Posts in 0chilablog

#617: Nhật ký xe ôm: Mọi việc đều có thể được giải thích!

Mọi việc đều có thể được giải thích!

Nay vừa lên xe cậu xe ôm bé tí gầy nhẳng đã lịch sự xin phép xíu qua cây xăng cho em xuống đổ xăng. Đương nhiên tôi đồng ý.

Cây xăng đông quá, các màu áo xanh vàng cũng tấp nập đứng xếp hàng dài dằng dặc. Tôi thấy có vẻ lâu nên đứng ra mặt đường để chờ, đứng ngắm cây ngắm người lâu lâu mở điện thoại nhắn tin.

Một lúc sau xe ôm ra lại đứng đón. Tôi trèo lên xe đi tiếp.

Xe ôm:

“Chị ạ?”

Tôi:

“Uh, đổ đầy rồi hả? Chờ cũng lâu phết nhỉ?”

XO:

“Vâng, giờ nào nó cũng đông thế chờ mệt phết”

Tôi:

“Giờ xe này đầy bình nhiêu tiền?”

XO

“Gần trăm đấy, ngày trước em đổ hết có chưa đến 60k”

Rồi xe ôm bấm bấm app. Tôi thì cắm mặt điện thoại nhắn tin tiếp.

XO:

“Chị, chị… định đi đâu ạ?”

Tôi(@@)

“Ơ, mất địa chỉ à hay thế nào?”

XO (@@):

“Ơ chị cho em địa chỉ rồi ạ?”

Tôi:

“Ơ”

XO:

“Ơ”

Và sau 1 phút tôi mới hiểu ra vấn đề là tôi đang trên một cái xe ôm lạ hoắc. Dáng này cũng gầy nhẳng y hệt nhưng tôi nhận ra là nhờ để ý xe này đang có một cái mũ bảo hiểm khác vẫn treo trên xe.

Vâng tôi ngại quá ngại lun, từ từ nhẹ nhàng tụt ra khỏi xe gãi mũ gãi tai. Xe ôm cũng gãi tai gãi mũ bảo là em cũng đoán là chị nhầm xe mà thấy chị nói chuyện hỏi han thân thiện quá nên em cũng… mủi lòng, còn định chở luôn.

XO:

“Có gì đâu ạ. Chị dám lên thì em dám chở ạ!”

Rồi lúc này tôi mới bừng tỉnh nãy giờ phải gần 10p rồi thế xe ôm bản gốc của tôi đang ở đâu sao không đón tôi. Vội vàng mở app thấy xe vẫn đang trong hành trình và đang đi băng băng, nhưng tôi không biết gọi ở đâu vì không có số.

Đang loay hoay mặt đỏ tía tai tính book app khác thì khoảng 3 phút sau xe đỗ lại, mặt cũng nhớn nhác.

XO:

“Ối giời ơi ơn giời chị đây rồi, hú hồn”

Tôi:

“Ủa, em đi đâu đấy?”

XO, cười nịnh vô cùng ngại ngùng:

“Em… quên đón lại chị ạ. Em cứ phóng thẳng đi, thế nào em cứ đang nghĩ em mới đang đi đón. Em xin lỗi chị nhé, hoan hỉ hoan hỉ chị nhá”

Tôi, nghẹn hết cả tim gan ruột rà.

“Vẫn còn nhớ ra quay lại đón cơ à, suýt đi xe khác đây!!!”

XO:

“Dạ vâng, đang đi nhìn xuống không thấy cái mũ đâu mới nhớ ra. Phải quay lại đón chị ngay kẻo… mất cái mũ ạ!”

Và tôi!!!!!! I mean…

Giờ tôi cũng đã hiểu vì sao Hoàng xe ôm hôm kia sợ ma vì tới nơi quay lại sau lưng không thấy khách đâu!

Mọi việc đều có thể giải thích! Bí ẩn xe ôm chở ma đã tỏ tường zồi!

P/S: Tôi không có khả năng nhớ mặt người nên mặc áo xe ôm vào là tất cả đều là anh em sinh đôi. Mà trần đời cũng mới có được combo khách và xe ôm như chúng tôi!

#nhatkyxeom

#616: Nhật ký xe ôm: Khốn lạn

Ngồi xe ôm cứ thấy lái xe nhúc nhích có vẻ có gì đó không thoải mái. Xong rồi dường như đến một lúc đã không thể chịu được nữa bèn dừng cái phịch nhảy xuống, chân ríu cả lại và tuôn một tràng

“Em xin lỗi chị nhiều nhưng mà thực sự em không chịu nổi nữa. Không biết con muỗi mất dậy nào nó đốt vào mông em mà không biết nó đốt lúc nào chị ạ. Chân tay mặt mũi thò hết ra thế này mà nó không đốt nó phải chui vào trong sâu đốt thế này làm gì cho nó khổ, mà đéo hiểu nó chui đường nào, KHỐN LẠN thật sự…

Vừa nói vừa gãi xoẹt xoẹt, vừa gãi vừa di qua lớp quần như thể cái quần cũng hết sức khốn nạn vì quá dày không đủ thỏa mãn cơn ngứa. Cơn ngứa dường như biến thế giới xung quanh của anh cũng biến mẹ nó thành con muỗi.

Sau khi có vẻ đã qua được mốc thoả mãn cơn đỉnh điểm anh dường như mới bừng tỉnh và cuống cuồng trèo lại lên xe xin lỗi rối rít

“Dạ chị thông cảm cho em nhé, con muỗi nó khốn lạn quá chứ có ai muốn đứng giữa đường giữa chợ gãi mông như thế đâu ạ. Ngại quá ạ chị thông cảm cho em nhé. Mà em vẫn ngứa quá ạ, gãi qua quần nó không chạm được vào da nó không hết cơn được chị ạ…”

Thế là tôi đành phải an ủi kể chuyện cho anh qua cơn ngứa không anh lại dừng nữa thì đi gặp bác sĩ muộn mất

Tôi

“À thôi chuyện bình thường mà, muỗi đốt thì ngứa tí hết thôi chứ có nhiều người còn bị mụn mọc ở đít không ngồi được mà chạy xe í chứ…Đời người ai chả có lúc bị muỗi đốt ở mông mụn mọc ở đít khoá quần quên kéo…”

Xe ôm

“À à ôi giời mọc mụn ở mông em kể cho chị nghe chuyện cái thời em học đại học chỉ ăn mì tôm xong một năm thì bị mụn mọc 6 tháng…”

Và cho đến khi tôi đến được chỗ hẹn thì được nghe kể chuyện full trải nghiệm mụn mọc ở mông nó thế nào, cách chữa trị và những bài học kinh nghiệm…

Tuy nhiên cũng nhờ thế mà cơn ngứa khốn lạn đã được quên hẳn và kịp gặp hẹn bác sĩ…

Bài học rút ra ở buổi đi xe ôm hôm nay là đừng ăn nhiều mì tôm quá và cảnh báo dù quần áo rất kín thì loại muỗi khốn lạn vẫn chui vào mông đốt được nhé!

#nhatkyxeom
#khốnlạn

#615: Nhật ký xe ôm: Chị Ha ạ? Em là Hoàng

Chuyện kinh dị xe ôm nửa đêm

Lên xe

XO:

“Chị Ha ạ? Em là Hoàng”

Tôi:

“Uh chào Hoàng”

XO:

“Chị nói to tên em được không ạ?”

Tôi:

“CHÀO HOÀNG!!”

XO:

“Tốt rồi ạ”

Một lúc sau

XO:

“Chị còn ở đó không?”

Tôi (ủa?)

“Chị đi đâu được hả Hoàng?”

XO:

“À, tốt rồi.”

Gần về đến nơi

XO

“Chị gọi tên em được không ạ?”

Tôi:

“Gì vậy Hoàng?”

XO:

“À tốt rồi”

Xuống xe, tôi thắc mắc:

“Hoàng muốn khách phải nhớ tên mình à Hoàng?”

Thấy xe ôm thở hắt ra kiểu nhẹ người trong ánh đèn khuya vàng vọt:

“À em chỉ muốn đảm bảo là em chở chị là NGƯỜI có thật thôi ạ. Tại hôm qua em chở khách buổi đêm thế nào mà lúc tới nơi nhìn sau không thấy có ai trên xe luôn í. Em hãi từ hôm qua đến giờ…”

Tôi khựng lại. Nhìn Hoàng chăm chú, rồi tôi lùi dần vào chỗ tối:

“Chị cũng không tồn tại đâu… thế nên cuốc này không tính tiền nhé Hoàng…”

Xe ôm hốt hoảng

“Ơ chị Ha, chị Ha…”

Và tôi lủi dần trong bóng tối nơi không có đèn… tiếng Ha của Hoàng vẫn vang lên thảm thít… rồi tôi mất hút… tôi không tồn tại…

Doạ chị Ha à :))

Ơ mà… có khi nào Hoàng kể thật không nhỉ, lại quỵt oan cuốc xe… 🙄

P/S: Ha là tên trên app của tôi, tôi lười điền dấu. Uhm mà cũng đúng trần đời làm gì có người tên Ha… =))

P/S2: Đương nhiên tôi vẫn trà tiền vì tôi trả thẻ mà hic

#nhatkyxeom

#614: Nhật ký xe ôm: CHẤT, ĐẸP, ĐẮT, ĐEN LÙN NHƯNG MÀ XINH!

NHẬT KÝ XE ÔM: CHẤT, ĐẸP, ĐẮT, ĐEN LÙN NHƯNG MÀ XINH!

Nay chắc là ngày cuối kết thúc rực rỡ hai tuần được cho tiền lên phố, ảnh tồn quá rồi tôi không biết chạy deadline kiểu gì, ngày kia là mồng hai tháng chin rồi =)). Từ mai có cho tiền cũng đâu lên được phố nữa đâu 😀.

Xe ôm đắt gấp 3 ngày thường từ Hồ Gươm về, người đông như kiến. Đang bơ vơ chờ xe đón thì giữa đám đông ồn ào có tiếng hét gọi tôi như là celeb: “CHỊ HAAAAAAAAAAA”. (“Ha” là tên trên app đặt xe của tôi :D).

Tôi lạch bạch vác balo và máy chạy tới. Tôi đeo sẵn máy trên người vì trên đường về chớp chớp cái không khí nhộn nhịp này rất là thú vị.

Xe ôm đỡ ngay balo cho tôi để đằng trước vì thấy có vẻ nặng. Vừa trèo lên xe, chưa nóng mông, tôi còn ngơ ngác. Xe ôm hỏi han dịu dàng:

“Chị về sớm thế? Không chụp tối nữa ạ? Sáng giờ chị chụp được nhiều khách không?”

Tôi:

“À, chị được có mỗi mấy sô thôi, đông thợ ảnh lắm không cạnh tranh được”.

XO (tiếng đã ré lên):

“Cái gì? Chị mà không cạnh tranh được á? Nhìn chị em biết luôn là CHỤP CỰC ĐẸP!”

Tôi (đang cũng hơi mệt mệt, nghe được câu này tự nhiên mắt sáng, tai vểnh lên), nhưng khiêm tốn:

“À không, chị không chụp đẹp lắm đâu, chụp chơi ấy mà, vào vụ mùa tranh thủ đi chụp dạo kiếm thêm tiền nuôi đàn em ở nhà thôi”

XO:

“Chị đừng đùa em, em nhìn chị là biết luôn chị là nhiếp CHUYÊN NGHIỆP, và biết luôn là cực chất. Em mà là người đi đường em thấy chị là em thuê chị chụp em luôn!”

Tôi (ú ớ):

“Ơ sao biết hay vậy nhỉ, nhưng chị không chuyên đâu, lâu lâu chị cầm máy ra phố chụp không khí thôi”.

XO:

“Quên đê, chị không chụp ĐẸP thì ai chụp đẹp? Mà em biết luôn là chị chụp rất ĐẮT. Này, 1 khách chị phải tiền triệu í chả đùa”.

Tôi (thì thào):

“Em có căn hay hầu đồng gì không?”

XO (giãy lên):

“Không, em chả hầu căn số quả gì. Cần gì phải căn quả để phân tích. Thứ nhất, em nhìn cái cách chị cầm máy ảnh đã KHÔNG TẦM THƯỜNG, thứ hai, cái mũ chị đang đội cũng là mũ của người chuyên đi chụp ảnh, bọn đi chụp chơi ai đội cái mũ đấy (???), thứ ba, cái balo chị thì nặng như thế này, không đi chụp chuyên nghiệp vác nặng thế làm gì cho khổ? Rồi làn da ĐEN ĐEN của chị nữa, nhìn là biết dầm nắng nôi sương gió. Mà quan trọng í chị ạ, em bảo, chị có cái THẦN THÁI í, thần thái của chị ĐỈNH lắm. Nãy em tìm khách mà nhìn thấy chị từ xa đã không hiểu sao LINH CẢM luôn chị Ha chính là chị đang đứng đó rồi!”.

Tôi (toát mồ hôi):

“Uồi ôi em cũng đỉnh quá, nhìn có mỗi cái mũ với cái dáng cầm máy thôi mà biết luôn là chuyên nghiệp chụp đẹp lại còn chụp đắt. Phân tích hợp lý chính xác như thanh tra viên phân tích tội phạm luôn í!”

XO:

“Xời, nhìn chị chất thế cơ mà. Em bảo rồi đấy, em mà đi chơi thấy chị là em thuê chị chụp. Ít nữa em mà MÓC ĐƯỢC VỢ ở đâu chị chụp cho bọn em nhé, em khen chị thế chị đừng lấy đắt, đừng LẤY TIỀN TỈ nhé, 30 củ được không chị?”

Tôi (mắt sáng rực):

“30 củ á? Chốt luôn chứ còn gì!”

XO:

“Chốt!”

XO (tiếp):

“Mà em khen thế không phải em khen nịnh đâu. Tính em thẳng thắn lắm, thấy hay thì em khen hay, thấy đẹp em khen đẹp, thấy xấu mà bắt em bảo đẹp em không làm được đâu. Em thấy chị đúng là người chụp đẹp thì em khen, chứ giờ bảo em khen chị xinh thì em làm sao mà khen được vì nói THẲNG RA CHỊ KHÔNG XINH”.

Tôi (ú ớ vì đang vui đứt mịa nó dây đàn):

“Ủa chị… không xinh à. Mà sao biết không xinh hay vậy? Chị đang đeo khẩu trang mà?” (Tôi vớt vát)

XO:

“Nhìn qua khẩu trang là biết chị ơi. Chị không xinh đâu. Với em xinh là phải TRẮNG, CHÂN DÀI, DƯỚI 30 TUỔI chị ạ”.

Tôi (đèo mẹ, tôi không dính được 1 tiêu chuẩn nào luôn ớ).

Xuống xe, xe ôm bảo:

“Vẫn chốt vụ 30 củ ảnh cưới chị HA nhỉ?’

Tôi

“Chốt!”

XO

“Chị chờ em BỚI ĐƯỢC VỢ đã nhé, xong em tới nhà nhắn chị nhé?”

Tôi

“Chốt!”

Rồi theo thói quen tôi bỏ khẩu trang vì đã về tới nhà. Xe ôm đang chuẩn bị đi bỗng nhiên phanh kít, quay lại:

XO:

“Ơ, xinh phết!”

Tôi:

“Chị á?”

XO:

“Ơ, nhìn chị hay phết nhỉ. Em chưa thấy ai vừa LÙN VỪA ĐEN MÀ VẪN XINH như chị đấy!”.

Tôi.

!!!!!!

Cú xe ôm hôm nay khiến tôi học được thật nhiều điều về bản thân, tôi cầm máy thì được khen chất nhiều rồi nhưng nhìn mà biết chắc luôn là đẹp và hơn cả là ĐẮT thì cũng mới có người dám nói cho tôi biết ngày hôm nay. Ngoài ra, tôi cũng được biết tôi lùn và đen nhưng hóa ra vẫn có vẻ xinh :)).

Cũng mong chờ sô ảnh 30 củ, không biết khi nào gặp lại và khi nào XO bới với móc được vợ nhưng cứ chờ xem, 30 củ cơ mà, ít tiền đâu!!!!

#nhatkyxeom
#nhatkyhanoi
#nhatkyhakin

#613: Nhật ký xe ôm: Oánh ghen

Cảnh báo: Văn trần thuật, từ ngữ chân thành. Ai thuần phong mỹ tục thì lặng yên đừng lằng nhằng nhé 😊).

OÁNH GHEN!

Lần này quẹt, xe ôm tới nhanh chưa từng có. Tôi mới vừa book đã thấy gần tới, còn chưa cả kịp ra khỏi nhà đi tới chỗ hẹn. (Bình thường tôi toàn ra đứng sẵn ở ngoài chờ xe vì nhà tôi trong ngõ, phiền xe tìm nó mệt).

Xe ôm tới nơi quần áo xộc xệch, mũ bảo hiểm vẹo vẹo mặt mũi xơ xác, nhưng lại cười rất tươi. Tôi đùa đùa cợt nhả:

“Mới đi đánh ghen về à mà hổn hển thế?”

Xe ôm giật tung người, mắt trồi ra:

“Ơ, sao chị biết?”

Tôi:

“Ủa? Ơ? Ủa thật luôn?”

Sau 10 giây tôi ú ớ vì không ngờ đùa mà thật rồi mắt tôi sáng quắc, nhảy vọt lên xe, hất hàm, háo hức (và đương nhiên không quên mở điện thoại bật ghi âm =)):

“Từ đầu như nào?”

XO, vào đề luôn, chắc cũng chỉ chờ có người hỏi:

“Ôi chị ơi đời này MÔNG NUNG như một trò đùa. Nãy em tới đón khách em bít cái gì đâu, thấy tới nơi có 2 chị đang đứng đó thập thò trước cửa cái nhà kia. Em vừa dừng nại hỏi đón chị nào thì một chị bảo nà: “Ơ bỏ mẹ cái thằng này gầy quá”. Em tưởng chị í đùa em nà không có sức chở chị ấy nên em bảo nà em gầy nhưng em chạy hơi bị KHỎE các chị cứ yên tâm. Thế nà chị í bảo là ô kê thế được, thế nếu em khỏe thì giờ chị nhờ thuê em đứng đây canh giúp chị ấy sắp có người ra, chị ấy sẽ trả hẳn 1 triệu. Em mãi chả hiểu các các chị ấy nói cái gì, em chỉ nghe thấy mỗi từ 1 triệu thôi, em cứ hỏi nại nà em phải nàm cái gì ạ, chị nào đi ạ? Núc đấy em cũng hơi sợ đấy vì không biết nà cái gì mà nại thuê tới 1 triệu, nhỡ bảo chở hàng cấm hay nàm gì phạm pháp nguy hiểm thì em không nhận. Em hỏi trông cái gì ạ, em phải nàm gì ạ thì cửa mở thế nà hai chị í nao vào gào nên ầm ĩ, cứ “địt mẹ mày ra đây, mày ra đây, hôm nay tao cho đăng xuất cả đôi bọn mày. Tao thề đúng 49 ngày nữa cho đôi bên gia đình nàm cỗ”. Ối giời thì ra nà đánh ghen em vừa nghe thấy thế em sợ quá quay đít vội định chuồn thì một chị nao ra kéo em nại bảo nà không được đi, ra giữ cái thằng kia cho chị ấy. Ôi em sợ quá run cầm cập mà chị í khỏe quá nôi được cả em với xe vào nại nuôn.”

Tôi (be like: *&^%%$$#@!)

XO (tiếp tục)

“Xong rồi ông kia cứ hất hất cái tay ra, ôi giời chửi nhau căng đét nuôn. Cứ địt địt mẹ mẹ u đầu nhức óc, cứ thằng hãm nồn con phò phạch. Hai bên cứ địt qua địt nại em thì không biết chị nào với chị nào và phải nàm gì. 2 chị kia tranh nhau chửi ông này. Một chị cứ nấy mũ bảo hiểm lao vào đập ông kia bốp bốp em thấy căng quá thế nà vào can thì bị chị còn nại giật ra chửi: “Ơ cái địt mẹ mày giữ nó cho bọn tao đánh chứ”. Thế nà chị ấy dí tay em vào ôm ông kia em chưa kịp phản ứng gì, em cũng ôm, nhưng mà bà í toàn đánh vào người em vì ông kia giãy quá. Mà núc giữ ông í bà kia cứ bảo địt mẹ mày đi phò mày nây nậu cho tao thằng khốn nạn, em cứ sợ họ cũng nây sang em”.

Tôi (nghe chưa ra):

“Lây cái gì?”

XO:

“NẬU í, bệnh NẬU í chị”

Tôi:

“À, à, nậu nậu, nhưng em có đi phò như ông í đâu mà sợ lây?”

XO:

“Ôi thôi biết từ đầu đã tránh cho nành, ai bít nó nây kiểu gì đâu” (bỏ mẹ, còn không biết nậu nây kiểu gì, nguy hỉm quá =)).

Tôi (nhìn thấy áo của xe ôm rách cả mảng)

“Thế là là rách hết cả áo vì bị đánh ghen đây à?”

XO

“À không áo này rách nà vì núc em định đỡ mấy quả TẨM QUẤT của ông kia cho bà chị này thì áo em cài nuôn vào cái mắc cài nhẫn đeo của tay bà í nó vướng tay bà í thế nà ông kia đấm trúng mặt bà í nảo đảo nuôn, thế nà bà í chửi cả nò nhà ông kia nẫn nò nhà em nên. À mà chị ơi cái nhẫn bà í XỊN cực, nó cào toạc cả áo em mà em vẫn thấy cái hột ấy còn nguyên, kim cương nà chắc”

Tôi (lúc này là nhịn cười lắm rồi):

“Thế là quân ta gây thương tích cho quân mình à?”

XO:

“Vầng, thì em GẦY mà, em bằng nửa người ông kia nẫn bà chị kia í, trầu bò húc nhau ruồi muỗi chết. Thực ra em cũng cố can ngăn họ ấy chứ, thấy cũng tội tội, phụ nữ mà PHẢI KHỔ VỀ ĐÀN ÔNG THẾ nhỉ. EM MÀ NÀ BÀ ẤY em thèm đéo gì cho khổ, có CÁI NHẪN ĐẤY sống đủ khỏe rồi”

Tôi, đã không thể kiềm chế:

“HA HA HA HA HA HA HA HA”
“Thế xong rồi như nào thì kết thúc, có bắt được cả em bồ kia không?”

XO:

“Ối giời núc đầu căng nắm chị, ông kia bị NỘT hết ra, nột cả áo cả quần, bồ chắc trốn trong nhà em không thấy vì 1 chị cứ nhăm nhăm quay video chắc nó sợ bị nên mạng. Xong ông kia trốn được vào nhà khóa cửa bảo nà gọi công an tới. Mà kể ra đánh ghen nó cũng VUI chị ạ, cũng thấy tức tức, tự nhiên cũng hùng hổ bênh vực 2 chị gái, CỨ NHƯ đánh ghen cho người nhà. Em thấy ông kia cũng có vẻ ngại cả em. Xong rồi hai chị kia có vẻ mệt bảo thôi quay được video rồi tung hê nên, em cũng bảo thôi em phải đi đây mất cả tiếng ở đây rồi. Hai chị ấy cũng tử tế nắm, thấy áo em rách quá mới cả em bị đấm nhiều quá mà toàn các chị ấy đấm nà chính nên bảo thôi cho cho thêm tiền bù nuôn cho cái áo. Thế nà nục hết túi còn 1 triệu 725 nghìn cho em hết nuôn. Em bảo thôi em không nấy đâu, em nấy 200 nghìn mua cái áo thôi mà hai chị không chịu, bảo nà mày không nhận tao đấm mày vỡ mặt tiếp bây giờ, em sợ quá nên nhận chị ạ”.

Tôi:

“HA HA HA đỉnh quá. Mà toàn về phe địch thế mà vẫn được nhận thưởng à? Sao có người tử tế thế được”

XO:

“Ôi đùa chị, dách áo toạc người vì 2 bên cùng đấm em thế thì cũng phải bồi thường cho em chứ. Mà nãy em vẫn đội mũ bảo hiểm trên đầu mà mấy nần bị cái dây đeo cổ nó thít cả cổ suýt tắc thở nè nưỡi nuôn!!!”

Tôi:

“HA HA HA HA. Ủa mà sao có tới cả gần 2 triệu rồi mà vẫn còn cố chạy làm gì, về nhà mua cái áo mới rồi nghỉ ngơi đi chứ, ăn chục quả đấm được cuốc xe 2,3 ngày rồi còn gì?”

XO:

“Nà mới GẦN 2 triệu thôi chị, em PHẢI CHẠY ĐỦ 2 triệu. Vì SỐ NẺ EM BỊ KHÓ CHỊU í ạ”.

Tôi, ngẫm nghĩ một lúc:

“Chốc qua hàng hoa quả cho chị mua ít hoa quả chị cúng nhé”

XO gật đầu:

“À sắp mùng 1 chị nhỉ, vô tư chị nhé, em cố chạy đủ hôm nay được 2 triệu mai em nghỉ DƯỠNG THƯƠNG, chị mua gì em cũng chiều”.

Rồi xong tôi chợt nhớ ra. Sáng nay tôi nghe loáng thoáng ở xa có tiếng cãi chửi nhau dữ dội lắm, mà thấy xe ôm đón mình gần ngay nhà. Hay có khi nào…

Tôi:

“Ê, phải đánh ghen cũng gần chỗ đón chị không?”

XO:

“Vâng, ngay gần đấy chị, Em đánh ghen xong là em nhận cuốc ra đón chị nuôn mà”.

Tôi:

“Đi thẳng luôn à? Là không dừng ở đâu vệ sinh vì vãi đái quá à”

XO, cười khùng khục:

“Đón chị nuôn đó, sợ chó gì đâu, cũng vui mà, MẤY KHI ĐƯỢC ĐI ĐÁNH GHEN”

Tôi:

“À, chị hỏi vì nãy giờ chị THẤY KHÓA QUẦN EM CHƯA KÉO”

XO (giật mình nhìn xuống)

“Ơ, thôi chết rồi, ơ, thôi chết rồi chị ơi, thế SÁNG GIỜ EM QUÊN CHƯA KÉO rồi”

Đoạn, loạng quạng né né vào lề đường kéo vội lên. Mồm lẩm bẩm bỏ mẹ thế cả sáng đánh ghen mình nại chưa kéo khóa quần, rồi trách tôi là thế mà chị thấy từ đầu không bảo em để em TƠ HƠ thế đi suốt phố không.

Tôi:

“Thì tơ hơ cả sáng rồi còn gì để mất nữa. Mới cả chị tưởng nó là một phần của câu chuyện đánh ghen?”

XO, bất ngờ Ơ rê ka:

“Ôi thôi rồi, EM ĐÃ HIỂU RỒI, hiểu vì sao hai chị kia tin tưởng em đánh ghen còn ông kia thì cứ ngại em rồi…khóa quần em chưa khóa thế này HỌ TƯỞNG EM BIẾN THÁI ối giời ơi…”

Và xe ôm than thở khóc lóc, nãy giờ kể chuyện bị đấm không sao mà nhắc chuyện quên kéo cái khóa quần thì tâm trạng lại thảm thít thế.

Tôi (an ủi):

“Thôi, không sao, dù sao cũng được 2 triệu và sắp có áo mới mà, đời người ai chả có lúc quên kéo khóa quần”.

XO:

“À, mà số em sao í, nần trước người ta cũng gọi em tới chạy xe nhưng nại thành thuê em giữ thang để chặt cây chị ạ. Xong đi tong đôi DÉP NÀO em mới mua vì trượt chân”. (Ủa phải mẹ tôi không =)).

Xuống xe, tôi cầm túi hoa quả đi khoảng 2 bước rồi quay lại nói xe ôm:

“Em ngồi ngay ngắn đấy cho chị được không?”

Xe ôm:

“Chị nàm gì chị? Chị định chụp ảnh em à, chị đừng có mà chụp ảnh em đấy, còn đang sợ nãy bị quay nên mạng đây”

Tôi:

“Không, chị nạy em thôi. Chị có sẵn hoa quả đây rồi…”

Và cứ thế, tôi cười cho nguyên chiều cho tới đêm khuya…

Chuyện từ mấy hôm trước mà tìm mãi 0 ra cái điện thoại chụp cái ảnh áo rách để minh họa kể cho các bạn nghe (chụp bằng điện thoại backup vì điện thoại chính dùng để ghi âm rồi 😊).

À, xe ôm đích thực Hải Dương quê tôi, thân thương nắm nuôn 😊).

#nhatkyxeom

#612: Nhật ký xe ôm: GẶP LẠI XE ÔM

GẶP LẠI XE ÔM

Nay kể tiếp chuyện xe ôm còn kinh dị hơn cả chuyện kể đêm phia tối qua.

Đó là chiều qua lên Hồ Gươm tiếp tục đi chụp ảnh 80 năm, lại cấm đường cấm chợ, lại đúng giờ đó là về, vừa qua 1 cơn mưa khổng lồ. Lại đứng bắt mãi mới được cái xe ôm

Xe ôm nhào đến, vì balo máy nặng nên tôi rất hay hỏi xe ôm là đặt nhờ cái balo dưới chân được không. Nay đang định đặt thì thấy xe ướt quá, lưỡng lự.

-“Í, đặt được không nhỉ?” Tôi lưỡng lự.

“Ơ được chứ, hôm nọ chị vừa đặt xong còn gì”. XO nói với cái giọng đầy quen biết.

Tôi:

“Ủa, mình đi xe nhau rồi à?”

XO:

“Chị không nhận ra em à? Hôm nọ em vừa chở chị về đi MUA SẤU đó còn gì? À mà chắc chị không nhận ra em đâu, em bị ngót đi mấy ký nước từ hôm đó tới giờ chưa bù đủ nữa”.

Đoạn, xe ôm thút má lại mắt thô lố nhìn lên tôi, để minh họa chuyện đã sụt vài ký nước. Tôi thề tôi choáng quá! Vâng, mới 3 hôm trước vừa kể chuyện Nhật ký xe ôm đi ăn sấu đó các bạn còn nhớ không? Thật không thể ngờ vừa quay lại Hồ Gươm mà giữa 10 vạn xe ôm giữa lòng thành phố rộng lớn tôi lại vồ lại đúng xe ôm này. Xe ôm bảo 3 ngày nay từ sau chở tôi từ Hồ Gươm về có dám quay lại trung tâm đâu vì tắc đường quá. Chiều nay mới chịu nhận 1 cuốc thì lại va lại đúng tôi!

“Hay nhỉ, nó cứ NỔ BỪA mà nó lại trúng chị. Trái đất quả là tròn!”. Xe ôm tóp tép.

“Nay chị mua thếm sấu nữa không?” Xe ôm hỏi thêm.

Tôi

“Sấu từ bữa giờ ăn chưa hết nữa, ê hết cả răng rồi”.

XO (cười rung xe) (ý là đáng đời đó).

“Mưa này chị vẫn chịu khó đi xe ôm nhỉ. Đồ đạc thế này mà không đi taxi, chị KHỎE thật đấy!”

Tôi

“Chị đi xe ôm cho tiết kiệm tiền, mới cả còn luồn lách mà về được nhà. Chứ nghèo không khỏe lắm đâu”

XO

“Chị chắc chắn là khỏe, em nhìn là biết. Mình đi với nắng gió thế này cơ thể mình mới khỏe. Người ta cứ sợ bị hít phải ô nhiễm nhưng cơ thể mình thích nghi được mà. Mà lỗ mũi của mình có LÔNG MŨI cơ mà. Không thì sinh ra cái lông mũi làm gì? Mà chị còn khỏe hơn, vì ngoài lông mũi như muôn người chì còn có KHUYÊN MŨI nữa!”

Xe ôm vẫn chưa hề quên cái khuyên mũi xỏ dây để dất đi mua sấu của tôi!.

Xe chúng tôi đi về qua con đường quen thuộc. Nơi sông Tô Lịch trong xanh có hai người công nhân cặm cụi nhấc từng hòn đá từ bên này sang bên kia. Dự tính, làm liên tục không nghỉ 120 năm nữa công trình sông Tô Lịch sẽ hoàn thiện để làm hẳn lễ kỉ niệm 200 năm. Xe ôm chỉ tay vào và bảo:

“Hôm bữa chị em mình đếm họ xếp đá được 5 viên nhỉ, nãy giờ em vừa đếm thêm là 3 ngày họ xếp thêm được 20 viên luôn đó chị!”

Rồi xe ôm mộng mơ:

“Khi nào họ xếp đá xong, nước trong xanh, chị CHỐNG GẬY ra đây với 1 túi sấu nhỉ?”

Tôi

“Lúc đó răng đếch đâu mà ăn”

XO

“Vâng lúc đó thì chị chỉ có nhìn túi sấu thôi chứ ăn gì được nữa. Thì cảm giác CŨNG NHƯ EM HÔM BỮA CHỞ CHỊ NGỒI ĂN SẤU SAU LƯNG THÔI!”

Đèo mẹ, nó vẫn ghim trong lòng…

Chia tay, xe ôm bảo:

“Hôm tới chị lên Hồ Gươm lại bắt lại em nữa thì thế giới không chỉ tròn mà còn nhỏ nữa”.

Tôi

“Lúc đó chị sẽ hứa mua cho em hẳn 1 cân sấu, em đừng có hờn giận nữa nhé!”

Và xe ôm đồng ý! Hôm tới mà tôi nổ cuốc lại vồ lại phát nữa tôi cho mịa nó chuyện này lên báo! Và tôi sẽ mua hẳn 3 cân sấu chín!

#nhatkyxeom

(Lội lại cách đây 2,3 hôm gì đó là có kỳ 1 nhé!)

#611: Nhật ký xe ôm – Chuyện kinh dị đêm phia

Chuyện (0 phải truyện) kinh dị đêm phia

11h30 đêm. Bắt xe về nhà.

Xe ôm nhào đến, vừa nhìn thấy tôi, anh ta bỗng nở 1 nụ cười ngờ nghệch, ngượng nghịu, nhưng có vẻ đầy dò xét, rồi ú ớ chỉ vào địa chỉ trên điện thoại. Tôi gật gật.

Người xe ôm này có nhiều biểu hiện không được bình thường cho lắm, cách anh ta đón tiếp tôi nó có nhiều sự dè chừng. Xe ôm rất hay liếc tôi qua kính chiếu hậu, tôi thấy hơi kỳ kỳ rờn rợn, nên cũng hơi phòng thủ 1 tí.

Đường vắng tanh vắng ngắt mặc dù mới gần 12h đêm. Chỉ có xe tôi đi trên đường. Rồi xe đi qua một khu đất rất rộng vừa bị dỡ ra, ngay phố lớn. Chắc dỡ để kỉ niệm 80 năm. Sao tôi đi qua con đường này mấy chục năm mà bỗng nhiên không thể nhớ được ngày trước nó là tòa nhà gì được. Buột miệng, tôi cất tiếng hỏi:

“Này, cái chỗ này trước đây nó là cái gì í nhỉ? Sao tự nhiên không nhớ ra?”

Tôi vừa dứt lời. Chiếc xe giật mình cái đùng rồi loạng choạng xéo xéo nghiêng trượt trượt làm tôi hú hồn theo. Như thể xe ôm vừa nhìn thấy một bóng ma.

“Ủa, bị cái gì à?” Tôi hốt hoảng, rồi nhớn nhác nhìn quanh xem va phải cái gì hay có hình ảnh gì kinh dị hay không. Đường vắng tanh vắng ngắt không thấy gì cả!

“Ôi chị, đêm hôm khuya khoắt rồi chị làm em sợ quá”. Xe ôm thốt lên, còn hốt hoảng hơn tôi nhiều lần.

“Em nhìn thấy cái gì à?” Tôi hỏi mà giọng hồi hộp, run run.

“LÀ…CHỊ, CHỊ… NÓI ĐƯỢC TIẾNG VIỆT HẢ CHỊ?” Xe ôm lạc cả giọng hỏi lại tôi.

Tôi:

!!!!!!

Xe lặng lẽ đi tiếp. Rồi 5 phút sau, khi tới một khu hoang vắng hơn nữa. Tôi nhẹ nhàng thì thầm:

“Hồi chị còn sống, chị còn nói được nhiều thứ tiếng nữa cơ!”

Xe loạng choạng, loạng choạng…

(Câu cuối là thêm từ gợi ý của khán giả thôi :))

#nhatkyxeom

 

(1) Facebook

#610: SỰ LỪA DỐI và Ở 1 MỘT THẾ GIỚI CÔNG LÝ CÔNG BẰNG THUỘC VỀ KẺ XẤU.

Hôm qua xem hết được 4 tập của bộ tài liệu The Echoes of Survivors: Inside Korea’s Tragedies. Còn 4 tập nữa.

Xem xong 4 tập mà chấn động quá. Mặc dù đã xem rất nhiều bộ tài liệu hardcore về các thể loại xâm hại tình dục, bắt cóc, tà giáo như “the Keeper”, “tell me who I am” hay vừa xong là “the Memphis Four”… rồi mà xem tới bộ này adrenaline vẫn chảy rần rần trong người, đến mức đi ngủ mà căng thẳng luôn!

Phim tài liệu mà cỡ này thì đúng là người làm phim gan to hơn hà bá. Cũng giống như bây giờ ai dám làm một bộ phim chuyên sâu về các Trại lừa đảo vậy. Hãy xem để thấy một thế giới khủng khiếp bẩn thỉu bởi những bất công, những sự phá hủy con người một cách tận cùng, sự mê muội tột bậc của đám đông và sự chống lưng, đứng sau của cả hệ thống chính quyền, pháp luật, an ninh. Một thế giới mà sự công bằng chỉ có trên phim (điện ảnh)!

Vì sao lần này xem mình đồng cảm tới thế, không phải chỉ là những câu chuyện quá trần trụi, vô lý và làm cho người ta ức nghẹn tứa máu. Đó là bởi vì chính những trải nghiệm bản thân của mình trong đó. Cho dù trải nghiệm của mình nó chỉ là một con tép so với đại dương của những bất công và khổ đau như trong phim. Nhưng mà chúng liên quan chặt chẽ và về cơ bản không khác biệt gì nhau về bản chất, chỉ là ở những cấp độ.

Nói về sự mụ mị tôn giáo hay tôn sùng một nhân vật quá đà. Đó là điều rất kinh sợ khi ở thời đại mạng xã hội, cả thế gian có thể bị lên đồng tập thể, bị thui chột tính common sense và có thể tin sái cổ vào bất cứ điều gì họ nghe được chỉ vì thông tin tới dồn dập và nghĩ bằng sự cảm xúc của người khác. Ngày trước người ta tôn thờ một đạo giáo, một nhân vật kiệt xuất, ngày nay, thậm chí một nhân vật xã hội rất bình thường cũng có thể trở thành thần tượng, được tung hô thậm chí tới mức loạn ngôn, tới mức khó hiểu. Chẳng hạn như gần đây có một số nhân vật được tung hô tới mức tưởng là lãnh tụ, với hình ảnh vô cùng đẹp đẽ nhiều tiếc thương, nhưng trong khi mình cũng chỉ dám ngậm ngùi thở dài vì những điều mình biết về họ, khi điều thiếu tử tế họ đã làm, đã bully mình tới thế nào, và mình biết họ đã xấu tính thế nào. Hay một ca sĩ chuyển giới với bộ mặt hào hoa thông minh, trí thức nhưng thực chất đều là đóng kịch, nhạc thì đạo, nói dối và thao túng tâm lý giỏi lập được cả cái đền luôn. Hay một thằng cha có cả trăm nghìn followers trên mạng xã hội, tự xưng là nghệ nhân trà, nào lên TV, báo đài với muôn ngàn hình ảnh đẹp vì quê hương đất nước, vì trẻ em cộng đồng, nhưng thực chất là một thằng lừa đảo máu lạnh, lừa thầy phản bạn… Một chị gái bán sách, nói lời hay ý đẹp, trái tim rộng mở nhưng mà có chút đi làm thiện nguyện phát thôi là lộ ra bản chất không thật thà, không có trái tim ấm áp như chị vẫn hay viết, vì chị cần câu likes quan trọng hơn còn lại chị để lại một đống xà bần phá hoại hậu quả từ những hình ảnh chị cần tô vẽ…. Tất cả vẫn được tắm trong hào quang tung hô, ngưỡng mộ, và vẫn tiếp tục thêm những nạn nhân mới mỗi ngày. Nạn nhân nói ra còn bị tấn công ngược lại í chứ. Thế nên như trong phim, những thể loại còn mang danh đứng đầu một tôn giáo, tự nhận là Chúa trời, thay mặt Chúa cưỡng hiếp hàng nghìn cô gái và nhận tiền của cả triệu người mà không một nạn nhân nào được bênh vực hay thậm chí dám lên tiếng, còn bọn chúng được cả một hệ thống cơ quan chính quyền lẫn lập pháp bảo vệ. Mình lên tiếng mình là nạn nhân mình còn là kẻ khốn nạn nữa là khác!

À, một điều “thú vị” nữa là thế giới của bọn Sociopath và Ái kỷ này có những quy chuẩn đạo đức rất riêng. Lẽ thường khi chúng ta là nạn nhân, chúng ta đi đòi lại sự công bằng và muốn tố cáo tội ác của bọn chúng đúng không? Nhưng ở thế giới của bọn chúng, chúng mới là những kẻ cần đòi lại công bằng. Trong các loại giỏi thì chúng giỏi nhất là đổ lỗi ngược lại cho nạn nhân, và thậm chí còn bắt nạn nhân phải nhận rằng những gì chúng làm là ban ơn cho họ (Điển hình nhất của ái kỷ ác tính). Ví dụ như trong phim tài liệu kia, khi nạn nhân của sự kiện bị bắt cóc, lạm dụng tình dục, sức lao động và hành hạ đánh đập đến tàn phá cả cuộc đời đi tìm lại gia đình của kẻ đang sống phè phỡn, sung sướng trên xương máu và nước mắt của những cuộc đời chúng phá hủy, thì chúng còn tỏ ra vô cùng bất mãn và vặc lại khi bị chất vấn: “Do we have rights too?”. Sự phá hủy của chúng với số phận của hàng chục nghìn con người là tận cùng nhưng bọn nó chỉ bị làm phiền bởi một vài chất vất thôi là đã bù lu bù loa lên là: “Bọn mày cũng phá hủy cuộc đời tao”. “Công bằng cho tao đâu”. Tức là chúng ta không thể nào khớp được định nghĩa tính đạo đức và sự công bằng của “người thường” với thế giới của bọn chúng.

Nó “thú vị” là vì sao, 2 năm nay mình liên tiếp gặp những câu chuyện thế này. Và chỉ ngay bây giờ thôi, khi đang giúp đỡ 1 người bạn bị lừa đảo chuyện đất đai. Được chứng kiến sự bài bản trong việc chúng thao túng và đổ lỗi ngược lại cho nạn nhân ngoạn mục thế nào. Bằng chứng lừa đảo đã là quá rõ ràng, giấy trắng mực đen. Nhưng thế nào đấy, vẫn thao túng cho nạn nhân cảm thấy mình ngu, mình vô ơn, mình mới là kẻ có lỗi. Nó vẫn trên cơ và thậm chí đòi công bằng một cách vô lý nhất. Ví dụ lúc nó lừa người ta lấy tiền, dụ người ta đi vay đi mướn phải khất xin thời hạn. Thì nó cho rằng cái thời hạn như thế là “ban ơn”, còn giờ chị đòi lại tiền tại sao chị lại… đòi ngay? Lúc tôi lừa chị tôi cho chị hạn đi vay tiền mà sao giờ chị đòi lại tiền (tôi lừa chị) thì chị đòi tôi phải trả ngay? =)). Đấy, nó là như thế đó!!!

Và chuyện những kẻ tự xưng là Kẻ cứu rỗi hay Chúa trời này còn lâu mới có thể lộng hành được khi không có sự chống lưng chắc bền của cả hệ thống chính quyền, công quyền đứng phía sau. Thế nên nạn nhân mà đi đòi lại công bằng thì chỉ có đứng trong mưa mà nước mắt hòa vào nước mắt của ông Trời mà hỏi. Mà được khóc đã tốt, nó còn dùng được mọi áp lực, từ cưỡng chế physically cho đến truyền thông để biến nạn nhân thành kẻ tội đồ, kẻ xấu xa. Lại quay trở lại câu chuyện vụ lừa đảo phía trên. Khi phát hiện ra lừa đảo, bạn mình đã tìm mọi cách chất vấn kẻ lừa đảo, bọn nó là 1 ekip. Thằng thì lập tức cài cắm câu chữ, thao túng tâm lý, đổ lỗi và rồi đe dọa lại ngược nạn nhân, thằng thì im lặng, thách thức. Nói là ra công an làm việc bọn nó cũng tỏ ra không sợ hãi chút nào. Cho dù bằng chứng đã quá rõ ràng. Điều đó thể hiện là gì? Là một là CA với Luật cũng chỉ để làm cảnh, nó sợ đếch. Hai là nó có quan hệ, nó có chống lưng, nó cũng sợ đếch.

Ngoạn mục là khi người bạn mình (vốn rất hiền lành, ngây thơ) cầm đơn tố cáo tới đồn. Thế nào đó, rất tài tình là từ một án hình sự được thuyết phục thành án dân sự, và sau khi thuyết phục thành án dân sự xong thì được khuyên… cầm đơn về và… thôi chờ nó trả nợ đi. Quả là tuyệt cú mèo đó! Thảo nào cái xã hội này bọn xấu nó nhởn nhơ và thảnh thơi ghê luôn vậy đó!

Thôi nói dài quá, vì nói nữa lại gấp 5 thế này. Lại nói tiếp từ từ ở những bài sau. Nhiều khi viết ra là cho bản thân mình là chính đó, còn ai đồng cảm được thì đông cảm. Và mình không phải khơi khơi mà cái gì cũng tin và cũng cho là hiểu đâu đâu, mình đều có sự trải nghiệm bản thân hết, và luôn học mỗi ngày để tỉnh táo, nhận định, cũng như giữ vững quan điểm của mình về cái gì gọi là đúng, là sai. Dù đúng hay sai đó chỉ là trong thế giới quan của mình! Một xã hội bệnh hoạn, hỗn loạn, bất công bằng như trong những phim tài liệu kia nó vẫn có thể tồn tại nhởn nhơ được phần lớn chính là sự ngu muội của dân trí đó. Và giờ với mạng xã hội và truyền thông, nó đang đậm đặc hơn bao giờ hết! Mạnh ai nấy sống thôi!

P/S: Cái vụ bạn mình bị lừa đảo là ở Ninh Thuận đó. Để mình chờ xem updates thế nào, có giải quyết không mình kể cho các bạn nghe nhé. Chứ ai lại để người tốt bị lừa, sống khổ sở còn kẻ ác cứ lại nhởn nhơ, coi thường thế được, phải hem? (Hiện tại đã nộp lại đơn thành công, giờ chờ đợi và hy vọng sự nghiêm minh của PL đây)

#609: Nhật ký xe ôm: Sấu chín hem?

NHẬT KÝ XE ÔM: Sấu chín dầm muối ớt!

Chiều nay, sau khi cả tôi và những người mẫu của tôi lao vào giữa đám đông và diễu hành để chụp những bộ ảnh “không khí 80 năm” vừa độc vừa truất không thể giống ai trên hồ Gươm. Tôi hoan hỉ hạnh phúc ra về và chợt nhận ra đặt xe giờ vừa đắt vừa chờ mút mùa. Và quả thật phải chờ tới 30 phút mới có xe tới, chỉ riêng quả né mọi ngả đường chặn để tới đón được tôi đã là quá xuất sắc. Mà là tôi đã lết ra phố lớn và đường thông rồi đó.

Xe ôm nhào tới, chọn đúng đích là tôi với cái balo còng lưng trên người:

“Nhìn chị là biết khách em”

Tôi:

“Sao hay vậy?”

XO:

“Vì chị truất!”.

Tôi:

“Tuyệt vời. Bõ công chờ 15 phút xe loằng ngoằng”.

XO:

“Chị thông cảm. Đảng và nhà nước chặn đường em quá chị, đau hết sờ cau” (???)

Xe đi vòng vèo, chiều nay gió mát hiu hiu, rất chất thu Hà Nội. Và đương nhiên làm sao mà lại thoát khỏi những hàng sấu chin dầm muối ớt ven đường. Tôi ừng ực và phải đòi dừng lại mua bằng được. Lúc đổ sấu vào túi, tôi thấy XO lấy hai tay lên bịt mắt làm cả tôi và người bán hàng phải phì cười.

Lên xe, tôi lịch sự hỏi:

“Ăn không?”

XO:

“Không, thôi chị ơi. Chị cho em ăn 1 quả là em HÓA THÚ đấy”.

Tôi:

“Chắc là sợ chua lắm hả?”

XO:

“Không, vì em mà ăn 1 quả thì em sẽ giật cả túi của chị”.

Tôi:

“Hự”

Và len lén ăn rất nhẹ nhàng, không muốn kích động vì bị giật mất túi sấu đó bây giờ tôi cũng sẽ hóa thú.

XO:

“Chị cứ ăn to lên, đằng nào em cũng thò lò nước bọt từ lúc chị mua tới giờ rồi. Ực”

Tôi: (sặc).

Rồi trời bắt đầu hạt mưa to lên. Tôi vừa nhai sấu vừa lo lắng.

“Chết dở nhỉ, sao lại mưa nhanh thế?”

XO:

“Tại chị đó. Tại chị ăn sấu nên ông trời cũng phải chảy nước miếng đó chứ sao”

Tôi:

!!!!!

XO:

“Nhưng cũng cầu mong không mưa, không thì khổ thân chị lắm”

Tôi:

“Không sao, chị có cầm áo mưa mà”

XO:

“À, ý là ăn sấu lúc mặc áo mưa nó khó chịu í chị. Mới cả mưa to chưa kịp cho quả sấu vào mồm nước mưa nó trôi hết cả muối với ớt rồi còn gì ngon nữa ạ”

Tôi (ò nhỉ?)

Rồi cao hứng, tôi giờ túi sấu lên chụp ảnh một phát, định chụp với cơn mưa. Xe ôm lại phàn nàn:

“Chị lại giơ cái túi lên làm gì, em nhìn thấy túi sấu trong gương đấy. Em sắp hết cả nước trong người vì nghĩ về cái túi đó rồi”.

Rồi, ực ực, xe ôm vừa nói vừa sặc.

“Thôi rồi, em sặc nước bọt của chính em thật rồi. Mình không nhắc chuyện ăn sấu nữa chị nhé, không em chết đuối mất” (!!!!).

Thế là tôi im thít vì sợ xe ôm mà chết đuối vì nước bọt thì giờ bắt lại xe ôm để về nhà thì lâu lắm.

Rồi, xe ôm bắt chuyện, lảng chuyện khác.

“Chị xỏ khuyên mũi để khỏi bị lạc đường hả chị?”

Tôi

“Ủa, liên quan gì?”

XO:

“Thì là để cho người ta xỏ dây vào mũi chị dắt đi cho khỏi bị lạc đó”

Tôi (á à nó xéo xắt mình ghê):

“Ừ, thì là dắt chị đi mua sấu dầm ớt đó”.

Tôi vừa nói vừa ực một cái.

Xe ôm ré lên:

“CHỊ CÓ THÔI NGAY ĐI KHÔNG?”

Tôi:

“KHÔNG!!!”

XO:

“Chị sống thảnh thơi ghê! Em sẽ bịt tai bật tai nghe!”

Xe ôm vừa ra vẻ hờn dỗi dứt lời thì xe rẽ vào đường Trần Phú. Một con dường không có gì cả ngoại trừ hai hàng sấu cổ thụ rợp trời, chưa kể dưới những gốc sấu ấy là lốm đốm những người bán sấu vừa tụt từ trên cây tụt xuống, những quả sấu to mọng tròn xinh la liệt trên vỉa hè….

Tôi (chỉ tay):

“Ô, sấu kìa!”

XO:

“CHỊ THÔI ĐIIIIIIIIII! ỰC, HỰ, ỰC, HỰ” (sặc)

Tự nhiên tôi cũng thấy lòng thảnh thơi quá, lại phải nhón một quả nhai móm mém thật to. Uhm, cái vị nó thơm nó chua chua, nó ngòn ngọt, nó mằn mặn, mà cái vị cay của ớt tươi nó ngon cực nha, không phải là ớt bột đâu í…

(Xe ôm vẫn có tip nha, để mua chai nước bù lại lượng nước đã bị sặc và vì khen tôi truất lúc gặp mặt!)

Ảnh: Tôi thích nhất là selfie với chữ “Dân giàu”chiều nay trong không khí 80 năm. Một mơ ước giản dị của mỗi người dân, cụ thể là tôi!

#nhatkyxeom

 

Ha Kin – NHẬT KÝ XE ÔM: Sấu chín dầm muối ớt! Chiều nay, sau khi… | Facebook

#608: NHỮNG CƠN NGHIỆN PHÁ HỦY CỦA THỜI ĐẠI

NHỮNG CƠN NGHIỆN PHÁ HỦY CỦA THỜI ĐẠI

Ban đầu định không xem “Painkiller” vì nghĩ chắc cũng chỉ drama đấu đá thông thường. Nhưng khi đọc info và thấy phim tuy fictionized nhưng dựa trên sự kiện có thật về thuốc giảm đau chứa opoid tên là OxyContin, loại thuốc một thời bị bác sĩ kê vô tội vạ và khiến cả nước Mỹ khốn đốn vì nạn nghiện ngập ma túy. Bởi vì hồi đi học về phim đã được xem một bộ phim tài liệu của sinh viên khóa trước về nạn nhân của OxyContin, phải nói là kinh hoàng.

Ngoài ra, cái làm mình tò mò đó là muốn tìm hiểu về thế giới của Sociopath, Psychopath: Thế giới của những kẻ không có tình người và sẵn sàng làm mọi điều xấu xa nhất trên thế gian này để có được tiền bạc, quyền lực và khoái cảm. Cho dù kể cả cần hủy duyệt cả loài người đi chăng nữa. Big Pharmas là nổi tiếng và đứng trong top đầu của thế giới không có tình người này.

Xong rồi xem xong, cái thế giới sociopath ấy lại không thấm và thú vị hơn bài học về sự mụ mị và thiếu hiểu biết của đại chúng, tức là các nạn nhân của sociopath. Có thể khi xem phim bạn sẽ chép miệng, chậc, một cái loại thuốc gây nghiện chết người và làm rục mòn xã hội như vậy mà sao người ta lại ngu dốt và tin sái cổ theo quảng cáo và hào hứng sử dụng tràn lan khắp xã hội như vậy, quả là một thời mông muội. Nhưng mà khoan nhé, bạn đừng quên rằng, từ thủa hồng hoang của con người, chuyện “mông muội” của đám đông là một phần tất yếu của sự phát triển và chọn lọc tự nhiên. Chúng ta luôn nghĩ rằng bây giờ mình khôn ngoan hơn và may quá, không bị là nạn nhân của những thứ “mông muội” và nguy hiểm như thế trong quá khứ. Nhưng mà nhầm to, chỉ có mỗi ngày xã hội càng phát triển thì con người ngày càng bị lệ thuộc, bị dẫn dắt, bị mụ mị bị cuốn theo những trào lưu, công nghệ mà họ cho rằng đang tối tân, tiện lợi, phát triển nhất bây giờ và lại một thời gian nữa khi hậu quả khôn lường xảy ra, và nhiều khi hậu quả còn là quá muộn để sửa chữa thì người ta mới tỉnh được. Và thế hệ mới, thời đại mới lại bị cuốn vào những sự phá hủy và mông muội mới.

Bạn xem những câu chuyện lịch sử và tài liệu về những thời đại cũ, sẽ thấy được rất nhiều những sai lầm của thời đại đã khiến xã hội một thời bị phá hủy và sai lầm tới như thế nào. Bao gồm cả công nghệ, y học, ý thức xã hội, quan niệm thời đại. Nhưng mà hãy nhìn ngay bây giờ xem bạn có nghĩ rằng bạn là nạn nhân của thời đại hay không? Có những thứ bạn có đang nhìn đươc hậu quả từ bây giờ hay không hay là mụ mị y như cái thời OxyContin như trong phim? Chỉ khi sự phá hủy xảy ra quá rõ ràng. quá nguy hiểm và quá muộn, thì người ta mới lờ mờ tỉnh ngộ. Và chưa kể, đứng đằng sau điều khiển xã hội luôn là những big powers, nơi chúng có tiền có quyền để có thể làm lợi tối đa, sẵn sàng phá hủy tận cùng thậm chỉ cả một vài thế hệ và cũng “chỉ cần một cú điện thoại lúc nửa đêm” (trong phim “Painkiller”) là cả xã hội lại êm, nạn nhân đi kiện có khi còn lại chính là kẻ bị đi tù.

Bạn nghĩ bây giờ bạn không sống của thời OxyContin sao. Tiktok chẳng hạn. Mới chỉ vài năm nay, nó đủ để shape lên tư duy tiếp nhận thông tin và rèn luyện trí não của con người một cách vô cùng cực đoan. Nhưng nó như là một cơn nghiện của OxyContin, khi được sử dụng nó làm cho người ta được khoan khoái, được kích động, được lười biếng, được mất lý trí, được nhiều lợi ích về kinh tế và sẽ phát nghiện, không thể tư duy và vận hành khi phải làm những kỹ năng cơ bản của cuộc sống. Không thể kiên nhẫn để nghe, đọc và hiểu hay có tư duy suy nghĩ cho một điều gì quá 1 phút hay sâu sắc. Hay sự xuất hiện và lạm dụng của AI khiến một câu xin lỗi hay cảm ơn cơ bản cũng khiến bạn không thể tư duy được. Đó là tinh thần, còn thể chất, những coca, nước ngọt bạn uống, những loại thuốc thực phẩm được nghe quảng cáo bạn dùng (là chưa cần nhắc tới bọn thực phẩm giả, thuôc giả, mỹ phẩm giả…), những kem chống nắng phải bôi vì người ta bảo bạn rằng bôi vào mới chống được tia cực tím và ung thư da, những kiến thức hổ lốn hỗn loạn về đủ các thể loại thực dưỡng, rồi hội nhóm, tôn giáo…. Rồi có khi phải sống trong cả một sự cưỡng ép của xã hội khi một cơn đại dịch bị ép đi test, đi tiêm vaccines vô tội vạ… Còn về môi trường sống, bạn hãy cứ chờ đợi và tin tưởng vào những lời nói ngọt ngào thổi vào tai: “Làm đẹp những vùng đất”. Những vùng đất mà giờ chỉ đến đời con bạn thôi chỉ còn đang là điều hòa và bê tông cốt thép!

Như OxyContin trong Painkiller, khi mới bắt đầu, người ta chỉ thấy những điều tốt đẹp, sự sung sướng vì bản thân được nuông chiều, sự tin tưởng vì những chính sách tuyên truyền, sự mụ mị của sự thiếu hiểu biết và không có tư duy tự tìm hiểu… còn hậu quả thì phải một thời gian sau đó nó mới lộ ra, quá trình phá hủy nó phải mất thời gian Mất thời gian để sự phá hủy có hiệu lực và thời gian để cho những ông lớn đứng phía sau được bịt mắt cả xã hội. cho tới khi không thể bịt được nữa. Và có điều này là nguyên tắc không bao giờ thay đổi cho tới tận khi loại người bị tận diệt: Đó là không bao giờ chờ sự ăn ăn hối cải, lòng trắc ẩn từ những kẻ tạo ra những sự phá hủy này. Hãy tìm hiểu về Sociopath. Chỉ có bạn tự cứu bạn được thôi!

“Chọn lọc tự nhiên” luôn là điều cũng sẽ tất yếu xảy ra. Sự chọn lọc này không chỉ đơn giản theo nghĩa đen là loài nào, sinh vật nào yếu hơn về thể chất thì loài đó sẽ bị tiêu diệt. Mà với con người ở thời đại này, nó đặc biệt đang nghiêng về phần ý thức và tư duy. Mà có những thứ nói bây giờ thì không tin, không định hiểu, không muốn hiểu, không muốn nghe, hiểu nhưng bất chấp, giờ chỉ cần vui cái đã, và “cả xã hội họ thế”. Cũng không phải tình cờ mà bây giờ lừa đảo đã thành một đại dịch của thời đại, một phần là do sự phát triển của công cụ, nhưng phần lớn là do dân trí đã bị Internet, mạng xã hội thao túng và làm cho “úng” cả một hành trình dài rồi, giờ là lúc nó đang thể hiện các hậu quả. Thôi thì cứ ở chọn lọc tự nhiên mà thôi chứ cũng chả làm gì được!

Nói chung cả mình và bạn, tất cả mọi người này sẽ không bao giờ thoát khỏi sự dẫn dụ, điều khiển của cả một bộ phận đứng nắm chỏm của xã hội, và cũng chẳng ai dám mạnh mồm nói rằng tao chẳng bị ai lừa, tao không bị ai dẫn dụ, tao đang không dùng những thứ cả thiên hạ dùng vì tao khôn ngoan hơn. Còn lâu nhé, đến mình cũng tự rèn luyện mỗi ngày, cố gắng luôn tỉnh táo đây mà mình cũng biết và không biết bị phụ thuộc vào rất nhiều vấn đề của thời đại. Bây giờ những cơn nghiện của bạn còn được AI nó học cho tới từng chân tơ kẽ tóc cơ mà!

Nếu hôm nọ mình có kể cho các bạn nghe về việc mình quyết tâm cố gắng không dùng điều hòa để rèn luyện cơ thể đối phó với sự ngày càng khắc nghiệt của khí hậu. Thì ở về mặt nhận thức, mình cũng đang hết sức nỗ lực để thoát được cái gì thì thoát, cố vậy thôi chứ cũng chả biết tới được đâu!

À, khi xem xong câu chuyện về OxyContin, cái mình nghĩ ngay một thứ tương đồng ngay bây giờ là Tiktok, thấy cả một thế giới bị mụ mị và nghiện ngập y như vậy, và mình chờ tới cái ngày mà hậu quả nó khôn lường và bàng hoàng như khi người ta thấy được hậu quả của OxyContin gây ra cho cả xã hội và thời đại là thế nào. Còn phía sau, những kẻ tạo ra nó, đang ở những siêu biệt thự rất to, uống những ly vang 500 năm tuổi và ăn món cá hồi kim cương khoan khoái chứ nó chả lo gì não bạn đang bị “úng” thế nào đâu (xem Painkiller có đoạn mô tả hình ảnh này một cách ẩn dụ rất hay).

Mọi người xem Painkiller đi, sẽ rất hiểu bài tâm sự này của mình. Các nhân vật tuy là hư cấu, nhưng dựa hoàn toàn vào các sự kiện có thật, họ đóng vai trò minh họa điển hình.

Còn ai đủ kiên nhẫn mà đủ đọc hết bài viết này tới đây, và hiểu mình nói gì, xin chúc mừng bạn. Bạn có nguy cơ sống sót cao hơn rất nhiều trong hành trình “chọn lọc tự nhiên” đó!

P/S: Painkiller chỉ là 1 phim live-action mang đầy tính ẩn dụ thôi. Chứ mình recommend bạn xem phim tài liệu về những cơn “mông muội” thời đại của quá khứ đi, nhiều vô kể!

Thêm:

OxyContin bây giờ vẫn được sử dụng để giảm đau, nhưng hầu như chủ yếu dùng cho bệnh nhân ung thư, những người đã ở mức “không còn gì để mất”, chứ không bị kê vô tội vạ tới mức hơi đau đầu tí cũng kê bất chấp vì lợi nhuận như thời đó. Nhưng ngay bây giờ, không đâu xa, ngay kháng sinh cũng đang bị kê và lạm dụng vô tội vạ, và hậu quả thì khôn lường! Tức là thời nào, chúng ta cũng mụ mị thôi. Bây giờ, còn có AI nghiên cứu tâm lý và điều khiển con người, phân tích đúng đích để cả thế gian phải nghiện thì thôi. Nghiện tất cả mọi thứ và không thể thoát được vì công nghệ đã điều khiển cả các cơn nghiện của các bạn!

Những cơn nghiện đều liên quan tới việc kích thích sản sinh dopamine. Càng nhiều thì lại càng ít. Mà thừa thiếu quá nhiều dopamine đều dẫn tới các loại bệnh tâm thần (mental illness), đặc biệt là tâm thần phân liệt (schizophrenia). Nếu đã may mắn được ông trời cho một cơ thể bình thường, một lượng dopamine vừa đủ thì hãy biết quý và giữ gìn như thế nhớ! Đây là kiến thức khoa học thường thức đó!

Khi cả thế gian bị cuốn theo những cơn nghiện, cơn mị dân, đem lại nguồn lời khổng lồ cho những tập đoàn đứng đằng sau đó, thì mọi sự phản đối sẽ bị chôn vùi như đập một con kiến. Trong “Painkiller”, trong cả trăm vị bác sĩ bị cuốn theo bán OxyContin đến bất chấp lương tâm thì chỉ có 1 vị bác sĩ già nua hiểu biết và có tâm nhất phản đối, nhưng vị bác sĩ này lại nghèo nhất, thấp cổ bé họng nhất, bị bắt nạt và chả ai muốn lắng nghe. Cũng giống như những sự lên tiếng yếu ớt và bị coi là “thiếu hấp dẫn” vì viết dài quá như bài viết này :)).