì nhưng mẹ tôi ở nhà nhìn ảnh thì biết cái gì. Nhưng tín hiệu đáng mừng là mẹ tôi cũng thích cái cây. Vì nếu mẹ tôi không thích thì chắc tôi cũng không biết có động lực nào mà quyết tâm mang được nó về. Đồng ý rằng cây mộc này rất quý và rất đắt tiền nhưng mà với người nghèo như tôi thì nào có mơ được chơi cây xịn thế trong đời, vác về ngốn một đống tiền là chắc và người phải trả không ai khác là tôi!

3 ngày liên tiếp tôi đều nhắn Tiến, vào nhiều khung giờ khác nhau, chỉ để đảm bảo rằng giờ đó chắc không phải giờ Tiến say, hỏi lại: “Thế vẫn cho cái cây hả?”. “Em đùa chị đâu”. Tiến lại trả lời. OK, vậy chắc là cho thật rồi đó =)).

Và thế là tôi đau đầu để nghĩ xem làm thế nào để vác được cái cây về một cách tiết kiệm nhất. Mà vấn đề đôi khi còn không phải là tiền, vấn đề là làm thế nào để vác được về nhà trồng nó mới là điều làm tôi bạc tóc vì chẳng có xe to nào tiếp cận được cả. Tôi cũng chưa tưởng tượng được cái cây nặng cỡ nào và phải cần làm gì.

Tôi níu kéo chị Nga, chị chủ khu vườn Công viên thực vật cảnh Việt Nam, một khu vườn khổng lồ giữa lòng Hà Nội, chắc chắn là người rất nhiều kinh nghiệm trong việc chuyên chở cây. Thế mà chị nhìn thấy cây mộc chị cũng hơi ngán, nhưng thật tuyệt vời là chị luôn cho tôi những gợi ý cực chất lượng, và cả contact nữa. Sau nhiều hồi bàn bạc, tôi kết là chỉ có xe tải nhỏ mới vào được gần nhất nhà tôi mà thôi, xe cẩu về độ cao là không thể vì sẽ vướng vào dây điện và hàng quán trong ngõ.

Nhưng vấn đề nan giải nhất là làm thế nào để nhấc được cái cây ra khỏi cái chậu và cho lên xe tải thì tôi có vẻ bất lực. Chỉ có thể thuê xe cẩu để cẩu cây, nhưng di chuyển thì chỉ có thể là xe tải vì ngõ nhà tôi xe cẩu không vào được, thế là phải vừa cẩu vừa tải.

Xong rồi làm thế nào để từ xe tải vào được trong cổng nhà tôi, rồi vào được nhà làm sao nhấc được vào cái hố đã đào sẵn trước cửa sổ thì ChatGPT cũng phải gọi bằng điện thoại. Và again, vẫn không biết được cái cây nặng cỡ nào và các phương án xử trí. Vì mọi thể loại xe cẩu, nâng… đều không thể tiếp cận được vào bên trong ngõ sâu cỡ này, chỉ có thể sức người, mà là bao nhiêu người mới được? Tôi hoàn toàn không có kinh nghiệm gì về vụ này!

Tôi hỏi một contact xe cẩu. Xe bảo: “À, chị tìm người bứng được cái cây ra thì em cẩu về cho”. Tôi was like: “WTF?” Cần xe cẩu nó bứng cây mà giờ cần người bứng thì xe mới cẩu cho thì thôi cần xe cẩu làm gì.

Tôi đã hỏi một vòng thành phố với mọi phương án đề ra, hỏi cả Tiến mà Tiến quá bận vì giáp Tết và Tiến nói cái gì í tôi hiểu chết liền. Trời ơi có một cái cây mà nó cực nhọc thế này đây. Cuối cùng sau khi tổng hợp ý kiến quốc hội thì chỉ có cách duy nhất là: Xe cẩu cẩu cây ra khỏi chậu, đặt sang xe tải. Xe tải đi về nhà rồi chuyển qua xe kéo, xe kéo vào được tới nhà thì dùng sức người đặt vào trong hố.

Tôi lại đau đầu tiếp vụ tìm người ở đâu. Trong lúc xe ôm chở tôi ra cửa hàng của Tiến để tôi khảo sát xem cách di chuyển cây, cậu bé xe ôm đang là sinh viên năm nhất cũng khá to người hùng hổ bảo: “Chị, chị để em gọi thêm bạn cùng phòng em tới nữa”. Tôi mắt sáng rực bảo thế tốt quá tôi đỡ phải đi đâu tìm, rồi tôi nhờ Tường, thanh niên shipper đã ship táo Bàng La cho cả Hà Nội vừa xong cũng rủ thêm anh em bạn bè tới. Tôi tính nhẩm thế cũng được phải 6,7 người rồi, tính cả bạn lái xe tải có khi là 8 luôn, thế chắc là đủ!

Tôi đã định mượn cái xe nâng của chị Nga mà nó lại xa nhà tôi quá, nghĩ thôi chắc không cần, 7,8 thanh niên chắc nâng được cái cây chứ?

Vâng, tối qua, khi tới ngày phải mang cây về vì sân nhà đã đào đất tung tóe bố tôi không dắt xe qua được đang cáu nhặng. Tôi tới cửa hàng Tiến từ sớm chuẩn bị (tinh thần là chính) mặc dù hẹn cẩu và tải vào giờ khá khuya để tiện đường thông thoáng di chuyển.

Thanh niên grab sinh viên năm nhất xuất hiện tại cái cây. “Em có người rồi chị”. Tôi nhìn mãi không thấy người đâu. “Đâu em? Mấy bạn?”. “Dạ 1 bạn”. “Thế đâu?” “Đây, chị”.

Đoạn, thanh niên grab sinh viên với đôi kính đít chai tầm 10 độ xoay người, mới hiện ra đằng sau một thanh niên khác, ước tính cao 2 mét (nhưng có chia đôi), cùng đôi tay mà tôi biêt chắc cũng có thể sử dụng để khều quần áo được, có lẽ nặng bằng 2/3 tôi. “Dạ em đây, em sinh viên năm hai ạ”.

Giây phút ấy, tôi đau tim quá. Rồi tôi nhìn lên cái cây, tôi thắc mắc rằng, rồi bọn nó sẽ nâng cây cho tôi hay là để cây sẽ nâng bọn nó luôn cả thể?

(Còn tiếp).

#hakindiary
#nhatkyhakin

#625: Ở NƠI XA PHÍA TRÊN RẶNG CHÂN TRỜI

Hôm nay vừa tròn 49 ngày của Bà nội.

Do trúng vào ngày Tết nên gia đình đã làm lễ cho bà sớm hơn. Nhưng thầy nói bà an yên lắm, có lẽ bà đã đi rồi! Cô giúp việc nói khi bà kêu mệt và nằm nghiêng xuống, cô xoa lưng cho bà, thấy bà cứ lịm đi rồi bất ngờ thấy một luồng sáng rất mạnh rọi thẳng vào tường, cô còn tưởng là đèn pin ai chiếu nhưng lúc đó chỉ có cô và bà. Linh tính cho cô biết đó là giây phút bà rời đi. Và có lẽ đó là một trong những cách rời xa trần thế thần tiên nhất, như anh Cường nói “đi thẳng tới cửa trên”, tới một nơi rất cao, rất xa, phía trên những rặng chân trời.

Bà mất rồi, tôi chính thức không còn ông bà nào trên trần gian này nữa. Tôi may mắn và hạnh phúc vì có quê, có đủ đầy ông bà, bố mẹ, cô dì chú bác. Tôi là đứa cháu lớn nhất về vai vế cả bên nội lẫn bên ngoại. Riêng bên nội, tôi còn sinh ra đầu tiên, được “độc chiếm” ông bà cho tới tận khi 6 tuổi, tôi được nâng niu chiều chuộng với đặc quyền của “đứa cháu đầu tiên”. Thế nên, có lẽ có những điều chỉ “đứa cháu đầu tiên” này hiểu được. Thật kỳ lạ, tôi vẫn nhớ như in hai búi tóc hai bên cùng nụ cười sảng khoái thích thú của bà khi tôi “nịnh thối”: “Bà ơi, sao bà xinh thế được?”. Mà lúc đó tôi còn chưa tới 5 tuổi. Không biết vì sao, ký ức này lại rõ ràng đến thế. Có lẽ vì nụ cười hạnh phúc và vô cùng thú vị ấy của bà đã ấn tượng tới mức một đứa bé gần 5 tuổi cũng nhớ được. Và cho tới bây giờ vài chục năm sau, tôi mới hiểu được nụ cười sảng khoái ấy, có lẽ chưa ai từng khen bà một câu nói như thế trong cuộc đời, bất kể là một lời nói thật hay là một lời nịnh đầm.

Tôi hay suy nghĩ về việc, nếu một ngày người thân của tôi rời tôi đi trước, tôi sẽ phải đối mặt với chuyện ấy như thế nào? Thỉnh thoảng, khi đứng trước một không gian mênh mông rộng lớn, tôi hay nhìn về phía đường chân trời nếu đó là một buổi hoàng hôn rạng ánh hồng, sẽ là những vì sao nếu đó là một buổi tối trời trong. Còn nếu là một buổi sớm mai khi một ngày tôi có thể dậy sớm, tôi hay ngắm nhìn những giọt sương trên chiếc lá, rồi tôi sẽ lắng nghe tiếng gió và tiếng chim ríu rít. Tôi nghĩ về việc mình sẽ hiểu những hạt nguyên tử nguệch ngoạc lẫn lộn trong hơi sương, trong mùi của đất, trong tiếng chim hót, trong rạng hồng ở nơi đường chân trời và trong ánh sáng của hằng hà những hạt sao trên bầu trời kia, chúng được tình cờ chạm vào nhau như thế nào, để tái sinh trong muôn vạn kiếp và hình hài của vũ trụ. Tôi muốn hiểu, bởi tôi muốn nghĩ về việc khi một sinh thể rời xa trần thế, những hạt nguyên tử đã tạo ra họ sẽ đi về đâu? Chúng lại tan vào đất, vào nước, bay vào mây, cuốn vào gió, carbon trở lại thành khí, hydrogen biến thành hơi nước, canxi trở thành chất dinh dưỡng để nuôi những mầm cây lớn lên, natri đọng thành hạt muối nơi đại dương nhưng cũng có thể lại ở trong một giọt nước mắt. Vòng tuần hoàn của hệ sinh thái lại tiếp tục quay trong vô lượng kiếp. Không có nguyên tử nào biến mất, chúng chỉ lại chạm vào nhau tình cờ để biến thành những vật chất mới.

Thế là đâu đó, cơ thể vật chất của người thân chúng ta sẽ vẫn luôn ở đâu đây, vẫn ở trong bầu khí quyển, trong những chiếc lá, trong những giọt nước và cả những hòn đá. Linh hồn họ có thể cũng được được lưu giữ ở một chiều không gian khác. Chúng ta đều là một phần tất yếu đến rồi đi của vũ trụ này, và ta phải học cách chấp nhận điều đó!

“Học cách chấp nhận”, là điều thật khó khăn, là điều mà có học bao nhiêu lý thuyết, chuẩn bị trước bao nhiêu tinh thần rồi cũng không hề dễ dàng gì khi điều đó xảy đến.

Những ngày cuối đời, tóc bà vẫn dày và còn nguyên, đến nỗi bà phải cạo đi cho dễ vệ sinh, nếu như vẫn để cuốn lại thành 2 búi như khi cháu 5 tuổi, thì vẫn dày y như vậy đấy. Bà cũng không hề lẫn chút nào, vẫn nói chuyện rõ ràng, rành mạch, vẫn minh mẫn đến bất cứ ai cũng phải ngạc nhiên đó là một bà cụ đã 95 tuổi. Căn bệnh OCD cả cuộc đời hành hạ tinh thần bà vẫn không giảm bớt quá nhiều. Ngay trước khi bà mất, bà vẫn tự vệ sinh sạch sẽ, tự thay quần áo mới, vẫn gấp mọi cái khăn và áo, quần, bỉm xung quanh giường thật gọn ghẽ. Bà chỉ kêu đau bụng một chút rồi nằm xuống thôi. Đã vài tháng rồi cháu không về quê thăm bà, gọi điện thì lúc được lúc không vì điện thoại của bà mọi người toàn quên sạc, thế nên cháu không kịp nói lời nào để tạm biệt bà cả, nhưng kể cả bây giờ bà chả còn 2 cái búi tóc ấy nữa cháu sẽ vẫn khen bà của cháu xinh, vì cháu nhớ lắm cái nụ cười sảng khoái hạnh phúc ấy của bà.

Căn phòng của cháu có một cái ban công, may mắn nhà hàng xóm ngay đối diện ban công không quá cao để cháu vẫn nhìn thấy được trăng và những vì sao vào những đêm tối trời trong. Sau khi bà mất, cháu ngồi trước ban công và lại nghĩ về việc bà đang bay ở đâu phía trên cao kia nhỉ? Vũ trụ rộng lớn kia kỳ diệu thật đấy, phải trải qua biết bao nhiêu trận supernovae, bao nhiêu những phản ứng hóa học, bao nhiêu những xác suất, bao nhiêu những sự tình cờ, bao nhiêu những sự sắp đặt vô tình hay hữu ý, bao nhiêu những dặm trường của không thời gian để những hạt nguyên tử kết tinh thành những sinh thể, và phải qua bao nhiêu duyên kiếp để những sinh thể ấy được trở thành ruột thịt của nhau giữa bao la này? Cháu thích nhìn rặng chân trời vì nó gợi về sự mênh mông của vũ trụ và sự sống, sự xa xôi không còn với được tới của những điều ta đã mất, những cũng là điều kỳ diệu của tạo hóa khi trong sự mênh mông ấy, ta được làm người thân của nhau và được yêu thương nhau.

Được sinh ra trên thế gian này đã là một điều may mắn, được làm người thân của nhau đã là sự tình cờ của triệu tỉ sự tình cờ. Hiểu được rạng hồng nơi phía đường chân trời kia không gì hơn là để biết ơn những gì mình đã và đang có, đề dù cho một ngày người ta yêu thương không có trên trần đời này nữa, ta vẫn biết rằng mình đã may mắn tới thế nào khi được là người thân của nhau giữa vũ trụ này, và biết rằng họ sẽ vẫn ở trong hạt không khí ta thở, trong mầm cây đang lớn, trong hòn đá dưới bước chân, trong ánh mặt trời cuối ngày về phía rặng chân trời, và trong cả giọt nước mắt vừa rơi. Một ngày nào đó, họ sẽ lại tái sinh, và lại tiếp tục yêu thương và được yêu thương trong muôn vạn kiếp!

49 ngày của Bà nội. Cháu nhớ bà nhiều lắm! Cháu thương bà!

To heal myself.

#grief

#589: THẦN TƯỢNG CỦA THẰNG NHỌ

THẦN TƯỢNG CỦA THẰNG NHỌ

Cứ tầm 9h tối mẹ lại cho bọn đệ ra sân trước picnic. Cho dù 1 ngày có được ra bao nhiêu lần với bọn nó vẫn như là những đứa trẻ con được đi công viên. Bọn nó la hét, chạy nhảy, sung sướng váng hết xóm làng. Tầm đó mình ở nhà hay rảnh là hay ra nhảy múa cùng bọn nó cho khỏe người. Thế nên cứ tới giờ được ra chơi là bọn nó sẽ lao ra đứng chờ sẵn trước cửa nhà để ngóng mình chạy từ trên gác xuống. Bọn nó không cần biết nhìn đồng hồ, nhưng cứ đúng 9h, tự động bảo nhau lèm bèm ầm ĩ để mẹ phải nhớ ra xuống nhà cho đi chơi thì thôi.

Ngoài việc được ra sân rộng chạy nhảy, săn bắn cóc nhái chuột bọ, nhảy nhót với Hà thì thằng Nhọ còn có một thú vui lớn nhất, đó là được nhìn chị hàng xóm. Do nó chân dài nhất nên đứng thò được một phần miếng mỏ ra ngoài song sắt, còn mấy con còn lại chỉ có chổng mông ti hí đôi mắt ra ở dưới chân cổng, cố gắng nhìn được thế giới tươi đẹp ngoài kia Trung Quốc và Mỹ đang đánh nhau tới đâu, Nga đã rút quân khỏi Ukraine chưa. Riêng Nhọ, chỉ có 1 mục tiêu duy nhất là chị cắt tóc đèn nhấp nháy bên hàng xóm.

Cứ giờ đó chị hàng xóm sẽ đi uống trà đá về, một ngày phục vụ khách dứt tóc cạo râu lấy dáy tai rất mệt mỏi nên tối là chị phải đi chill cốc trà đá. Và giờ chị về luôn trúng giờ Nhọ thò mõm ra khỏi cổng. Chị trần thuật lại câu chuyện hôm nay khi mình sang gội đầu: “Mọi ngày chị đã rất là cảnh giác thằng đó rồi nhưng hôm qua chị quá yêu đời. Chị đang vừa đi vừa hát (mà hát rất to nhé) thì vừa đi qua cửa nó xồ ra thò cái mỏ ra rên rỉ hát theo làm hồn chị là một rừng chim én. Biết là cái lỗ cửa không đủ cho nó làm được gì nhưng nó vẫn làm chị giật mình. Hôm qua là ngày hiếm hoi chị cảm thấy mình hát rất hay mà nó làm chị giật mình tụt hẳn 2 tông mất hứng quá. Thế là tức quá chị trêu lại nó. Nó xồ ra chị xồ lại nó, nó rên rỉ 1 câu chị hát lại nó 3 câu. Ấy thế mà Hà ạ, nó cãi 0 nổi luôn, một hồi nó xìu cái mỏ xuống ư ử chịu thua. Duy có đúng cái răng nó cứ nhe ra bằng như người ta sợ nó lắm không bằng. Thế mà đứng xồ qua xồ lại thế cũng 15 phút đấy. Mệt phết!”. Mình đang gội phải bảo chị dừng lại, nghển cổ nhìn chị một cái xem làm nào chị có thể kiên nhẫn yêu đời thế được nhỉ. Và mình cũng phải đính chính cho chị biết là đấy là nó thích chị đấy, và nó nhe răng không phải vì nó dọa chị đâu, là vì nó bị si ca vâu. Nó nhe 24/7! Chị bảo: “À không, chị biết là nó thích trêu chị mà, chắc nó thấy chị hay đó”.

Thật sự thì không dám nói với chị là vì sao nó lại thích chị như thế. Bởi vì bình thường nó chỉ ở trong phía vườn thôi không nhìn rõ được bên ngoài. Trong khi tiếng chị thì lanh lảnh vang lên rõ nét nhất hàng xóm. Ngày nào tiếng nó được nghe nhiều nhất ngoài tiếng mẹ ra thì chính là tiếng chị. Mỗi phen chị và chồng như lai thần chưởng là các cánh cửa nhà hàng xóm trên tầng kín đặc mắt người đại hội hóng đờ ra ma, rồi tiếng chị chỉ đường shippers, tiếng chị hát karaoke nó váng lên bất kể 6h sáng hay 1h trưa, hay 11h đêm, thậm chí 2,3h sáng. Nó đã trở thành thứ âm thanh quen thuộc mà Nhọ đã có khi thành thương nhớ. Những ánh mắt qua những cánh cửa sổ kia còn được nhìn đờ ra ma chứ nó có nhìn được đếch đâu, nên xét về tâm sinh lý thì nó luôn vô cùng tò mò vì giọng nói thân thương lanh lảnh ấy. Và mỗi buổi tối được ra thò mõm ra khỏi cổng, nó chỉ mong được nhìn thấy thấn tượng trông như thế nào thôi. Ngày được duet với thần tượng giọng karaoke huyền thoại ấy như tối qua chắc là niềm hạnh phúc bất ngờ ngoài sức tưởng tượng của nó. Thảo nào hôm nay thấy thần thái nó tốt ghê, mọi ngày si ca vâu lệch 1 bên mặt răng nhe 24/7 một bên mặt mà qua giờ nhe sang cả hàm luôn, là vừa si ca vâu vừa cười 0 ngớt mồm vì hạnh phúc í.

Mà nhìn nó hạnh phúc mình cũng hạnh phuc theo, Thấy nó nhe răng cười mình cũng nhe răng cười. Kỳ ghê!

#chuyenlinhtinhdemkhuya
#nhatkydoitao
#nhatkyhakin

(1) Facebook

#586: Tuổi thơ của bé Hải Hà (P1)

Tuổi thơ của bé Hải Hà.

Tuổi thơ của bé Hải Hà là những ngày bỏ nhà trống huơ trống hoác đi chơi lang thang khắp xung quanh khu tập thể Ủy ban Thống Nhất ở Ô Chợ Dừa. Đó là một khu tập thể cũ, mang mọi đặc trưng điển hình nhất của một khu tập thể Hà Nội của thời bao cấp. Khu tập thể là những dãy nhà cấp 4 mái ngói với những chiếc cửa sổ gỗ xanh hoặc nâu. Trước mỗi nhà sẽ là một cái hiên nhà nhỏ để ngồi hóng gió những trưa hè. Cả khu tập thể sẽ có một cái sân rất rộng mà giờ nào cũng có tiếng trẻ con nô đùa la hét, đến một bãi cát xây dựng cũng có thể trở thành một cái playground kỳ thú với một nghìn trò chơi hấp dẫn cho mấy đứa trẻ con. Nhớ hồi nhỏ Hà chơi “đồ” và trốn tìm. Ngày nào cũng chạy và trốn, chạy không hề biết mệt. Sau này lớn lên phải chạy có một chút đã lảo đảo thở hổn hển. Mới thấy ngày xưa những đứa trẻ con được khỏe mạnh, vô tư và an toàn làm sao.

Cái mái ngói nâu cũ thâm trầm trước hiên nhà không biết vì lý do nào đó luôn tạo những cảm xúc hoài niệm rất lạ kỳ. À mà đừng ngạc nhiên, một đứa trẻ con cũng biết hoài niệm đấy. Cũng có thể vì nó làm cô bé nhớ về những ngôi nhà mái ngói ở quê, nơi mà hè năm nào cũng được về chơi nguyên hè và “vui cực kỳ luôn í”. Bé Hải Hà hay nhìn vào những chiều trời vàng rực nắng chiếu xiên qua cái mái ngói, vạt vài miếng lấp lánh rớt xuống cái hiên nhà rồi bày đặt viết văn tả cảnh và cả làm thơ. Còn nghĩ kể mà có ai bế cho trèo lên cái mái ấy để được “cao hơn người” và ngắm được tất cả xung quanh thì quả là một cảm giác chắc là tuyệt vời lắm. Những lúc gần vào tháng 8 Âm lịch là lúc bầu trời về đêm ngày càng sáng rực, những lớp mái óng lên phả những ánh xanh từng mảng vào những bức tường vàng cũ trước cửa bếp. Lúc đó cái sân của khu tập thể lấp loáng ánh sáng nhạt của bầu trời đêm cùng một ánh đèn vàng leo lét chiếu sáng chỉ được một góc. Bóng người loang loáng đạp xe đi vào trong những con ngõ nhỏ. Vài đứa trẻ con vụt chạy về nhà vì bố mẹ gọi. Và trong những đứa trẻ về muộn nhất mỗi đêm là con bé Hải Hà. Mà 9h là cái cổng chung đã có thể bị khóa. Không sao cả Hà sợ gì đâu, Hà trèo cổng nhanh như cắt, bất chấp cả thủy tinh hay gai sắt giăng mỗi năm thêm một dày. Mỗi năm càng dày thì Hà càng lớn và càng nhiều kỹ năng luồn lách. Mỗi lần về nhà là bị đánh đòn cho tả tơi hoa lá, vậy mà không biết vì sao vẫn không biết sợ.

Khu tập thể có một cái vòi nước máy công cộng để mọi người đi hứng nước về. Lúc nào cũng có người ngồi hứng nước, có lúc nước còn không chảy hoặc chỉ rỉ rỉ ra vài giọt. Nhưng ai cũng rất kiên nhẫn ngồi chờ từng giọt ấy đầy, rồi lấy một cái gáo, gạn từng hớp nước nhỏ vào trong cái thùng nhựa. Không biết vì sao cái hình ảnh gạn nước ấy rất ấn tượng, chẳng biết có gì mà lớn lên vẫn nhớ rất rõ. Cũng có thể vì Hà thấy điều đó thật hay ho, vì mỗi giọt nước kia cũng tới lúc đầy được một hớp nước, mỗi hớp nước cũng có lúc đầy được cả một cái thùng. Mà không ai chỉ làm đầy một thùng cả, phải hai thùng rồi còng lưng gánh về.

Cả tuổi thơ trước khi đi nước ngoài chơi thân nhất là chị Thảo và em Châu. Ngày xưa sang nhà nhau chơi nó thật là vô tư và thoải mái, những trò chơi cũng đơn giản mà không biết thế nào chơi từ sáng đến tối vẫn không chán. Hồi đó chắc nhà Hải Hà là một trong những nhà đầu tiên của khu tập thể có cái TV màu. Nhưng TV thì cũng phải tới giờ nó mới bật ra hình chứ không phải lúc nào cũng có cái để xem. Hồi đó Hà chỉ được xem duy nhất chương trình Những bông hoa nhỏ. Còn lại phim ảnh thì bị cấm tiệt vì còn phải “làm bài tập”. Nhưng thỉnh thoảng vào thứ bảy là được gọi Thảo gọi Châu ngồi tụ lại xem tivi được khuya hơn. Hà rủ các chị các em tới nhà chơi trước giờ có chương trình TV để ngồi vẽ và kể chuyện. Cái nhà nhỏ bên cạnh mẹ mua thêm của hàng xóm thành phòng của Hà sáng tác. Hà vẽ Đô rê mon, vẽ hoa, vẽ lá rồi dán kín căn phòng, nhìn chúng như một cái triển lãm nho nhỏ. Cũng không nhớ hồi đó lấy giấy đâu mà vẽ nhiều thế nhỉ, nhưng mà màu thì bố mẹ mua cho, lúc nào cũng rất nhiều màu nước trong nhà để chia sẻ với các bạn. Mà ngồi chơi chán chê tới giờ ăn cơm sẽ là lúc tiếng Xổ số kiến thiết thủ đô cất lên. Đó là một trong những âm thanh tuổi thơ in hằn vào ký ức của cô bé, cùng với tiếng Những bông hoa nhỏ, tiếng nhạc hiệu Phim truyện, tiếng rao của cô Đồng nát, tiếng Kể chuyện đêm khuya từ Đài tiếng nói Việt Nam, và tiếng quát mắng của mẹ. Riêng tiếng quát mắng của mẹ thì bây giờ vẫn còn và vẫn giữ nguyên phong độ, và Hà thấy may mắn vì điều đó!

Khu tập thể Ủy ban Thống Nhất lại là khu tập thể tập trung nhiều văn nghệ sĩ và cán bộ Ngoại giao. Những ngôi nhà luôn mở cửa của nhưng nghệ sĩ điêu khắc, nghệ sĩ múa, nghệ sĩ âm nhạc, nhà văn, nhà báo… nên đi qua những cánh cửa xanh nhà họ là sẽ thấy các tác phẩm ngổn ngang khắp nhà hoặc tiếng piano, tiếng accordion réo rắt. Mấy chú điêu khắc thì đương nhiên không thể thiếu một góc nhỏ với cái ghế đẩu và cái ống thuốc lào mà sáng hay tối lúc nào cũng có người ngồi rít. Có lẽ giới “văn nghệ sĩ” cũng hơi kỳ lạ hơn với những gia đình “bình thường” khác nên rất nhiều trong số họ đều sống một mình hoặc ly dị. Mà thời này ly dị còn là điều gì tối kỵ và “không bình thường” lắm. Bọn trẻ con thì hay tò mò, hay nhìn trộm và tai mắt gài khắp nơi, cộng thêm trí tưởng tượng phong phú nên chuyện cô này chú kia tòm tem với nhau không có gì mà không biết. Bọn nó hay bảo: “lớn lên mà làm nghệ sĩ thì bố mẹ tao oánh chết”. Còn nhà Hà thì lại càng không có khái niệm nghệ sĩ là gì, chỉ đơn giản là đi học thì cố gắng mà đừng có đứng bét lớp, mà càng oánh càng mắng càng cho sợ thì Hà lại càng đứng bét lớp. Có lần, Hà tự bảo: “Con học dốt thế này chắc lớn lên con làm nghệ sĩ thật rồi”. Mẹ đang may cái màn để gia công làm thêm liếc nhìn cháy xém cả một mảng tóc tơ của con bé. Nhưng cuộc đời nào ngờ lớn lên con bé ấy làm nghệ sĩ thật, mà có hẳn bằng master chứng nhận là nghệ sĩ nữa chứ!

Ngoài khu tập thể cũ mà trong nhiều giấc mơ Hà vẫn nghĩ mình còn đang ở đó thì tuổi thơ của Hà là ngôi trường Trưng Vương, là lăng Bác, phố Bà Triệu, phố Khâm Thiên, những hàng sấu rụng đầy lá với những cột điện nghiêng, và cả những cơn ngủ gật sau chiếc xe đạp của mẹ và chiếc xe cub của bố….

(mai viết tiếp)

Ảnh: Những chiếc ảnh rất là tuổi thơ của bé Hải Hà (không rõ tác giả, ai biết tác giả cho Hà biết với nhé).

#586: Tuổi thơ của bé Hải Hà (P1)

#580: Cơn nghiện táo Bàng La

Mặc dù nghe mọi người nói là táo Bàng La xịn đã hết rồi, làm gì mà còn mùa này để ăn nữa, nhưng vẫn quyết tâm cố chấp sà vào một nơi ven đường bán táo với cái biển:”Táo Bàng La” rất to. Vẫn biết là Bàng La giờ đã phake đội lốt nhưng mà vì mê nó quá nên ăn vào vẫn… thấy được, vẫn thấy ngon, cố chấp đến thế đấy. Và vẫn khệ nệ vác vài cân để đem lên Hà Nội. Vừa vác vừa nhón mấy quả đã vàng ruộm chín ăn nhoay nhoáy, ờ nó vẫn ngon thế nhỉ :)).

Anh xe ôm sà tới chở ra bến xe. Anh vừa nhìn bảo: “Ồ, Bàng La loại hai cuối mùa”. Mình bảo ô hay thế nhỉ, sao nhìn biết Bàng La? Anh bảo, ôi xồi tôi đi buôn bưởi Diễn, táo Bàng La từ thủa sơ khai của loài người rồi, nhìn gì mà không biết. Bàng La đúng vụ còn đầy phake nữa là, phải tới tận làng mới có Bàng La xịn nhé. Tôi hỏi thế loại này xịn không? Anh bảo loại này là Bàng La trồng ở Sơn La =)), nhưng vẫn là giống Bàng La, ăn vẫn được đấy. Rồi anh kể cuộc đời anh buôn bán trái cây thế nào, phân tích từng loại đất vì sao nó lại ngon, chua ngập phèn, phèn ngập chua thế nào thế nào đó. Mình nghe thấy trí tuệ uyên bác quá buột mồm, thế anh có quen ai giúp kiếm cho một cây táo Bàng La để trồng ở vườn nhà bà không? Anh bảo được, để anh hỏi. (Bữa giờ chả biết hỏi ai kiếm cái cây táo về trồng, mà phải là cây xịn uy tín í. Mình chỉ đơn giản là thích cái giống cây, chứ không phải trồng để về được ra quả táo giống vậy đâu).

Xuống xe, bọn mình trao đổi số điện thoại ngay. Anh bảo để anh gọi luôn thằng vườn táo cho nó nóng, thế nào nó cũng tên là Hà. Anh đặt tên là :”Hà táo”, ngó qua list điện thoại của anh thấy có cả Hà xoài, Hà bưởi, Hồng xiêm, Hùng chôm chôm… nhưng không hiểu anh save kiểu gì mà mở ra có mỗi cái tên mà không có số điện thoại. Anh bảo thôi để tối anh về tìm lại anh hỏi cho cái cây. Làm mình chưng hửng ghê :)). Giờ vẫn chưa thấy anh liên lạc!

Mình save số anh vào là: “Sơn xin cây táo”. Anh thì save số mình vào là: “Hà xin cây táo”. Nhanh chóng Hà và Sơn xin táo add Zalo nhau, mình không xin được cây táo thì chắc ít cũng tìm được nguồn mua Bàng La xịn từ năm tới :)).

Vác mấy cân táo quằn người lên xe (vẫn còn đang đau cổ vai gáy chưa hết), vì không muốn để ở cốp sợ nó dập (vì nó nhiều quả chín lắm rồi), nên ôm ở chỗ ngồi, rồi balo túi tắm, ngồi khó ghê. Cứ đang hy vọng cái ghế bên cạnh mình 0 có người ngồi để được để tạm cái balo ra đấy ngồi cho dễ thì có cô bị say xe ngồi luôn bên cạnh. Cô ấy bịt chặt mũi bằng một cái khăn, mắt cứ trợn lên vì sợ có thể bị say xe bất cứ lúc nào. Nhưng cái túi táo chín của mình nó thơm nức cả toàn bộ cái xe, mọi người bàn ra tán vào sao mà mùi táo thơm thế. Cô ấy bảo múi táo lại thơm thơm, làm cô í bớt say.

Rồi một hồi mình nhìn thấy cảnh sao mình ngồi khổ sở mà cô ấy lại ngồi sung sướng thế kia…. Đúng là cố chấp, vì mê táo thì sẽ phải chấp nhận vậy thôi :)).

Trở lại Hà Nội ôi thủ đô đã hết sạch không gian Tết, nhịp điệu “Hà Nội đéo vội được đâu” đã tràn khắp phố phường. Mùi táo của mình cũng tỏa khắp phố.

Về tới nhà việc đầu tiên là lọc những quả táo chín ra ăn trước. Bọn đệ nhà mình thằng nào cùng thích ăn táo nhưng đặc biệt có 1 đứa nghiện táo đến phát điên. Nó thích ăn táo tới bất chấp liêm sỉ. Nó nhìn thấy quả táo sẽ lao vào, rồ lên, nhảy quay cuồng. Mình vừa đặt túi táo xuống đất nó hét lên vì quá sung sướng rồi lăn quay đơ ra. Bố mình lao ra bảo: “Mày giấu ngay đi không con đấy nó ăn 0 còn quả nào đâu”. Mình vừa ăn một quả thấy nhạt nên chìa cho nó mà nó lao ra đớp sướng quá đập cả đầu vào cửa, nó ăn biết bỏ hạt đàng hoàng. Mình thấy lo lắng quá… vì đống táo với bao công sức này mới cầm lên được đây vẹo hết cả người, mồm mình ăn còn không đủ mà giờ nhìn mấy con chó như vậy mình sợ quá… rồi có khi buổi đêm bọn nó trèo cửa sổ vào nhà mở tủ lạnh ăn hết táo của mình không???? Mà cuối mùa rồi…hết rồi… 😞

#hakindiary
#nhatkyhakin

 

Hình: Ha Kin – Mặc dù nghe mọi người nói là táo Bàng La xịn đã hết rồi,… | Facebook

#579: Tết nào…

Thế là bò ra trang trí Tết. Mọi người cứ luôn cho rằng em không phải là một người khéo léo và kỹ thuật còn em… cũng nghĩ thế. Em nhiều ý tưởng nhưng kỹ năng sinh tồn chỉ ở mức trung bình nên chỉ riêng việc là treo mấy cái đèn lồng cách nào. Bắc thang hay dùng trí thông minh? Bắc thang thì quá nguy hiểm vì nhà em cái gì nó cũng cao nên cuối cùng em đã dùng trí thông minh. Chỉ là không biết bọn nó treo được bao lâu thì rụng. Mấy bạn em chê treo đèn lồng gì lắm giống Tàu giống Nhật em bảo ê cả châu Á này treo đèn lồng nhé. Mà đèn lồng đẹp, rất không khí Tết, hơn vạn lần bọn đòi bỏ Tết với chê bánh chưng. Có đứa chê bánh chưng mà còn toàn viết sai lỗi chính tả thành bánh trưng. Thảo nào cái bọn đấy không ăn cũng béo :)). Chê lằm chê lốn!
Sau tiết mục đèn lồng là hoa. Trong rất nhiều người bạn em chọn chị Hoa đi chợ Tét cùng em vì tên chị là Hoa, đi chợ chọn hoa cùng em là quá hợp lý . Nhưng sự thực là chị í không tên Hoa thì em cũng chỉ thích đi với chị thôi vì chị mặc cả hay lắm :)). Chị còn tặng bố mẹ em hai chậu cúc vàng treo đẹp ơi là đẹp.
Hàng xóm nhà em ba bên bật nhạc cũng rất vào mood em làm em rất phấn khởi trang trí nhà. Bên này là Happy New Year, bên kia là Mô đen thóc kinh “you’re the woman I’m the man”. Ở giữa là: “tàu đưa ta đi tàu sẽ đón ta hồi hương”. Còn nhà em thì nhạc đỏ “Việt Nam ơi Việt Nam ơi”. Riêng nhà em thì nhạc sống vì có ca sĩ tại gia là bố em.
Thỉnh thoảng mọi người thấy nhà em có lộn xộn dây xanh dây đỏ hay những trang trí hơi nhã kỳ và thắc mắc sao em không sắp xếp lại thì em nói luôn là em không thể nhé vì đấy là những tác phẩm của mẹ em. Em động vào dù chuyển một cái cây sang vị trí khác là mẹ em sẽ bóp cổ em lè lưỡi.
Giờ lồng với hoa đã xong, còn giăng đèn nữa mà em chưa nghĩ ra chỗ thòng dây điện. Bố em giấu hết đồ nghề rồi vì em có khả năng làm chập điện cả nhà như chơi mỗi lần em thí nghiệm. Trong lúc nghĩ cách cắm điện thì còn tiết mục giặt chó nữa mà em thấy hơi đuối đuối. Có phải chỉ vò với ngâm xà phòng là xong đâu, xong còn phải sấy khô vắt chanh chấm muối ớt nữa. 5 thằng trong giá rét thế này em run quá.
Mà em mới đi ra lấy chai sữa tắm và bật nước thôi mà thế nào 5 thằng nó biết được trốn tiệt sâu tít trong bếp không móc được đứa nào ra. Khả năng tâm linh của bọn nó cao quá. Chắc em phải hun khói để bắt từng thằng một. Mà em cũng mới nghĩ ý tưởng thế thôi bố em đã chạy ra: “ê cấm nhé”. Thế thì em sẽ xịt nước, bọn nó phải chạy ra thôi… em không bao giờ hết ý tưởng nhé!!!
Thôi em đi xịt nước đây…
Ảnh: không khí chuẩn bị Tết nhà em

#577: Tổ sư cái nắp

Một trong các kiếp nạn phải xử lý bất ngờ, nhất là lúc ốm đau bệnh tật cần uống thuốc gấp đó là kiếp nạn… mở nắp.

Giữa đêm hôm lên cơn ho dữ dội, người sốt đùng đùng (cứ vào cái thời tiết này là mình dính chưởng), thế là lấy chai bổ phế ra để uống gấp. Ai dè cái nắp chai kiên quyết vững chãi quyết chiến quyết thắng như anh hùng 0 hé răng nửa lời khai nơi ẩn trú của đồng minh cho kẻ thù. Đầu tiên coi thường nó thì chỉ mở bằng tay nhưng vặn lòi cả mắt nó không một ly lượng tử xoay chuyển. Thế là từ đây tất cả các kỹ năng sinh tồn học được từ ông bà cha mẹ và cuộc đời được áp dụng. Đầu tiên là lấy một cái miếng giấy bọc vào để vặn này. Nô. Thì lấy một miếng vải này. Nô. Thế thì lấy hẳn cái khăn lau nhà ráp ráp bọc quanh để mở này. Nô! Mà vặn tới mức người mình sai khớp sai cơ luôn, nửa người đau nhói lịm cả người lại (tới giờ sau 1 ngày mà vẫn đau cơ).

Thế rồi cực chẳng đã bật bếp lên… đốt. Vì nghe Vật lý nói kim loại đốt nóng thì nó nở ra. Ai dè đốt cháy méo cả lọ bên dưới mà nắp bên trên vẫn vững chãi như ngọn núi Hi ma lây a. Dự là đốt nữa thì nhựa từ lọ và siro hòa quyện làm một luôn, uống vào giờ thì đi cấp cứu để bác sĩ chữa cả ngộ độc lẫn viêm họng cho luôn thể. Thế nên cấp tốc chuyển hướng.

Chui vào gầm cầu thang với kho tự chế của bố, nơi bố vá từ cái chậu rách tới cái quạt gãy cánh và cả toalet rớt nắp, đồ nghề nhiều thế mà tìm mãi mới được 1 cái kìm to đủ để ngoạm được cái nắp. Cơ mà vặn 0 được vì nắp to nên cái kìm nó phải dạng ra to quá mà tay mình… 0 đủ dài để ôm mà vặn. Mà vì to quá nên cái kìm nó ôm cũng không được chắc nên xoay cái nắp là nó tuột kìm ra ngay. Bức xúc tận cùng, mồ hôi rớt ròng ròng. Nhìn cái kìm là sự lựa chọn cuối cùng mà bất lực vô cùng. Thế rồi từ đâu trí tuệ ùa về thế là bỗng nhiên thông minh ngang. Nắp không vặn được thì… vặn thân. Ô kìa thế sao mà lại không nghĩ ra? Thế là mình dùng hai tay để giữ thật chặt cái kìm đang dạng to hơn cả cái mặt mình còn lấy chân cố hết sức bình sinh để xoay cái thân lọ. Và mình đã thành công, đủ để viết sách!

Lúc này mình cũng chợt nhận ra mình đã hết sốt do vừa được xông hơi. Cổ họng cũng nhẹ hơn hẳn do nãy giờ tức hộc bơ nên vô tình có thẻ nó hộc luôn cả các cơn ho. Cả thằng người tỉnh mẹ nó hết ra. Vừa trước đó nửa tiếng còn vừa sốt vừa ho móc cả họng. Mình bỗng kinh hãi nhận ra ô hay là không phải việc chữa bệnh là ở cái thuốc trong lọ mà đây mới chính là cách nó chữa bệnh? Người ta vẫn bảo đông y nam y thâm thúy lắm, có lẽ phải tới tuổi nào đấy mới hiểu được.

Mà thế nào hay ghê, mình ốm chó mình cũng ốm. Mình viêm họng thì nó tiêu chảy. Giữa trưa nắng 35 độ Xê mình 40 độ Xê vác 1 cục thịt 9kg hổn hền đi ra thú y, vừa đi vừa nghỉ vì cục thịt nặng quá. Thú y nhìn cục thịt rồi hỏi mình khi mình vẫn còn đang hổn hển vì vừa vác được nó tới: “Thế bình thường em í có ăn uống được không?”

“Là bạn đang hỏi mình hay chó của mình?’ Mình phải hỏi lại!

Rồi 5 lít của mình đi trong chớp mắt, hôm nay lại còn ngày lễ nên thêm phụ phí 50k. Ốm đếch gì ốm vào ngày lễ, tiền thì đang tít kịm từng đồng. Vác cục thịt với đống thuốc về nhà mà mình xót xa, xót vì tiền cứ lao động được đồng nào là nó lại đi xa!

Giờ nghĩ tới cảnh mình đã ốm thì chớ lại còn phải đè bóp cổ nó, vừa bóp vừa xin vừa lạy nó cho bơm thuốc vào mồm nữa là mình đã thấy… hết sốt. Quả là có nhiều cách để hết ốm đau!

Trong lúc viết những dòng này ở máy tính thân yêu thì mình giật nảy mình tá hỏa vì phát hiện ra lọ thuốc nhỏ mắt của mình trên bàn cũng có cái nắp anh hùng dũng cảm y chang lọ thuốc bổ phế. Mình nhớ lúc đó mình còn dùng cả răng cắn nó còn 0 suy xuyển cơ mà. Chạy hết nửa tiếng đi tìm cách mở được cái nắp để nhỏ mắt thì mắt mình cũng bay hết cái cộm ở trong mắt từ lúc nào, còn cần nhỏ làm đếch gì nữa đâu.

À, thì ra không chỉ đông y nam y mà tây y nó đều dùng nắp lọ để chữa bệnh. Bọn nó đều thâm thúy như nhau hết, hèn chi giàu ghê!

Có kể chuyện này lại cho bố, bố cho ngay một kỹ năng sinh tồn: “Thế 0 thấy cái dây cao su ở đấy à, phải quấn cái dây ấy vào chứ”.

“Nhưng mà quấn vào thế chắc gì khỏi ốm nhanh được như giờ?” Mình cãi!

(Tuy nhiên cuối cùng thì mình vẫn muốn thốt lên là tsb cái bọn sản xuất ra những cái nắp chai quá đáng như thế huhu)

#Nhậtkýnhânngàyngườiốmchóốmvànắpchaithuốcthìđéomởđược

 

Ha Kin – Một trong các kiếp nạn phải xử lý bất ngờ, nhất là lúc ốm… | Facebook

#576: Bà nội và OCD

Cũng phải nhiều năm cho tới bây giờ, khi xem, đọc và nghiên cứu nhiều về các chứng bệnh tâm lý, mình mới hiểu bà nội mình có chứng OCD, thuộc dạng trung bình. Cũng có thể nó vốn dĩ ở dạng nặng hơn nhưng hoàn cảnh sống vất vả, khó khăn phải lo toan quá nhiều, không tài nào mà phải là “perfectionist” được.

OCD tiếng Việt được gọi là “Rối loạn ám ảnh cưỡng chế”. Nghe thì đáng sợ đấy nhưng thực ra nó có rất nhiều cấp độ và rất, rất, rất nhiều người trong xã hội, xung quanh chúng ta mắc phải mà bản thân ngay chính họ cũng không hề biết. Chứng này có thể bẩm sinh, có thể do sự thay đổi của não bộ sau một vài biến cố hay một số căn bệnh nào đó, do bị rèn luyện như vậy, do stress, do thói quen… thậm chí cũng có thể do di truyền.

Bài này mình không nói nhiều về chứng OCD vì các bạn hoàn toàn có thể tìm được rất nhiều thông tin trên mạng. Mình chỉ nói về cách ứng xử đối với căn bệnh tâm lý này. Ở những mức độ nào đó, người có OCD ở 1 mình thì không sao nhưng người nào mà bị nặng mà người khác ở chung với họ thì rất phiền. Vì nhiều OCD vô cùng sạch sẽ, ngang hàng thẳng lối, sống theo những nguyên tắc riêng rất ngặt nghèo, nhiều sự ám ảnh vô lý. Lệch sóng họ tí là họ bị khó chịu ngay.

Hồi ở Mỹ mình đã từng ở chung với một chị OCD. Và mình đã kinh hãi khi thấy chị ấy đã đem đống thịt bò mới mua về rửa… xà phòng. Vào giây phút đó mình không chắc đó có phải là từ cái chai xà phòng rửa bát ra hay không nhưng điều đó hoàn toàn là có thể. Mình đứng đấy nấu ăn mà một giọt nước rơi ra mà chưa kịp nhào ra lau vội thì tóc chị í sẽ dựng lên ngay. Mọi thứ trong nhà không được 1 hạt bụi, chị í sẽ bò ra lau dọn và thậm chí còn đứng chìa cả cái máy hút bụi vào… không khí để hút… khí bẩn. Ở với chị í thì áp lực vô cùng vì đang ngủ mà chợt nhớ ra lúc nãy có thể lúc mình rửa chân ở nhà tắm có vết chân bẩn chị í sớm mai dậy chắc chị í sẽ đứng đấy khóc một buổi sáng, phải nhào ra kỳ ngay. Mình ở chung với OCD mình cũng thành OCD theo lúc nào không biết :)).

Còn hồi bé hẳn nữa lúc cũng ở cùng nhà với một chú ở cơ quan mẹ (đi nhiệm kỳ). Thì nhớ mãi rằng chú í ăn uống bất cứ lúc nào, bất kỳ đâu kể cả ra tập thể, chú í cũng phải luộc cho sôi cả đũa và thìa cái đã. Nghe mọi người đồn là vì chú í sợ… SIDA. Nhưng sau thì mình hiểu là khả năng cao là chú í bị OCD :)).

Bà nội mình thì nhẹ hơn nhiều. Chủ yếu bà sẽ bị “vướng mắc” ở chuyện là cái gì ở đâu phải đặt đúng chỗ đó, và phải chắc chắn là theo ý bà. Nghĩa là bà muốn là cái đĩa này nó phải đè lên cái đĩa kia thì nó phải đúng là nó được xếp như thế. Một tờ giấy ăn, ni lông rớt ra nhà là bà phải đi tới nghiên cứu, ngẫm nghĩ thật kỹ là nó là cái gì, tại sao nó lại ở đây :)). Mình chắc chắn một điều rằng từ trước tới giờ bố, các cô chú, các em mình sẽ không để ý điều này và chỉ đơn giản là thấy bà khó tính mà thôi. Và chính vì thế cứ phải chính tay bà làm bà mới yên tâm. Nhưng từ ngày bà không còn đi lại được nhiều nữa, chỉ có bám vào cái xe nạng nhích đi từng bước nên mọi sinh hoạt đều khó khăn. Bà muốn sắp xếp lại rất nhiều thứ, đặt đồ này thứ kia theo đúng ý của mình nhưng đôi lúc lực bất tòng tâm. Bà đành phải nhờ người xung quanh làm hộ. Lúc thì người giúp việc, các cô chú, các cháu, khách tới thăm bà… mà cứ làm không đúng như bà mong muốn là bà lại gắt lên cho nó đúng vị trí thì thôi. Mặc dù cái sự gắt này nó chỉ là thói quen thôi vì mình nói chuyện mình cũng hay gắt lắm và mình đâu phải là giận gì đâu =)). Thế nên người nào mà không hiểu thì sợ bà lắm, hay là giận vì bà sao mà khó tính, bắt bẻ thế. Nên giúp việc ở một thời gian thì thấy “áp lực” quá đều xin nghỉ :)). Ngày xưa thì mình thỉnh thoảng cũng cáu vì bà cứ sai ầm ầm lên mà cứ phải đúng thì bà mới chịu. Nhưng mình phải công nhận chưa bao giờ thừa khi học hỏi thêm thật nhiều kiến thức về tâm lý học và hơn cả là được làm cái nghề tuyệt vời này: đó là làm một nhà làm phim tài liệu. Vì nó cho mình rất nhiều lý do để nghiên cứu, học hỏi, trải nghiệm và nhờ thế mà hiểu thêm bao nhiêu điều ở cuộc đời này, trong đó đầu tiên là hiểu và biết ứng xử với những người thân của mình.

Bây giờ thì chỉ có thương bà thôi chứ còn lâu mới giận bà, nhắm nhảu với bà như ngày xưa. Giở hiểu bà rồi thì cứ theo ý bà mà làm thôi, thế giới hòa bình ngay và luôn. Mọi thứ biết cách ứng xử hóa ra nó lại rất đơn giản. Và tuy rằng không phải người nhà mình ai cũng hiểu rằng đây là một chứng bệnh tâm lý vô cùng phổ biến để hiểu cho bà. Mà cả xã hội này những hiểu biết về các chứng bệnh tâm lý đều còn rất hạn chế. Và thực ra hầu hết tất cả chúng ta đều mắc một vài chứng bệnh tâm lý nào đó, người thân của chúng ta cũng thế, nhưng do chúng ta chưa có đủ kiến thức và sự hiểu biết để hiểu cho chính bản thân mình hay xung quanh để có những sự ứng xử hợp lý. Đặc biệt trong những mối quan hệ gia đình, đôi lúc bố mẹ, vợ chồng con cái không thể nào hòa hợp với nhau hoặc bạn bè có những mối quan hệ đứt gẫy vì những “hành xử không chịu được”, bởi vì biết đâu rất nhiều người trong số họ bị mắc những chứng bệnh tâm lý mà ngay chính họ còn không hiểu, nữa là người thân. Để có thể hiểu nhau, cư xử đồng cảm và hiểu biết hơn thì có lẽ đã tránh được rất nhiều sự hiểu nhầm giận hờn nhau đáng tiếc, nhất là tình cảm gia đình. Có khi cả đời có những người không hòa hợp thậm chí không thể hiểu được bố mẹ, anh em… và ngược lại. Có khi nào thấy cái sự khó tính, khó chịu, vô lý ấy mình thử tìm hiểu thêm chút xem sao? Biết đâu hiểu ra được điều gì đó, biết cảm thông, biết ứng xử hơn. Có lẽ sẽ bớt được nhiều những giận hờn, day dứt, hối tiếc trong cuộc đời!

Bản thân mình với mẹ mình mà nói với nhau 2,3 câu là không đi tiếp được. Và giờ nói vậy thôi mình vẫn cãi mẹ nhoay nhoá =)). Nhưng điều khác biệt giữa ngày xưa khi chưa nhiều hiểu biết với bây giờ đó là tuy rằng vẫn cãi, nhưng sau đó không… để bụng, hiểu tâm lý mẹ nóng tính, dễ xúc động và ảnh hưởng nội tiết từ bệnh basedow và chắc chắn là muôn đời mẹ sẽ vẫn thế. Về cuối ngày thì vẫn phải mẹ con thắm thiết mà thôi :)).

Thỉnh thoảng nói chuyện và tiếp xúc với một số người, cũng nhận ra nhiều vấn đề tâm lý của họ. Đôi lúc chỉ đơn giản hiểu để mình có thể biết giúp đỡ gì, hay hiểu vì sao họ cư xử vô lý thế để cho mình… bớt tức =)).

By the way, bà nội mình cũng 92 tuổi, có không OCD thì 92 cũng sẽ khó tính thôi :)). Nhưng mà nhé, ngoài OCD ra thì bà lại cực kỳ dễ tính kể cả đã ở tuổi này, chiều các cháu lắm luôn, ngoài cái việc như là: “xoay cái quạt vào chính giữa người đi thì mới mát được chứ” thì cháu xin gì cũng cho, ăn gì bà cũng chiều, móc tiền túi mấy chục nghìn tiết kiệm ra cho ngay :)). Mà á, bà mình hài hước và minh mẫn cưc kỳ, bà nhớ không quên chuyện gì từ lúc mình đẻ ra. Bà không quên một chuyện gì! Có khi người có OCD trí nhớ tốt =)). TRỘM VÍA TRỘM VÍA tỉ lần bà yêu của cháu!

Có thể câu chuyện của mình có nhiều đồng cảm với nhiều bạn!