Posts in 4love

#515: Nhọ rụng răng

Dì tôi ở quê lên, dì khá sợ thằng Nhọ vì nó to đùng, sủa lắm, lại còn hay nhe răng ra dọa dì. Dì và nó mấy lần ngồi cãi nhau sau cửa nhà.
Thế rồi sáng ra dì gọi cả nhà ầm ĩ. “Thôi chết rồi con Nhọ bị rụng hết một nửa bên răng rồi”. Cả nhà nhốn nháo.
Tôi thì sốc quá, và cũng đang quá mệt mỏi sau trận dài chữa cho con gà bị chuột cắn gần chết, con béo bị tiêu chảy và con Phốc thì húc đầu vào cái thớt bị đè cho què chân. Chưa kể tôi deadline lút đầu. Giờ thêm chó bị rụng răng nữa tôi cũng kiệt sức vì chưa biết chữa thế nào. Tôi cũng nhận ra mình cũng đã thành bác sĩ thú y bất đắc dĩ từ thủa nào rồi mà không biết.
Thở dài tôi lên mạng xem nguyên nhân vì sao chó lại rụng răng. Tôi nuôi nó béo mượt thơm tho, tôi ăn gì nó ăn đó răng tôi đẹp chắc vậy sao nó rụng được? Thấy mạng bảo thôi không sao răng rụng nó sẽ mọc lại đấy, tôi thấy phần nào được an ủi vì giờ tôi cũng 0 biết phải làm thế nào cho nó mọc lại răng. Tôi chỉ lo lắng không biết là nó bị bệnh gì không? Với nó thì tôi không thể bê nó đi thú y vì nó rất to, hầu như chưa bao giờ được bước chân ra khỏi cổng vì nó là chó ta, tôi chỉ sợ nó thành nhậu cho cái lũ ăn thịt chó. Có đúng mấy lần vác ra phường để tiêm phòng thôi mà ba người lôi được ra đến khỏi cổng là nó ngất lăn đùng ra đấy rồi. Nhưng mà ai bước chân vào cổng nhà thì nó hơn con sử tử. Còn ai ý định xấu gì với chó của tôi là tôi cũng xù lên ngay. Chó cậy gần nhà gà cậy gần chuồng chủ cậy gần chó đích thị là như thế đó :)) (Còn gọi thú y đến nhà thì cũng khó vì bác nào gọi cũng bận phải mấy ngày mới tới được như hẹn đi khám bệnh bên Mỹ 😃)
Tóm lại là tôi rầu lòng đi ra nhìn nó thương cảm, rồi ôm nó thì thầm bảo thôi cố lên rồi răng cũng mọc lại thôi, hay là giờ ăn tạm cháo nhé có được không? Nó rụi vào lòng tôi mắt ươn ướt.
Rồi bất ngờ cổng có tiếng lách cách chắc dì đi chợ về. Thế là nó lại bật lên sủa ông ổng nhe răng ra gừ gừ. Tôi giật mình Ủa tổ sư mày sao răng mày vẫn còn nguyên mà nhỉ? Hay từ sáng tới giờ nó mọc lại ra rồi? Thế là tôi lao tới vạch cái mồm nhâu nhẩu nó ra, vẫn nguyên hàm răng chắc khỏe. Ủa? Hay dì tôi 0 thích nó đổ vạ cho nó rụng răng????
Tôi chạy vào nhà hỏi dì. Ủa dì, dì thấy nó rụng răng lúc nào? Dì bảo thì sáng dì nhìn thấy nó một bên không thấy răng đâu cả, chỉ thấy một bên răng vẫn còn. Tôi thấy hơi ngờ ngợ.
Rồi cuối cùng tôi đã hiểu ra vấn đề. Thì con Nhọ của tôi nó bị si ca vâu, mà vâu nửa hàm. Lúc nào một nửa răng bên này cũng chìa hết ra ngoài còn nửa bên kia thì được mồm che nên ấm áp hơn. Nhưng vì tôi nuôi nó từ bé nên thành bình thường cũng 0 để ý! Nhìn nó vâu thành quen và thân thương lâu rồi :)).
Dù sao tôi cũng thở phào nhẹ nhõm vì đỡ phải nghĩ cách cho chó mọc răng mà tôi đồ rằng bác sĩ thú y xịn cũng chưa có cách.
Mà có một bọn chuyên đi chê si ca vâu! Si ca vâu thì đã sao, xinh hết. Tôi cũng si ca vâu này, tôi cũng xinh, ai bo đi sêm tôi sẽ tụt quần người đó ra đấy chứ ở đấy mà chê người khác si ca vâu xiiiiiiii!!!

#514: Đi 3 tháng về nhà 0 nhận ra con chó của mình…

January 28, 2021

 

 

Về nhà trời đang chuẩn bị trở rét. Bước chân vào cổng là 5 thằng đệ ào ra chào đón, còn đang hoa mày chóng mắt vì sự tấn công của bọn nó thì thấy mẹ ném cho một con lợn rừng đầy lông và nói: “Đây, trả chó này”.
Trời ơi tôi đã 0 biết mẹ tôi làm gì với con chó của tôi mà giờ nó đã biến thành lợn rừng rồi, nó đã to gấp ba, ụt à ụt ịt, chạy và nhảy y chang một con thỏ. Mẹ ném con chó sang cho tôi và khi tôi bắt lấy tôi vẫn không nhận ra đó là cái con cún mắt toét cách đây vài tháng. Tôi hỏi mẹ ủa mẹ tỉa lông mắt cho nó rồi mà sao nó vẫn vục đầu vào ăn như là không nhìn thấy gì thế này nhỉ?
4 đứa được mặc áo còn con lợn rừng ấy thì mới được mẹ tắm xong cho kịp gió mùa về, vì lông nhiều nhất nên phải đợi khô hẳn mới được mặc. Còn thằng lớn tồng ngồng nhất được mẹ fa sừn đì zai cho cái áo được làm từ cái quần thể thao đã rách cùa mẹ. Người đã to đã đô, răng thì chìa ra mặc đôi quần rần rần đi tới đón cứ tưởng là anh PT ở đâu mới tới nhà. Giờ mẹ có một niềm vui say mê là fa sừn đì zai quần áo cho bọn nó. Nghe nói sắp Tết đứa nào cũng có hẳn bộ xịn mặc Tết mà phải ém hàng chờ Tết mới được mặc.
Đi 1 bước là 5 đứa nó ríu chân lấy một bước. Đứa nào đón tôi cũng nhe răng ra cười, trời thì đang trở lạnh nhe thế thì khô hết răng chứ còn gì.
Về nhà ngắm vội cây cát đằng mới hết hoa, cây đào sau vườn đang ra đầy nụ. Cả trên gác lẫn dưới vườn là một vườn hoa cải và xà lách. Hoa cải bắt đầu nở bung ra vàng vàng cả goc vườn. Mẹ giờ lên tay trồng được củ xu hào vừa to vừa xanh nữa chứ. Cây khế ngọt năm nay bị tỉa cành nên ra đúng 2 quả to đùng, cả nhà để dành cho tôi về ăn đó.
Choáng nhất là cây hoa dại Indian Blanket, vẫn nở hoa cho dù giờ đã vào đông không còn nắng. Vậy là cây hoa ấy đã nở được gần 8 tháng trời, ra hoa rực rỡ liên tục. Tôi đã kịp lấy được bao nhiêu là hạt F2 để dành, để tôi sẽ gieo lên một mảnh đất làm studio cho tôi sáng tác.
Trở về nhà sau bao tháng ngày làm việc vất vả đi kiếm tiền và chạy khắp mọi nơi, cũng vừa kịp trước khi lại một trận dịch mới đến. Lúc bước vào cái phòng mẹ đã lau dọn thơm tho, nằm lên cái giường cái gối của mình, chăn thì ấm ơi là ấm. Ban công cây hoa nhài leo đã leo đầy bên hông, cây khế chua vẫn ra trái và chim thì vẫn hót líu lo. Người đang mệt rũ rượi, thế là lịm đi luôn, rất yên bình và vô lo vô nghĩ (hiếm khi vậy ghê a). Quả thật, ôi không đâu như ở nhà! Thật sự luôn đấy!
Got back home after a while. My mom threw me a hairy piggy. I was shocked because I couldn’t recogize my dog. Didn’t know what she did but he’s now 3 times bigger comparing to the time I was back home a few months ago.
They were too happy to see me. Mom made each of them a warm suit and they look too adorable. Hanoi is very cold this winter, might be colder in Feb but I’m sure they are fine. Mom has a new hobby, she likes to design clothing for the dogs. We have a very old sewing machine upstair and each day she will spend at least two hours there making and designing clothings for the pups.
It’s been a while to be back home. My plants are still growing alright. Only two starfruits left for me. Room is fresh and clean. Been working very hard lately and lacked of sleep. So when I lit on a scented candle, jumped onto my bed, sneaked into my warm blanket. I felt like heaven – home sweet home. 🙂

#513: Nhịu

Hôm nay tôi đã nghe thấy mẹ tôi sai bố tôi: “Anh lấy ngay cái sàn để lau giẻ đi!”
Và tôi bất giác lo lắng trong lòng vì hình như bệnh nhịu nó có di truyền và có thể gây ám ảnh. Ví dụ khi tôi còn nhỏ, có lần mẹ vừa ngồi rửa bát vừa hát ngâm nga: “Ngủ ngoan Akay ơi, ngủ ngoan Akay ời… mai sau con lớn con vùng CHỒNG lún sân”. Rồi mẹ khựng lại, tôi đang ngồi chơi đồ chơi gần đó ngước mắt nhìn mẹ. “Ủa mẹ, Akay là Thánh Gióng ạ?”. Mẹ không trả lời và tự sửa lại: “À ơi í nhầm mai sau con lớn con vùng CHÀY lún sân, à ơi…”.
Và tuy rằng mẹ đã sửa nhưng từ đấy về sau cứ nghe hát tới đoạn đó là tôi lại buột miệng hát ”vung chồng lún sân à ơi. ”. Không biết vì hát nhịu thế mà giờ vẫn không chồng nào chịu lấy tôi hay không?
Rồi lỡ sau tôi cũng nhịu cái gì đó con tôi nó cũng hằn sâu ký ức giống tôi thì sao? Lo lắng quá!
Đang tâm sự tới đoạn này thì tôi có nghe thấy bố tôi vừa trả lời mẹ: “sàn giặt hết rồi chưa cái nào khô để lau giẻ hết”
OK fine!

#508: Đến phường làm giấy chứng nhận độc thân suýt lấy được chồng

Đi phường làm giấy tờ nhưng không biết xếp hàng thế nào vì dường như tất cả có thể lao lên cùng lúc mà mình thì chậm chạp thua là chắc. Bèn thẽ thọt hỏi bác bên cạnh là bác ơi xếp hàng thế nào. Bác bảo cứ ngồi đại đi khi nào… duyên tới nó sẽ tới. Rồi bác hỏi cần làm gì. Mình bảo cần làm giấy chứng nhận độc thân.
“À, để mua đất hay kết hôn?”
“À không ạ cháu…”
“À, ly dị à?” Bác rất nhanh trí
“Ồ không, cháu còn chưa kịp lấy ai sao ly dị”
“Thế làm gì nhỉ?”
“Cháu làm đề phòng thôi ạ. Cháu ế quá, nên cháu làm sẵn. Giờ hốt được ai cháu phải có sẵn giấy để kết hôn luôn chứ biết đâu phường làm chưa xong người ta đổi ý thì sao ạ. Còn đất thì biết đâu trúng xổ số bất ngờ…”
“Ồ, cẩn thận quá nhỉ”. Bác thốt lên
“Ồ, vâng, cháu cẩn thận lắm”.
Rồi mình lại thẽ thọt ngồi xuống chờ duyên được gọi. Mình hỏi bác đang ở đây làm gì.
“Đang chờ thằng con làm giấy tờ, nó cần gì còn… chạy đi photo cho nó”.
Rồi anh đó chạy ra, mẹ giúp con cái này, mẹ giúp con cái kia, mau lên mẹ. Bác ừ ừ đây đây mẹ làm cho.
Một lúc sau bác quay lại với tập giấy tờ photo các kiểu. Lúc này mình cũng ngồi điền gần xong giấy tờ và viết tờ cam kết thề có trăng sao và biển sâu là chưa từng bao giờ lấy chồng. Bác ghé hỏi:
“Thế giờ muốn lấy chồng hả?”
“Vâng, cháu vẫn nghĩ ạ”
“Thế hay lấy con bác đi, thằng này chưa có vợ này”
Mình chưa kịp trả lời thấy anh con lại gào lên:
“Mẹ về nhà lấy nốt cái hộ khẩu cũ ra đây cho con”.
Ấy chết, giờ anh có vợ chắc việc này của vợ anh. Thế là mình thẽ thọt:
“Dạ cháu đổi ý rồi ạ, cháu về bác nhé”.
Rồi mình lùi dần ra cửa. Tuy nhiên, nghe loáng thoáng anh kia nói chuyện với cán bộ phường: “Bán 3 mảnh thì điền 3 tờ hay thế nào…”
Ồ what, 3 mảnh á… hay lại đổi ý nhỉ… vừa có chồng vừa đỡ chờ trúng xổ số???? Haizz!!!
Ảnh: là cũng vừa ngồi kể chuyện này cho bọn nó nghe xong. Đang chờ ý kiến lời khuyên nhưng bọn nó nghĩ lâu lắm.

#499: Cây nhài leo đã nở kín hoa

CHỈ LÀ CÂU CHUYỆN CÁI CÂY…

 

Cuối cùng cũng tới ngày này dù chắc phải tuần nữa mới full bloom, giờ mới loading khoảng chừng 40% còn lại vẫn là nụ, nhưng không thể chờ muộn hơn để khoe :)).

 

Cây nhài leo thủa nào mình đi mua ven đường ở gần Trường đại học Nông nghiệp trong một cơn sang chấn tinh thần, sau 2 năm sang đất ra vườn và leo lên được tận tum, giờ nụ hoa nở kín từ dưới lên trên. Cảm giác một ngày lên tầng mở cửa ban công và nhìn ra một giàn hoa leo trắng xóa đẹp đến ngỡ ngàng, cứ như trong phim không bằng :)).

 

Cách đây 1 tháng lúc tất cả các cành cây đều ra những mầm lá xanh nhỏ tua tủa, mình nghĩ rằng chắc đó là mầm lá mới chứ không thể nào biết rằng đó chính là nụ hoa, vì làm sao có thể nhiều nụ hoa tới như vậy đấy. Không lẽ cả cái cây có cả ngàn nụ hoa như thế sao? Ngoài ra nhà mình vốn thiếu nắng nên cũng không tự tin rằng có cây nào sẽ ra được nhiều hoa. Thế mà tới cái ngày nhận ra tất cả các cành cây đấy đều trổ thành nụ hoa thật sự thì hơi sốc nhẹ vì không lẽ mình sắp được nhìn một cái cây leo kín hoa hay chăng? Nhà mình mà cũng có thể ra được cái cây nhiều hoa như thế chăng?

 

Quay lại chuyện sang chấn tinh thần hôm đi mua cái cây này. Đó chính là ngày cách đây hơn 2 năm mẹ sơ sẩy mở cổng nên 2 con chó nhà mình lẻn ra ngoài dắt tay nhau đi chơi, trong đó con chó cái mới đẻ con được có 5 ngày còn đỏ hỏn. Mình hốt hoảng tột độ vừa vội vã đem bọn chó con đi tới trung tâm chăm thuê vừa cầu cứu khắp nơi tìm chó, mà đi một phát đi cả 2 con, là 2 bố con. Trong cơn hốt hoảng mình gọi cho Long bảo em đưa chị đi mua cây ngay và luôn không chị ngồi một chỗ chờ chó về thế này chị căng thẳng tinh thần quá. Mỗi lần stress là chỉ có đi mua cây hoặc chăm cây là mình thấy được dễ chịu hơn. Thế là hai chị em lọ mọ đèo nhau ra Đại học nông nghiệp. Lúc dừng ven đường mình hỏi cô bán hàng: “Có cây gì nó leo mà ra hoa được không?”. Cô ấy chỉ cho một loạt cây, rồi không biết sao mình chọn cái cây nhài leo này dù lúc đấy nó chỉ có 2,3 bông hoa trên cây và nhìn khá èo uột. Lúc còn đang thẫn thờ thì nhận được tin báo đã tìm được chó, tìm được đủ 2 con của nợ, ôi giời thế là tinh thần phấn chấn, mua thêm hẳn bao đất lôi xềnh xệch về :)).

 

Cái cây sau khi sang đất mất gần năm không vươn được lên cao vì vướng dưới cây khế, lại ít nắng. Một ngày mình bỗng phát hiện ra có một nhánh đang nỗ lực vươn cao mãnh liệt, nhưng vướng cây nên quấn mấy vòng vào cây khế không thoát được và cũng không lên cao được. Thế là mình bắc thang và thả dây từ trên cao xuống, rồi vắt cái cành vào. Thế rồi chỉ khoảng một thời gian ngắn sau, cái cành ấy vượt được ra khỏi 2 cây khế và bắt đầu thoát ra nắng vươn lên cao. Những bông hoa đầu tiên nó ra là ngay ban công tầng hai của phòng mình. Trước giờ vẫn mơ có hoa nở trước cửa phòng, nay nó đã thành sự thật. Rồi chỉ một nhánh cây ấy nó đẻ ra nhiều nhánh cây khác và bắt sang tất cả những cái dây mẹ treo từ trên tum xuống. Và rồi chỉ gần một năm, nó đã leo được lên tận tum. Cho đến hôm nay, nó tặng quà lại công chăm cây của hai mẹ con là nụ hoa chi chít từ gốc đến ngọn. Điều mà tới giờ mình vẫn còn ngỡ ngàng. Hoa lại còn thơm ơi là thơm nữa chứ!

 

Nhớ lúc ra những nụ xanh xanh mình ngỡ là nụ lá, mình còn nghĩ vu vơ, biết đâu một thời gian nữa hóa ra nó là nụ hoa nhỉ, ôi giời nếu mà là nụ hoa thì hoa từ dưới lên trên à. Nghĩ vậy thôi chứ sao có thể tin bọn nó một ngày là nụ hoa thật, cảm giác cứ như điều kỳ diệu vậy í!

Sáng dậy hoa hay rụng kín ở sân sau, hoa rơi đầy những chậu nước tưới cây của mẹ. Sáng mẹ cứ dậy quét sân mẹ lại lầm bầm :)), thế mà mình còn dặn mẹ đừng có vớt hoa ra khỏi chậu nước, để con ngủ dậy… chụp ảnh xong thì mẹ hãy tưới cây :)).

 

Trưa mình vác ghế ra ngồi ôm cằm ngắm cái cây say mê, xong khệ nệ ôm 3 cái máy ảnh đủ loại ra chụp chụp chụp, chụp mãi không thấy chán. Mình đang ngồi chờ tới ngày nó full bloom hẳn, chắc lúc đó còn đỉnh hơn thế này nhiều lần.

Thực ra muốn nhìn được cái cây đẹp nhất phải là từ… hàng xóm nhà mình nhìn sang. Nhưng rất tiếc là nhà hàng xóm mình sợ ánh sáng mặt trời bất kể xuân sang hạ tới đông về thu đi nên lúc nào cũng làm cái màn xanh lét che kín nhà, chỉ kéo lên lúc buổi tối. Cũng không biết lúc nào thì họ có ánh mặt trời vào trong nhà nữa. Trong khi ngược lại bên nhà mình thì phòng lúc nào cũng mở ban công đón gió và khí trời, cây cối kín đặc. Thì họ không cần ánh sáng mặt trời cũng không sao nhưng mà tức là mỗi lần chụp ảnh cái cây và vườn mình nhưng mấy tấm màn xanh nhà họ làm cái background của ảnh xấu bỏ mịa. Chụp ảnh né thế nào cũng không thoát khỏi mấy cái màu xanh le lét đấy, bực bội :)). 0 lẽ rút tiết kiệm mua cái rèm tre đèm đẹp sang đấy tặng nhờ họ dùng hộ cho em bên này chụp ảnh cho nó đẹp với. Mà chưa kể cái cây nhà mình đẹp thế mà không thèm kéo cái rèm lên mà nhìn :)). Trong khi mình muốn nhìn được cây nhà mình còn phải vẹo hết cả người. View nhà mình đẹp thế mà view bên kia xấu quá xấu, đời thật là không công bằng huhu.

Nói chung chỉ ai trồng cây và chăm cây, yêu cây mới hiểu được những cảm xúc sung sướng vì cây như thế này :)). Bằng chứng là viết bài về cái cây mà mình viết dài được như thế này đó các bạn :)).

Từ bé thơ mình đã ước sau này mình có một mảnh đất nhỏ để trồng cây như mình mơ ước. Sau lớn lên còn muốn mảnh đất thành cái studio để mình quay phim nữa. Thế mà đèo mẹ, mơ từ bé cho đến lớn, chưa kịp mần ăn được mảnh nào thì tới giờ phong trào nghe nhạc Đen Vâu trồng rau nuôi gà, bỏ phố về rừng được làm nông mà vẫn xinh vẫn trắng mộng mơ như Lý Tử Thất nó bùng phát dữ dội quá. Nhà nhà chán thành phố muốn được về quê nghỉ dưỡng trồng cây, mình còn bị ám ảnh bởi cụm từ cò đất: “Siêu phẩm nghỉ dưỡng”. Phong trào bùng phát dữ dội nên giá đất nó dữ dội theo, tới giờ cuối cùng mình mới tiết kiệm được ở mức mua được cái nóc nhà, ước mơ có mảnh đất làm phim và studio chắc là ngày càng xa vắng bà nó rồi =)).

Ơ nhưng mà cũng chẳng biết được, vì giờ nghe nói là những nàng Lý Tử Thất mộng mơ sau vài hồi mua đất với viễn cảnh trồng rau nuôi nhà ngôi nhà nhỏ xinh đang bắt đầu bán đất lại rầm rầm, vì sau phát hiện ra… thành phố chán mà về quê còn… chán hơn nhiều, và trồng cái cây… nó cực quá, đời quả thật không như là mơ :)). Thế nên mình lại có chút hy vọng, lại ngay ngắn ngồi chờ xem khi nào cơn fever đi qua biết đâu kiếm được mảnh nào :)).

 

Cơ mà trong lúc chờ không biết tới khi nào thì bố mẹ quyết định cho cải tổ lại mảnh vườn nhỏ sau nhà. Mình sẽ làm lại thành một căn nhà xinh cho mình và… chó ở, cùng một mảnh vườn be bé trồng những thứ mình thích. Mình trồng cây cực mát tay các bạn nhé, và cũng 0 ai chịu khó có thể một ngày 5 lần bê cây ra nắng, 3h sáng bê cây vào nhà khi mưa to, 5h sáng lại đem lại ra đón bình minh như mình đâu :)). Gọi là chịu khó cũng được, mà gọi là rảnh quá cũng được :)). Nhưng mà cứ rảnh rồi chờ tới ngày được thành quả thế này đi, thật là đáng í hê hê hê!

 

Ký tên: Hà Kin – cô gái yêu cây và chó vô đối!

 

Ảnh: Chụp vào mấy hôm nay bằng nhiều máy ảnh khác nhau

 

#homesweethome

#hakindiary

#hakingarden

#nhatkyhakin

 

 

#500: CHÚC MỘT NĂM MỚI THẬT NHIỀU NIỀM VUI

Mâm cơm giao thừa cúng Tết của Mẹ. Năm nào hàng xóm cũng bắn óng ánh sang đầy sân :))
Không biết mọi người đòi bỏ Tết thế nào, không thích Tết thế nào, chứ mình thì mình lúc nào cũng yêu Tết cho dù ngày nào mà mình chả thất nghiệp ở nhà như Tết 😃.
Mình yêu cái không khí cả nhà tươi vui hỉ hả mừng tuổi nhau, quây quần làm ly rượu vang với ít bánh kẹo ít mứt, gọi điện cho bà, cho các cậu các dì các cô chú. Yêu cái nụ cười rạng rỡ của bố mẹ khi được các con mừng tuổi. Mình chẳng háo hức Tết như trong văn thơ, cũng lâu lắm rồi không thấy Tết rộn ràng nhộn nhịp như cái thủa bé nữa. Nhưng mình tuyệt đối không bao giờ chấp nhận bỏ Tết, bỏ truyền thống, cho dù sẽ có năm cái Tết chỉ có một cái bánh chưng, thì nó vẫn là Tết. Vì Tết với mình không phải là những ngày nghỉ, những Lễ nghi, mà là những nụ cười của bố mẹ, là sự quây quần của cả nhà, là những điều đã là truyền thống của gia đình, của cả cuộc đời bố mẹ, ông bà!
Chúc mừng năm mới mọi người. Chúc mọi người một năm mới sức khỏe và nhiều niềm vui.
HAPPY TẾT – HAPPY NEW YEAR, THE YEAR OF THE TIGER!
Năm nay chắc chắn sẽ phải vui!!!

#495: Bọn chó thì ra rất thích sầu riêng

May be an image of food and indoor
Không ngờ dịch roạt vậy mà vẫn đặt được lô sầu riêng 3 trái to bự, ngon dã man, mềm mượt ngọt lịm như kem. Sầu riêng giải cứu bà con nông dân. Giá có 70k/1 ký mà ship cho tận nhà.
Lúc chiều ngồi kiên nhẫn bổ mà khó quá vì nó chưa nứt hẳn lại to, đang nghĩ định quay video lại khoe bổ được quả sầu riêng thì bị một lũ thảo khấu nó ào tới tranh giành cướp giật, bao phen vừa tách sầu đầy gai sắc vừa phải đuổi chó làm chân tay sứt sẹo hết cả. Không biết sầu riêng có gì hấp dẫn mà bọn nó phát cuồng phát dại lắm. Vì sầu riêng có mùi nặng nên không dám để trong nhà mà phải để ở bếp vườn mà sáng ra nhìn thấy cả đại gia đình nhà bọn nó nắm tay nhau nằm bu vòng tròn xung quanh mấy quả sầu riêng, lưỡi thè ra đầy thèm khát.
Trong lúc bổ sầu riêng, bất chấp gai sắc và dao nhọn bọn nó vẫn lao vào điên cuồng chỉ để tranh cướp được một miếng. Cực chẳng đã sau đó phải chia bọn nó một miếng to cho mỗi đứa mút một tí, ăn sung sướng liếm láp đến lé xẹ nó hết cả mắt, lỡ tay vất cho một miếng vẫn còn hạt ai dè chưa đầy hai giây một con đã nuốt sạch sẽ mà cái hạt nó có nhỏ gì cho cam. Choáng váng quá vì cứ nghĩ nó đủ khôn nhè cái hạt ra. Mà nó nuốt chửng cái hạt to hơn cả cái mặt nó như vậy mà nó vẫn tỉnh bơ, lưỡi vẫn thè xin miếng nữa, không có dấu hiệu gì bị sặc hay nghẹn cả. Mình thiệt không tin vào mắt mình luôn. Vội vã xoa xoa vuốt vuốt xem cái hạt nó có tắc ở đâu không ngộ nhỡ lại khó thở lè lưỡi lăn đùng ra đây chết vì hạt sầu riêng thì bỏ mẹ. Chết vì cái gì chứ chết vì sầu riêng là cái chết rất liên thiên. Nhưng có vẻ không hề hấn gì vì đít vẫn ngoáy tít.
Hoảng hồn quá huhu. Mọi người ơi chó nuốt hạt sầu riêng chắc không sao chứ? Liệu nó có không tiêu hóa được hay tắc ruột tắc cổ gì không? Rồi ngộ nhỡ nó mọc thành cái cây trong bụng hay trên đầu nó thì sao? Vì sầu riêng mà ra quả thì đầy gai nhọn lủng lẳng trên đầu thì làm sao mà đi lại được?
Nếu khó quá nó mọc cây trên đầu thì đành chờ hái quả thôi. Bực bội thật sự, tổ sư!
Can’t believe I was still able to order durian delivered directly to my house in this lockdown time. There are myths on the Internet saying pets are afraid of durian because it stinks, but this doesn’t apply to my dogs. They are crazy about it. I think they even love it more than I do.
It was not easy cutting it up since the dogs were surrounding begging me for some durian. I gave them some to taste, thought they would be smart enough to leave out the seed but they didn’t. One of the dogs swallowed the whole piece of seed which was pretty big, might be big enough to give her a stroke. That freaked the hell out of me. But she seemed fine even I kept checking on her.
She might poop it out, or well, there might be a durian tree growing above her head pretty soon. I might just wait to collect the fruit! But still wish they were smarter lol!

#494: THỊT GÀ

Ghê thật, tim mới thòng ra ngoài bữa tối qua giờ mới hốt lại được để viết bài post này.
#494: THỊT GÀ
Bữa tối mâm cơm đủ đầy, cho dù là ngăn sông cấm chợ gì thì mẹ vẫn luôn hết sức cố gắng để có nguồn cung cấp thực phẩm đủ cho cả nhà như mọi ngày. May mắn là tình hình ship của mấy siêu thị vẫn có tác dụng. Mâm cơm có địa thịt gà luộc trắng nõn, cô em dâu và mẹ vừa gặm cái đùi vừa bàn luận về hương vị món gà. Mình xuống chậm nên còn mải rót nước và uống tí thuốc. Tuy nhiên đã loáng thoáng nghe được câu chuyện về đĩa thịt gà.
“Gà nhà nuôi nên thịt nó hơi dai, không được như ngoài hàng”
“Con thấy không ngon bằng hôm nọ”
“Chắc tại mẹ cho ăn thóc mỗi ngày, mới cả để đẻ lâu quá nên giờ thịt nó dai”
“Có vẻ hơi dai mẹ ạ, con này ăn chẳng ngon gì cả”
Ngay lập tức mình thấy không ổn trong câu chuyện. Mình cố gắng dỏng tai lên nghe cho rõ hơn chi tiết về đĩa thịt gà.
“Thôi nuôi mãi thì cũng đến lúc phải thịt thôi. Mới cả bây giờ mua đồ ăn cũng khó khăn quá…”
“Bố có tay thịt gà có khác, chiều nay con nghe thấy tiếng gà cứ quang quác lên”.
??????????????????? Sao chiều mình không nghe thấy tiếng gì mặc dù phòng mình sát vườn nhất?
Ngay lập tức mình lao vào bàn ăn và hỏi:
“Mẹ thịt con gà của con???”
“Thì phải thịt thôi chứ nuôi mãi sao được? Giờ cấm của khắp nơi, đến trấu với rơm cũng không đi lấy được. Giờ khó khăn thì con gà cũng phải thịt thôi”.
“Thôi thịt là đúng rồi…” tiếng cô em dâu chêm vào.
Trời ơi… đúng là tiếng sét ngang tai. Không lẽ đứng lên hất hết cái đĩa thịt gà kia ra ngoài vườn. Họ lại còn gặm và ăn uống vui vẻ như thế được. Nhưng lúc đó cũng không biết phản ứng sao, chỉ biết ngậm ngùi xót xa thời buổi khó khăn thế này, đến con gà ở vườn cũng phải thịt đi mất, mình nào đâu dám đòi hỏi gì… nhưng giá mẹ nói trước cho mình nếu vì cần thịt mình sẽ kiếm được thịt cho mẹ chứ sao mẹ đến nỗi phải thịt nó như thế??????
“Mẹ nuôi mẹ không thương nó à?” Nước mắt sắp rơi bỏ mẹ rồi…
“Thương thì thương nhưng tới lúc thịt vẫn phải thịt chứ”. Mẹ tỉnh bơ.
Thế là thôi các bạn ạ, mặt mình như cái đít. Hằm hè, tức lòi ruột lòi gan. Ai cho mấy người thịt con gà của tôi???? Chiều nào mình cũng ra vuốt ve cưng nựng nó, cảm ơn nó vì nó đẻ trứng cho mình ăn mì mỗi ngày.
Đã thế, mẹ mình còn định gắp cho mình miếng gà:
“Này, ăn thử gà nhà không?”
“KHÔNG, bị điên à huhuhu”.
Quả thật là bữa cơm mất ngon hoàn toàn!
Rồi cuối cùng thì, có lẽ thấy có vẻ tình hình hơi căng quá. Mẹ mình mới nhão ra một câu:
“Thôi ăn đi con dở hơi, nghĩ sao mà dám thịt con gà của chị? Nuôi cưng nựng như thế sao tôi thịt được? Gà này là gà mua ngoài chợ. Mệt chị quá”.
Thế là tai mình dỏng lên, mắt mình sáng rực. Xong phải đứng dậy bật đèn đi ra soi xem có đúng là con gà nó còn ở vườn không? Thấy gà đầy thóc, trấu với rơm, cát, rau, còn được mẹ che ô cho , nó còn được mẹ chiều hơn chó nữa. Thế là mình mới yên tâm đi vào ăn tiếp. Tuy nhiên cũng không động vào bất cứ miếng thịt gà nào, tại mất bố nó hứng rồi =)).
Thì ra là một màn diễn kịch để trêu đùa cho trái tym snowflake của tôi. Mà đèo mẹ diễn đếch gì diễn hay ghê. Cả mẹ tôi lẫn cô em dâu diễn nuột như da gà, tung hứng lời thoại suôn mượt như biên kịch Hàn Quốc làm một người đạo diễn như tôi bị lừa một cách xuất sắc. Tôi không ngờ từng đây tuổi mẹ tôi vẫn cái màn trêu tôi như từ bé đến giờ mà tôi vẫn mắc câu. Ngày bé luôn có những câu chuyện như là: “Buổi đi chơi bị hoãn rồi”, “Mẹ đã ăn nốt cân táo của con rồi”. “Năm nay không có quà thưởng”. “Chai nước hoa con thích mẹ vất đi rồi”, “mẹ bán hết quần áo của con rồi…” và lần nào tôi cũng lăn ra giãy đành đạch nước mắt ngắn dài…
Giờ già rồi thì thành Gà của con mẹ thịt bố nó rồi… trời ơi… huhu.
Này mà nghĩ lại, suốt hồi bé ngày xưa mẹ còn nuôi gà nuôi lợn xong hay thịt và bán mà mình đâu có biết buồn hay nghĩ gì đâu. Thế mà giờ có tuổi rồi, quả thật một khi đã nuôi còn gì thì không thể nào có thể nỡ lòng thịt được con đó. Mà nói chung là cũng không dám nhìn bất cứ con gì bị thịt hay bị đập chết trừ… con muỗi rất chi là hả dạ ra!
Cứ ước có mảnh vườn tăng gia nông nghiệp mà xong nghĩ có mà nuôi được con gì bằng mắt, vì đã nuối chắc chắn là không thể nào mà thịt được còn gì hết.
Hôm nay phải làm ngay bộ ảnh với gà. Em gà nhà mình được làm ổ dưới gốc cây khế, chắc do gà ỉa nhiều cây khế năm nay lại ra quả rồi nè hê hê hê.
No photo description available.
May be an image of nature and text that says 'Slakin Hakin'
No photo description available.
May be an image of bird
May be an image of bird
No photo description available.

#493: Chúng ta có nhiều nơi để đi nhưng chỉ có 1 một nơi để trở về

Nói chung, tớ thích đi lang thang, trải nghiệm, vấp ngã, không bon chen nhưng vẫn phải đi qua nắng gắt mưa rơi, đôi lúc chỉ là để được về nhà và cảm thấy bình yên. Vì chỉ khi về nhà, thì tất cả những mưa giông bão nổi sẽ dừng lại bên ngoài cánh cửa. Bình yên của tớ là được nằm trên cái giường của chính mình, thậm chí giữa ngày hè cũng không bật quạt. Cho dù có đi khắp nơi trên thế gian này, tớ vẫn thích cái nóng hè hầm hập của căn nhà mình, vì tớ đã sống và quen với nó từ lúc tớ sinh ra. Bình yên của tớ là được nghe bố mẹ “chí chóe” nhau, cà ràm qua lại dù chỉ là một sự việc nhỏ tí xíu, mà dù mấy chục năm của cuộc đời bên nhau rồi họ vẫn không có gì thay đổi. Bình yên của tớ là được ngắm lá non xanh khi nắng sớm chiếu đung đưa trước cửa sổ, và rồi một ngày được ngửi hoa bưởi thơm lừng nở trắng bay khắp căn phòng nhỏ. Bình yên của tớ là được thấy em chó nuôi cả chục năm vẫn là cún, lười tới mức đi cũng phải tựa một cái chân vào tường và mẹ sẽ thét lên: “Trời ơi sao tôi nuôi người đã lười rồi giờ chó cũng vậy là sao?”.Bình yên của tớ là được ngủ nướng đến tận trưa và lách cách nghe tiếng Bà đang ở bếp, và để biết rằng mình vẫn còn là một đứa cháu có Bà trên thế gian này, như thể những tháng năm tuổi thơ vẫn chưa bao giờ xa. Bình yên của tớ là ngắm những ráng chiều vàng rực, thấy bóng những đứa em bé cứ lớn dần lên mỗi khi trở về, và được nhìn thấy chúng nhảy múa trong ánh mặt trời…
Tớ có thể ngồi cả ngày, tớ có thể nằm cả ngày…chỉ để ngắm và lắng nghe những điều bình yên như thế. Và khi năng lượng nạp đủ, tớ lại ra đi tiêu cho hết, còn kiếm cớ mà trở về…
#493: Chúng ta có nhiều nơi để đi nhưng chỉ có 1 một nơi để trở về

#490: Thằng béo bị tiêu chảy

 

No photo description available.

Thằng béo mầm ở nhà tự nhiên lăn ra tiêu chảy. Nhà có 5 thằng nên phải trích xuất camera mò mẫm để tìm ra thủ phạm. Đá đít cho bao phen vì ăn bậy ăn bạ, lục thùng rác, chui vào nhà ăn vụng rồi biết ngay có ngày cũng phải gánh hậu quả.

Mình bị ám ảnh bọn chó tiêu chảy vì không chữa nhanh là dễ chết. Trước giờ mình không ở nhà thì thôi chứ ở nhà là không đứa nào bệnh tật mà mình không chăm không chữa. Có lúc ngồi hàng tiếng mớm từng tí sữa tí thuốc một. Mình mắc bệnh soi vặt, trong nhà bất cứ là chó hay người mà có biểu hiện gì không bình thường là mình biết ngay. Hôm nay bố đi ngủ sớm hơn mọi ngày? Hôm nay sao mẹ lại lên gác sớm? Sao mắt bố sưng sưng? Mẹ trông hơi mệt? Tay mẹ vừa làm gì mà để đứt tay thế kia? Mình soi nhiều quá nên rất hay bị chửi là trầm trọng hóa vấn đề, nhưng sự thật là sau đó y như rằng phải vào viện khám, mà nghe lời mình đi sớm thì đã chữa xong từ lâu rồi.

Chó mèo cũng thế, thấy nó không quẫy đuôi, tới giờ không ra chầu chực, tới bữa không ăn và mỗi ngày đi hót phân mà thấy bất thường là truy cho ra bằng được và chữa ngay không để lâu. Bị chứng rối loạn lo âu nó cũng có cái tốt của nó =)) =)).

Xác định thời buổi lockdown không thể để ai ốm đau vì giờ không thể đi đâu mà chữa. Phải tự mình cứu mình!

Tiêu chảy thì cũng không quá khó chữa. Bác sĩ thú y bảo phải cho nhịn ăn một ngày và cho men tiêu hóa, men vi sinh. Quả thật con chó béo mầm ham ăn nhìn tội thế kia mà bắt không cho ăn thì xót quá là xót. Thế là đến bữa phải nhốt nó vào chuồng rồi để cơm cho 4 con còn lại ở một nơi thật xa khuất mắt để nó không nhìn thấy cho đỡ thắc mắc. Lúc đầu nó hốt hoảng không hiểu chuyện gì, nhưng hồi sau nó lại giở bài nạn nhân hóa, tội nghiệp hóa, đau khổ hóa bằng cách nằm rạp xuống, đầu dí chặt đến méo xẹo vào thành lồng, mắt long lanh nước, hai tay thõng thượt như thể đời nó đến đấy là chấm dứt. Mẹ nhìn thương y rằng sốt ruột: “Hay cho một miếng bánh mì đi?” Thế là mình lại gào lên: “Để giết nó à?”. Mẹ hãi quá nên đi vội vàng, không quên vừa đi vẫn vừa lầm bầm tội nghiệp quá tội nghiệp quá. Đấy, cũng vì “tội nghiệp quá” và cái chiêu bài giả điên khiêng tủ lạnh thương lắm tội lắm mà bao lần làm mẹ mủi lòng cứ cho ăn lung tung rồi đừng hỏi vì sao lại bầu trời lại xanh dưới đất tanh bành từng làn tiêu chảy! (Bạn cũng khỏi phải thắc mắc vì sao nó béo nhất nhà, nó đóng kịch hay hơn trên TV đó)

Nhưng cho nhịn xót không mệt mỏi bằng việc đấu tranh một ngày cho hai lần bơm thuốc. Mỗi lần bơm thuốc là phải ngồi xoa, ngồi nịnh, ngồi hát, hứa hẹn với nó một nghìn điều để có thể nhét được cái xi lanh bơm thuốc vào mồm nó. “Ngoan nào rồi hết dịch mình ra sông chơi nhé?” “Ngoan rồi mai cho ăn toàn thịt này”, “Ngoan khỏi rồi tha hồ uống sữa này” “Ngoan rồi tha hồ cho vào nhà ăn vụng này” Nhưng nó lắc đầu quầy quậy, răng cắn chặt, lấy hai tay năm ngón đẩy mình ra đàng hoàng như hồi người yêu chia tay mình vại đó =)). Phải cho uống thuốc ba ngày liền mà mới tới ngày thứ hai mình nản lòng chiến sĩ quá. Ngày đầu đút thuốc còn dễ mà tới ngày hai nó đã bắt đầu tiến hóa, nó trốn kỹ như mả tổ, làm mình chổng mông chui bò vào mạng nhện với bụi bặm góc bếp để moi móc nó ra. Vừa ôm vừa vuốt vừa nịnh, nhét thuốc mà răng nó cắn chặt như người anh hùng chung thủy với dân tộc quyết không khai một lời với quân xâm lược. Vừa bơm thuốc vừa chỉ muốn tát vào cái mông ụch ịch của nó, vừa thiếu điều lạy nó cho nó bớt lì luôn á!!!!!!!!!!!

Hết ngày hai nó đã bắt đầu được ăn và có vẻ cơn tiêu chảy đã đi qua. Đèo mẹ, thế mà cái mặt nhơn nhơn lên, người ta nỗ lực cứu chữa cho bớt bệnh đã không biết cảm ơn thì thôi lại còn ngúng ngẩy hờn dỗi. Ra vườn hái cho ba lạng giềng bây giờ.

Còn ngày mai đút thuốc nữa, mai dễ nó tiến hóa tới mức trèo lên cây trốn cho mà xem. Lại làm tối nay phải tập trèo cây trước!

#homesweethome
#hakingarden