Posts in diary
#498: MẤT ĐIỆN THOẠI VÀ CHUYỆN CÁI SIM KHÔNG CHÍNH CHỦ
Mất cái điện thoại công nhận phát điên. Đủ mọi thứ rắc rối vì giờ cái gì cũng liên quan đến cái sim. 3h sáng gọi gấp lên hotline Vinaphone xin khóa mà xong lòi ra mình 0 phải chính chủ không khóa được. Gọi cả 10 cú thì cả 10 nhân viên đều nhất định không nhân nhượng cho dù mình đã chứng minh rất nhiều dữ liệu là mình đang dùng cái điện thoại này từ rất lâu rồi. Cái sim mình dùng hơn 10 năm nay thế quái nào lại không mang tên mình. Mình hỏi thế tên ai? 3h sáng tiếng nhân viên trầm lắng như ma: “Đó là tên một người dàn ông” Mình đinh ninh 10 năm nay là nó mang tên mình mới bỏ mẹ. Sim thì bạn làm cho từ lâu lắm rồi mà mình cứ ngỡ nó đã đổi sang tên mình nên nếu giờ chưa đổi khả năng cao vẫn tên bạn. Mình cũng nhớ mình có phải mất điện thoại lần đầu đâu, mất mấy lần và lần nào cũng cầm CMT lên claim lại số bình thường, thì nghĩa là nó phải mang tên mình chứ? Vì chủ quan vậy không bao giờ check nên khi gọi lên xin khóa sim điện thoại thì Vinaphone bảo xin lỗi chị không phải chính chủ nên không thể khóa được. 3, 4h sáng bạn thì đang ngủ, mà bạn ở tận SG, phát rồ! Giờ nó lắp cái sim vào điện thoại nào khác là Zalo các thứ chắc bị luộc hết!
Thế nên không ngủ đi đi lại lại đúng đến sáng để có thể gọi được cho bạn.7h sáng vẫn chưa ngủ dậy, gọi cho cháy máy thì thôi. Ông bạn mình may cũng dậy sớm, xong ngơ ngác hỏi ủa thế nó mang tên anh à? Đm đấy chính chủ thì 0 biết mang tên mình, còn người đinh ninh mang tên mình thì lại không phải là chính chủ. Mình hâm thì bạn mình cũng hâm đâu kém. Cứ ơ thế à? À thế ơ à? Rồi lại như tiếng sét đánh ngang tai là giờ bạn đang ở quê hẻo lánh làm việc không thể đi ngay ra văn phòng làm lại sim được. Thế là gọi điện lên xin khóa thì đòi phải 5 số gần đây nhất. Đèo mẹ toàn chơi khó =)). Thời buổi Zalo Facebook hầu như chẳng gọi điện thoại bao giờ. Điện thoại cũng mất bố nó rồi móc đâu ra số mà nhớ :)). À chưa kể mấy tháng lockdown chỉ có ở nhà, bình thường còn có số có mẹ có em để gọi giờ không nghĩ ra nổi ai. Cơ mà mình chợt nhớ ra ít nhất có số của bác Hai Chìa mình hay gọi hỏi thăm vì bác không có smart phone và, ồ, thật tuyệt vời, số ĐÒI NỢ. Số đòi nợ gọi nhiều phết nên may quá tra được =)). Lần đầu tiên mình thấy đòi nợ mà nó lại hữu ích thế này. Cuối cùng mình cũng cung cấp nổi 5 số trong đó có 4 số đòi nợ lại toàn số thường xuyên và gần 9h sáng thì cũng nhờ chính chủ khóa được số.
Trong lúc chờ thì vẫn như lửa đốt vì không biết cả đêm qua sim có bị đột nhập gì chưa. May mà không có động tĩnh gì. Bạn nói chiều mới ra văn phòng Vinaphone để làm lại sim giúp mình được và cũng vô cùng hên xui vì giờ mình ở HN bạn tận quê không biết họ có hỗ trợ làm lại sim từ xa hay không. Mà cũng vì chưa làm lại được sim nên một số thứ cũng chưa làm được vì cái gì nó cũng đổ về điện thoại. Thế là lại ngồi chờ tiếp. Mà đm ức hộc máu mồm vì trời Hà Nội mưa to gió lớn, mưa phát rồ phát dại. Bao nhiêu ngày đẹp không sao phải đúng cái ngày mưa to gió lớn, chỉ riêng tính việc phải ra đường giấy tờ thủ tục ngân hàng điện thoại trong cái trời mưa này là đã muốn chửi bậy. Không mưa bình thường còn nhờ bố chở đi, giờ mưa to quá không thể bắt bố ra đường được. Xe ôm lại chưa có.
Thế là đầu giờ chiều ông bạn bảo ok anh đi ra Vinaphone đây em cũng ra đầu cầu em đi. Mưa to dã man tàn bạo mình quyết tâm đạp xe ra đường. Chỉ sau 3 phút là người ướt như chuột lột rét vãi chưởng. Đạp mòn mỏi tới văn phòng Vinaphone thì mãi không thấy nhân viên đâu. Một hồi mới thấy hai chị gái đi vào, vừa trình bày vấn đề mất điện thoại và giờ không phải là chính chủ nhưng chính chủ đang ở đầu cầu Vinaphone khác có cách nào giúp hỗ trợ sim không vì cần gấp lắm. Hai chị gái mặt lạnh tanh lắc đầu lia lịa. Mình bảo thế đầu bên kia xác nhận chính chủ rồi thì cũng không được làm sim giúp đầu này? Các chị lắc sái cổ không là không. Rồi mặc kệ mình đứng nơi đấy bê bết như một con chuột mặt mũi vẫn còn lộ vẻ hoang mang vì mất điện thoại và không biết phải làm sao. Vừa hay điện thoại ông bạn gọi bảo: “Ô em ơi, quê anh không có Vinaphone, giờ anh phải đi lên Đà Lạt khoảng… 30 cây”. Đèo mẹ mình muốn xỉu lăn ra đất giãy đành đạch, nó đã đen thì nó đen cho nguyên cây dữ dội thật. Bao ngày bao tháng làm việc ở SG không sao giờ lại đúng lúc vừa về quê. Mình bảo thế anh đi giúp em với, cần em trả tiền taxi cho anh. Bạn bảo giờ móc ra taxi à nhưng yên tâm để anh tính cách đi. Tình hình thấy chi nhánh này khó khăn mình tính đạp xe lại về nhà định đăng lên FB lời cầu cứu 500 anh em nào làm ở Vinaphone hỗ trợ ca của mình hay không mà xong đạp mòn mỏi về tới nhà lại nhớ ra giờ đăng lên thì ra đường cũng đâu có điện thoại mà biết ai liên lạc =)). Giờ có mỗi cái điện thoại cục gạch.
Sau một hồi suy nghĩ mình bảo thôi không đăng nữa, thế lại đạp xe tiếp đi trụ sở khác xem có xin được không, mình đinh ninh là bạn mình là chính chủ đã tới xác minh tận nơi thì còn có gì mà cứ phải khó khăn đến thế được nhỉ? Thế là lại lọ mọ đạp xe đi tiếp, mà vì dốt đường, trời lại mưa to nên là đi mãi không tới, đến mức bạn mình còn đã kịp vượt 30km đường đèo tới văn phòng Vinaphone chờ mình rồi. Đạp xe được tới trụ sở mới và lúc này ướt gần như lột đầu đến chân, mắt mũi kèm nhèm. Lại đứng trình bày hoàn cảnh, lại bị lắc đầu. Xong mình bảo giờ chính chủ ở tận nơi rồi, mà phải đi mấy chục km ở quê mới ra được văn phòng, điện thoại thì cần gấp còn làm bao nhiêu việc, mình chỉ cần xin được làm lại cái sim thôi có thể linh động dùm không? Thế lúc đấy mới được bảo, à thì nếu đầu cầu kia đồng ý hỗ trợ thì bên này cấp cho cái sim trắng add số vào. Mình bảo ủa đơn giản thế hả, vậy sao mà không nói sớm làm khó khăn quá vậy? Mà vấn đề mình đã trình bày từ đầu là chính chủ đang tới văn phòng rồi mà. Nếu bên đó ok thì bên này giúp mình với, thế mà xong nói chuyện cứ như rớt vào thinh không với những cái lắc đầu quầy quậy.
Về đầu cầu bạn mình thì may quá lại có chút may mắn. Thế nào ông anh lò dò vào văn phòng lại gặp trúng bạn nhậu ngày xưa đang làm việc =)). Thế là mừng quá tay bắt mặt mừng hội ngộ chú chú anh anh. Việc trình bày hoàn cảnh và confirm chính chủ ngon lành cành đào nên cuối cùng được hỗ trợ từ đầu bên đó để được add số cho đầu bên mình. Tổ sư việc bên mình có đơn giản mỗi chuyện là cho mình một cái sim trắng để đọc serial cho bên kia add số vậy thôi mà nhân viên máy móc khó khăn với mình quá. Làm mình đạp xe mòn mỏi gần 2 tiếng đồng hồ như chuột lột trong mưa. Xong được cái sim lại đạp tiếp đi Techcombank kiểm tra tài khoản. Đêm mất điện thoại việc đầu tiên là khóa bank. Mà gọi mòn mỏi gần 2 tiếng đồng hồ vào hotline của Tech không một ai nhấc máy. Ngân hàng mà hotline không gọi được thế thì chỉ có chết dở. Thời buổi giao dịch online chỉ 5 phút là đã bị khoắng sạch tài khoản rồi mà 2 tiếng đồng hồ không gọi được một ai. Lúc đó thì chỉ có biết cầu nguyện là nó chưa break được điện thoại của mình.
Gần sáng gọi liên tục mới có người nghe máy và khóa được bank. Cơ mà khi mình hỏi cho mình biết có giao dịch nào trong mấy tiếng gần đây không thì họ nói không nói được qua điện thoại nên phải đến tận nơi. Thế thử hỏi lòng dạ nào mà đi ngủ vì ai biết trong 2 tiếng vừa rồi chuyện gì đã xảy ra. Vừa tức vừa lo. Nên ngồi chờ đúng đến sáng. May là kiểm tra bank thì số tiền ít ỏi của mình vẫn còn nguyên. Nhưng mà vẫn cực kỳ hậm hực vì chuyện hotline quá kém. Cái gì chứ chuyện ngân hàng, chuyện cấp cứu, chuyện an ninh mà hotline không kịp thời thì hậu quả là quá kinh khủng!
Tóm lại là giờ xong cũng ổn, viết lại bài này để mình xả tí cho bõ tức và để ít nữa memories nhớ mà đọc lại cho luôn thành bài học nhớ đời =)). Mà mình tức không chỉ chuyện gặp rắc rối và service kém. Mình tức bản thân mình là số một. Bao lần cứ bảo phải backup lại đống đồ mình viết trong đấy đi xong cứ lười. Mình 0 backup lên Icloud nhưng lại 0 nhớ ra là có thể backup ra nguồn cloud ở ổ cứng nội bộ của riêng mình. Thằng em dặn mấy lần xong toàn quên hay là lười 0 làm. Thế nên giờ mất thì tiếc vô hạn đống notes viết cả mấy năm trời trong đó. Mình hay có thói quen đi đâu thấy gì là rất hay viết vào trong notes, thấy gì cần lưu giữ cũng chụp. Đang đêm ngủ chợt nghĩ ra ý tưởng hay cũng bật dậy mở điện thoại viết vào cho nhớ. Thế nên… đúng là… cay đắng thật!
Rồi tức cái tính lơ đãng của mình, bao phen bạn bè mình cấp cứu cho vụ điện thoại vì cứ hớn lên nhìn trời nhìn mây để ý chuyện này chuyện kia là để hớ hênh ra đấy. Mẹ chửi cho nát cửa nát nhà suốt ngày mà vẫn lơ đãng, có lẽ cũng phải chấp nhận đấy là tính mình khó mà thay đổi. Mà điện thoại thì cũng toàn điện thoại cũ chứ hoành tráng gì cho cam nên lại càng chủ quan. Tóm lại là lỗi tại mình thì mình phải chấp nhận bị trừng phạt thôi. Mất hết ý tưởng, mất hết đống ảnh chó mèo, mất tiền cho điện thoại mới. Gần 24 tiếng không ngủ lo lắng tột độ và phải đạp xe hơn 3 tiếng trong mưa rồi còn bị hành cho ra bã nữa.
Mình đúng là một con điên. Mình tức mình quá huhu. Giờ thì đến cái sim mình cũng khóa 2 lớp rồi.
Mình ước giá như mình không sống ở thời đại công nghệ mới phải cần apps như xe ôm, google map chỉ đường, chuyển khoản ngân hàng, chụp ảnh cuộc sống… mình sẽ chỉ cần cái điện thoại cục gạch thôi như ngày xưa, thế có phải tốt không huhuhuhuhu.
OK trút xong rồi, giờ sắp hồi lại đây, không có cả tâm trạng coi lại đống ảnh chụp cả tuần qua nữa chứ 🙁
Có một câu chuyện được an ủi là lúc mất điện thoại, dù là gần 3h sáng. Mà vẫn có bạn chạy qua nhà chở mình quay trở lại chỗ bị mất và giúp ngồi gọi điện cho bank cả đêm cùng mình cho dù sáng sớm bạn í phải đi làm. Đáng yêu thế đó! Mình cũng phiền ghê, hic 🙁
Ảnh: Bạn Khuê đang an ủi tôi mất điện thoại bỗng nhiên đùng đùng gọi điện mà tôi làm mẹ gì có điện thoại mà trả lời, có mỗi cái laptop dựng phim không webcam không mic =)). Lúc đó tôi rối bời quá, chứ 0 tôi định cho Khuê hết hồn để nghe Khuê chửi bậy. Tại Khuê cũng hơi hiền ít chửi nên hơi chán :))
#justformyself #hakindiary

#493: Chúng ta có nhiều nơi để đi nhưng chỉ có 1 một nơi để trở về

#491: Đầu gấu thì cũng phải sợ ma thoy…

#488: Cú điện thoại và cái quần
#478: “Con muốn dây khoai lang”

#477: Tiêm vaccine

#472: Đền sầu riêng

Chuyện là thế này!
Cách đây chắc 2 tuần gì đấy vì lên một cơn thèm sầu riêng bất thình lình mà lại muốn thử sầu riêng của chị Thùy Anh nên phải lên mạng đi tìm đồng minh ở HN để có dịp ship cùng.
Bình thường chị ít khi bán nguyên trái, chỉ bán đã bóc quả vì trái rất chi là hên xui, chưa kể bổ được quả sầu riêng nhiều người sứt đầu mẻ trán nên chị cứ bổ ra thơm ngon thì mới ship cho nó lành. Nhưng mà ngoại trừ có cánh cửa Đô rê mon ra thôi chứ sầu mà bóc sẵn gửi ra bắc thì tới nơi làm rượu là vừa. Vì sợ hàng đi lâu nên chị làm một đợt liều ra bắc, vừa gửi chị vừa hổn hển bảo không biết trái mở ra nó vấn đề gì không và chị chỉ dám gửi trái hơi xanh tí không dám gửi chín cho yên tâm.
Nói chung là phép thử hết xem số ai đen số ai đỏ :)). Ai dè số tôi đen vẫn hoàn đen thôi. Phải trúng mấy quả xanh quá nên là ngồi nhìn nó chầu nguyên tuần nó không chín cho, nó chỉ úa tàn dần dần mà lúc tôi bổ được cái quả ra thì miếng sầu riêng chỉ để đi ném nhau. Một nửa hàng ra HN thì ai số đỏ ngon nức mũi khen ngất lịm, ai team đen như tôi thì ngồi khóc tu tu. À quên có bạn Như tôi thì không đen lắm, nhưng cũng không… ăn được. Vì trái xanh thế chưa kịp chín bạn đã gọt để lấy hạt chơi đồ hàng rồi =)).
Tóm lại là tôi chỉ ức vì đang thèm mà không được ăn và số đen mãi không đỏ thôi chứ tôi không hề giận gì chị. Vì chắc chắn là chẳng ai lại muốn đi bán cái quả sầu riêng không ngon cả. Ai mà chả muốn khách ăn xong lăn đùng ra giãy đành đạch thét lên Ôi sao sầu ngon thế. Chưa kể chị Thùy Anh tôi còn mong manh dễ vỡ, trái tim đa sầu đa cảm nữa, nên vừa chê sầu của chị mà chị khóc cho ba ngày ba đêm sưng húp hết cả mắt =)) (Ủa cái này thậm xưng tí chứ ai lại khóc thế xấu gái bỏ mịa =)).
Xong tôi cũng lờ đi vui vẻ bàn chuyện khác như là vụ đi xây hàng rào cho bác Hai Chìa để chị bớt áy náy nghĩ ngợi. Có gì được trả lương tôi lại đặt đợt sầu mới =)). Ai dè chị í nhất định không chịu là không chịu. Chị í bảo sầu chị í ngon dã man tàn bạo vô nhưn đạo như vậy không thể nào để mang tiếng oan được. Tôi đã bảo là không sao đâu, khi nào tính cách nào ship hiệu quả nhất để đỡ phải ship qua đường hên xui thế này. Chị bảo còn là vì tôi quảng cáo chị cho bao nhiêu người nữa mà họ ăn phải quả sầu không ngon thì mang tiếng cả tôi ra. Tôi lại bảo ủa không ai nghĩ gì đâu thôi thời buổi khó khăn chị vui vẻ yêu đời lên =)).
Thế mà cuối cùng chị í nhất định không chịu. Nghe nói chị tức quá nên về quê trèo cây rách quần rách áo hái được mấy chục ký sầu thật ngon rồi kéo lên thành phố, ngồi cặm cụi bổ ra phải chọn múi ngon nhất đóng hộp, tìm mọi cách hỏi han khắp nơi bằng đường hàng không để gửi ra Hà Nội đền. Chị đền cho hết tất cả những ai vừa rồi kêu sầu chị xanh để dằn mặt =)). Chị còn bền bỉ tới mức ngày đầu tiên ra sân bay hỏi không được hôm sau đúng toàn thành lock down chị vẫn hỏi chuyển được kịp sầu lên máy bay bay ra HN.
Sầu ra đến HN là hơn 12h đêm. Cậu bé ship sầu đi Vespa hôm bữa lại phóng Vespa lên tận… sân bay ngồi chầu trực đón sầu như đón nguyên thủ rồi lại phóng chở về, đến nhà chắc cũng phải 2,3h sáng. Rồi hôm sau đi từng nhà… đền sầu. Phải đền bằng được thì thôi, mang đến tận nhà đền!
Tôi không kịp ở nhà đón sầu. Tối về đến nhà thì thấy cả mấy hộp sầu chị đền chi tôi chỉ còn… mùi hương thoang thoảng. Hỏi mẹ sầu đâu mẹ bảo tôi đang hỏi cái gì thế, không ngửi thấy mùi gì. Mắt mẹ ngây thơ ngồi ôm cún bảo không biết sầu nào hết! Cuối cùng thì tôi đã điều tra ra mẹ tôi chưa từng được ăn sầu nào ngon như thế trong đời, mẹ ngồi mở hộp chén đến phồng mang trợn má và nghe nói cả nhà phải lao vào trèo lên để ngăn cản mẹ ăn ít thôi kẻo nóng, ngọt quá và… không ai dám gần!
Mẹ tôi siêu khó tính thế mà cuối cùng còn phải khen sầu riêng đến thế. Tới khúc này tôi nể chị Thùy Anh, chị phải chứng minh bằng được chị bán sầu ngon và chị là người bán hàng cực kỳ tử tế đàng hoàng. Chị đền cho cả bạn Như của tôi cho dù bạn Như tôi là hôm đó bổ trượt =)).
Bây giờ cả hội bữa giờ ăn phải quả sầu xanh ấm ức giờ im thít hết không ai dam ho he câu nào. Tôi thì được ăn được miếng sầu hột ngon ngất lịm người mẹ thương tôi nền phần cho một khúc (sầu hầu như chẳng ai bán nhưng mà ngon nhất trong các loại sầu, chị Thùy Anh trèo cây rách quần hái riêng cho tôi, cả vườn chị có 3 cây thôi đấy).
Rồi chị Thùy Anh chứng minh chị là người cực kỳ tử tế chưa đủ lại đến phiên bạn Như tôi nhận hàng đền cũng cứ lăn ra giãy đành đạch nói không thể thế được, phải trả tiền, thời buổi khó khăn cứ đi đền thế sống bằng gì, than thở vì sao chị Thùy Anh lại… tốt thế? Chị Thùy Anh thì bảo thôi chị không lấy tiền đâu… Rồi đấy các chị cứ đẩy qua đẩy lại. Tôi chỉ biết thờ dài là tại sao những người bạn thân của tôi đều… dở hơi cám hấp đến như vậy được! Mệt mỏi ghê!
Rồi giờ Như ăn sầu riêng xong chắc cũng ngất lịm rồi!
Tôi thì tin chắc một phen đi đặt sầu thế này với chị Thùy Anh mà chị phải đền như thế này là chị lỗ siêu to khổng lồ luôn (à quên không giới thiệu thêm là sầu chị í còn là sầu organic không thuốc nhé)! Thế nên tôi là tôi… không khuyến khích phải làm thế lần sau nhé. Để ít nữa làm hẳn một đợt mới, lần này đặt hẳn qua đường hàng không cho chắc vậy. Bạn nào muốn thử sầu riêng của chị ngon tới dã man tàn bạo thế nào thì có thể đặt trực tiếp với chị. Thực ra tôi ăn uống cực kỳ khó tính mà tôi còn phải khen thì các bạn cứ thử đi tôi tự tin cho các bạn đặt sầu của chị í luôn đấy :)). 0 ngon 0 tử tế làm gì có chuyện tôi phải viết cả một cái bài viết thế này khen sầu riêng của chị í đâu!
Cuối cùng thì… những người như chị Thùy Anh của tôi. Mặc dù chị í là bạn thân của tôi nhưng tôi cũng ước giá mà xã hội ngoài kia có thêm nhiều người như chị í. Lúc nào cũng có lương tâm, có trách nhiệm và phải giải quyết bằng được nếu thấy chưa ổn. Thật, giá mà cò nhiều người như thế thì tốt biết bao nhiêu!
Có thì là tôi còn được người ta trả nợ tiền sớm để lấy chồng nữa chứ! Tôi mà nợ ai cái gì một tí là tôi đã ăn uống không ngon rồi phải trả ngay í chứ, giống chị Thùy Anh í :)).
Ai thích đặt sầu, bơ, hay rau cỏ, văn thơ và cả… giọng hát của chị Thùy Anh thì cứ nhắn cho chị í, vào page Vườn Của Thùy nhé! Được cái sầu ngon mà hát thì cũng hay :))
#468: Birthday Mommy

Thực ra sinh nhật Mẹ nhưng nếu đàn chó nhà tôi mà biết nói thì bọn nó chắc chắn là bọn nói lời yêu thương nịnh hót nhiều nhất với Mẹ, vì bọn nó yêu Mẹ nhất nhà, quấn Mẹ nhất nhà. Chứ như bố tôi với chị em tôi thì nói câu gì là bị… mắng rồi, chưa kịp yêu với cả thương :)).
Cuộc sống của Mẹ bây giờ chỉ là chăm cái vườn nhỏ, tỉ mẩn đào đất gieo hạt, làm phân vi sinh, chơi với đàn chó 5 đứa, nấu cơm cho mấy bố con, dọn dẹp nhà cửa và tập khí công. Thế mà hết sạch ngày không còn lúc nào làm thêm cái gì cả. Nhưng bù lại chắc thế là một cuộc sống tuyệt vời, vì đêm về ngủ ngon, ngày chẳng phải lo nghĩ gì quá nhiều ngoài việc tới bữa nấu gì (cái đấy là đau đầu nhất rồi). Cho dù dịch bệnh hay bất cứ cái gì ngoài kia thì cũng vẫn có lương hưu không lo chết đói, chẳng nhu cầu cao sang xe cộ hàng hiệu. Con cái thì ngoài việc ế chồng ra thì cũng chẳng nợ nần ai, làm gì đau đầu hay tội phạm chích hút, gây hấn gì với xã hội. Nghĩ lại thì thấy đúng là một cuộc sống bình thường là một cuộc sống hạnh phúc nhất chứ còn gì!
Mẹ thì đúng là quá hạnh phúc rồi, muốn mắng ai thì mắng, dọn gì để đâu, quyết cái gì, nào ai dám cãi. Lại có cô con gái đáng yêu tuyệt vời như thế này, ngoài việc hay cãi lại như đổ mẻ và ế chồng ra thì được cái cãi nhiều lúc cũng đúng mới vui cửa vui nhà mà =)).
Một cuộc sống bình thường là một cuộc sống hạnh phúc nhất mà. Chỉ mong từ giờ Bố Mẹ có sức khỏe tốt, điền viên với khu vườn và đàn chó, đủ bữa cơm có thịt có cá có rau cho dù ngoài kia có dịch bệnh hay bão tố mưa giông, thế là quá đủ.
À chúc tuổi mới của Mẹ có cháu bế nhỉ ahihihi. Giờ người ta lại mong cái này nhất đấy :)).
Happy birthday to my beloved Mom – guess we are not the only ones who love her the most. See how much even the dogs love her that much too!



#467: Chuyện về Nhọ

Trưa đang ngồi rửa bát, gió hiu hiu từ vườn nhà. Chỗ ngồi rửa bát là sát cạnh nhà kho và nhà của đàn chó. Gió man mát bọn nó chui vào nằm ngủ trên mấy cái đệm rơm mẹ làm, mà sắp tới chắc nóng quá là đem đi cất hết cho.. mát hẳn.
Hai con chó lớn ở nhà là hai con chó ta, một thằng tên Nhọ, một thằng tên Phốc. Thằng Phốc còn lai tây tí ti chứ thằng Nhọ là giai Việt xịn. Còn đám ba mẹ con còn lại thì lai đủ thứ từ phốc cho đến poodle, lộn xà lộn xộn.
Hai thằng Nhọ và Phốc rất thích nằm ở cái góc cạnh sát ngay thùng rác, chỗ đó mẹ có để một cành khế to mẹ chặt từ vườn. Cành khế vừa đủ cao để bọn nó gối đầu. Hai thằng dù rất ghét nhau nhưng vì chỉ có một cành khế nên vẫn phải nằm bên nhau tình thân mến thân.
Thế rồi vì chỗ đấy cạnh thùng rác hay bị quét bẩn nên mẹ không cho hai thằng ra đấy nằm nữa. Bọn nó không tìm ra được thêm chỗ nào để gối đầu. Và hôm nay trong lúc tôi ngồi rửa bát tôi đã suýt ngất khi chứng kiến cảnh thằng Nhọ tỉ mẩn kiên trì ngồi cuộn lại một đầu túi rơm cho nó cao lên để nó nằm gối đầu. Lúc đầu còn nghĩ chắc nó khó ở gì mà tay chân cứ cào cào, nhưng khi nhìn thấy cảnh nó một tay cuộn một tay giữ cho khỏi bật ra rồi nhanh chóng đặt cái đầu lên giữ lại để gối thì tôi đã há hốc miệng vì nó thông minh hơn mọi sự tưởng tượng của tôi. Rất tiếc tay đang rửa bát, điện thoại thì trên gác không thì tôi đã phải quay chụp lại để khoe với cả thế giới nhà tôi có con chó nó khôn đến thế nào.
Tôi đã từng quay trộm được nó đứng lên mở cái cổng ra vào ngon lành như người, lúc bị phát hiện còn giả vờ nhìn lên trời. Chứng kiến nó bắc ghế trèo lên ghế rút từng cái áo may ô quần đùi của bố mẹ xuống để gặm chơi. Mặc dù chưa bao giờ thực sự được huấn luyện nhưng nó dường như hiểu mọi lời nói của người, bảo nằm là nằm, bảo đi vào là đi vào, bảo ra đây là ra đây. Nó thích được ôm mà vì người to như con ma lại chân tay bẩn nữa nên nó sợ làm bẩn chủ, nó sẽ nhảy sang cái tường bên cạnh, chân tay bấu víu cào cào cố gắng đứng vững để được mọi người ôm mà không làm bẩn ai. Mấy con chó con lai tây thì mũm mĩm xinh xắn hơn hẳn, lại bé nên hay được bế và nựng. Nó tự biết nó không được xinh như thế nên không bao giờ đòi bế, mà cứ thấy đàn đấy được vuốt ve là tự động đi ra chỗ khác ngồi, nó tự nhận nó là con ghẻ, bọn kia là con ruột vì nó cho rằng nó xấu hơn nên ít được khen xinh hơn. Bọn chó tây, nhất là hai em chó cái thì đanh đá cá cầy thôi rồi, bắt nạt gầm gừ nó suốt. Nó thì thừa sức cạp cho một phát là bọn đấy tiêu đời nhưng mà nó nhường hết nên mấy đứa đấy cũng hay nhờn
. Có lúc quá đáng quá thỉnh thoảng ông cục lên chịu hết nổi là ông cũng dọa cho phát là bọn đấy cũng sun. Sự thật là tôi lại yêu thương nó nhất nhà, chỉ là… to quá bố ai mà bế với vuốt được. Đặc biệt, không ai dạy nhưng đi vệ sinh cực kỳ đúng chỗ, không bao giờ phải phiền lòng một chút nào về chuyện đó. Trong khi bọn kia thì đang làm tôi phát rồ vì bậy bạ vô tội vạ. Thỉnh thoảng nó cũng dỗi và tủi thân bỏ đi, nhất là khi hay chê nó răng hô (nó bị hô răng khổ tâm lắm :)), ăn cơm lần nào cũng phải để phần vài hạt ở mép), gọi lại nhất định không chịu quay lại, cứ tự mình nghĩ mình là con ghẻ như thế chứ.
Nói tới chuyện biết thân biết phận, nó được đem đến nhà lúc 2 tháng tuổi. Bố mẹ tôi thì luôn thích có con chó ta trong nhà, ít là giữ nhà là quá tốt. Hồi đó bố háo hức lắm vì cậu tôi hứa là nó là một con chó màu VÀNG. Xong tới nhà xỉn như đám tro tàn, nhìn màu vậy mà cậu vẫn cố cãi là nó màu vàng. Nhưng thôi không vàng thì cũng nuôi hết. Nó tự nhận nó là con nuôi từ lúc nó đến nhà. Nó biết nó không xinh bằng đám còn lại, nó luôn sợ bị cho đi. Nên nó đã chiến thắng tình cảm của cả nhà bằng cách cu te vô đối. Chưa từng thấy một con cún ta nào nó đáng yêu tới mức như vậy. Nó chũn chĩn, hiền như cục bột, bảo gì làm nấy, nhiều lúc còn thấy rõ nó cố tình đáng yêu để được yêu luôn đấy. 0 thể một ai có thể nghĩ sẽ đem nó đi đâu hết được, cho dù càng lớn nhan sắc càng đi xuống =)).
Thật sự có lúc tôi nghĩ nó là người luôn rồi đó!
Nó có tên Nhọ chỉ vì nó nhom nhem mà thực ra nhà tôi con nào tên cũng xấu, vì xấu cho nó dễ nuôi. Nó là loại chó mà hay được gọi là “chó cỏ”, chó Việt Nam thuần chủng (hoặc có thể lai tí ti đâu đó nhưng chắc ta vẫn là phần lớn), càng ngày càng ít được thành phố nuôi. Vì vừa không có chỗ, vừa hay bị cho là dữ và đương nhiên là vì… không xinh bằng bọn chó tây. Hơn cả, nếu nó bị xổng đi mất hoặc bị bắt trộm, bọn chó con kia chắc còn được bán lại đâu đó, chứ nó thì chắc chắn là lên đĩa. Thế nên tôi bao bọc nó nhất nhà, không bao giờ có chuyện cho nó ra khỏi vòng tay của mình và nhà mình, vì nó mà mất là chỉ có thành thịt chó. Mà nó cũng khôn lắm, có bữa mẹ vô tình để cổng mở, hai bố con thằng Phốc dắt tay nhau đi chơi làm tìm mướt mặt, nó không bén mảng ra dù đến cửa.
Nhiều người chê chó cỏ và thậm chí chỉ coi bọn nó như là một món ăn. Nhưng chắc thật sự tôi thấy có lẽ chó ta là một trong những loài chó thông minh nhất thế giới này. Trước giờ nhà tôi luôn nuôi chó ta, những con chó ấy nó khôn và tình cảm đến mức như tôi nghĩ bọn nó hiểu hết mọi thứ trên đời. Nhớ con chó ta ngày trước, lúc tôi đau bụng quằn quại ngồi dí góc sân nhà, nó chạy ra hốt hoảng, cứ chạy vòng vòng quay tôi liếm láp rồi đi tìm bố mẹ tôi kêu ầm ĩ cầu cứu, thương ơi là thương luôn đó. Đấy, còn mấy thằng chó tây, mỗi ngày chỉ đi hót nó ị bậy tôi cũng đuối luôn rồi chứ đợi đấy mà biết gọi cầu cứu (à là mấy con chó lai tây ngu ngốc nhà tôi thôi nhé =))
Cứ nghĩ con chó khôn như vậy, tình cảm như vậy, xong bị bắt sẽ là bị đập chết ăn thịt, rồi có người nhồm nhoàm cho được vào mồm ăn. Nghĩ đã thấy muốn ói!
Con chó nào nhà tôi hầu như cũng chết già, sống cuộc sống được yêu thương trọn vẹn.
Tôi là người yêu động vật, đặc biệt là chó mèo vì nó gắn với cả cuộc đời tôi. Nên chớ dại dột vào tranh cãi với tôi chuyện ăn thịt chó! Tôi cũng không mong chờ chuyện này chấm dứt được ngay bây giờ bởi nó đã thành truyền thống của một vài thế hệ rồi, nhưng tôi biết nó sẽ chấm dứt chỉ với khoảng 1,2 thế hệ nữa. Ví dụ đến đời con tôi, là đã chắc chắn khác rồi!
Tâm sự một buổi trưa bắt đầu vào hè –
#homesweethome

