Posts tagged hakindiary

#638: HÃY YÊU MÀU XANH LÁ

HÃY YÊU MÀU XANH LÁ

Tôi là một người phải dùng rất nhiều máy tính và máy ảnh, máy quay, các thể loại máy. Những thứ mà một trăm phần trăm phải dùng mắt để xử lý, mà lại dùng nhiều mỗi ngày, nghĩa là nguy cơ hại mắt hơn các công việc khác hơn khá nhiều lần.

Trộm vía tới giờ tôi vẫn chưa phải đeo kính (trộm vía x100 lần please).

Nhưng hôm nay tôi chia sẻ với các bạn một kiến thức khoa học cực hay, những điều có thể bạn sẽ bất ngờ khi nghe thấy, “bí quyết” để đôi mắt của bạn được khỏe mạnh cho dù có thể phải tiếp xúc với máy móc nhiều.

Đó là ở việc nhìn vào màu xanh của cây. Không chỉ nhìn, mà còn là nhìn nhiều!

Từ nhỏ bố mẹ tôi đã thích trồng cây dù ở khu tập thể, trước hiên nhà vẫn cứ phải vài hàng cây có lúc chắn hết cả đường đi lối lại. Tôi ra đường là chỉ hếch mặt lên nhìn cây, và trong sổ ghi đầu bài của cô giáo những năm học tiểu học ở Việt Nam luôn có dòng phê: “Tâm hồn luôn treo ngược cành cây”. Mà cô phê vậy là nghĩa đen đó, vì đi học tôi chỉ nghển cổ ra nhìn những hàng cây cổ thụ xào xạc bên cạnh lớp học thôi. Tôi học trường Trưng Vương trên Hàng Bài, ngôi trường Pháp cổ chắc đẹp nhất nhì xứ bắc và toàn những cụ cây đã cả trăm năm tuổi.

Tôi đặc biệt ưa thích hình ảnh của những chiếc hạt khi nảy mầm ra chồi non tơ xanh. Ngày nhỏ có bãi đất nhỏ ở cổng thôi mà tôi suốt ngày ra gieo hạt. Vài hôm người đi qua đi lại nát bét cả mầm tôi lại ngồi khóc tu tu.

Và cứ thế lớn lên, xung quanh tôi phải toàn cây. Nếu tôi không được lựa chọn chỗ có nhiều cây thì tôi sẽ tự mang một vài cái cây về để được trồng. Đi đâu xa vài ngày cái tôi lo không gì khác là việc cái cây sẽ không có ai tưới.

Thói quen và niềm ưa thích đó sau này khi được học về thần kinh học, tôi mới hiểu hóa ra nó giúp ích cho tôi lớn đến thế nào trong việc điều tiết đôi mắt mình, vì đặc thù công việc không chỉ là chuyện cái máy tính hay máy quay, mà tôi còn phải làm việc với rất nhiều màu sắc và ánh sáng. Cũng là một lý do quan trọng độ nhạy màu sắc trong mắt tôi đặc biệt hơn những người khác.

Và việc nhìn nhiều màu xanh lá cây, có lẽ nó góp phần rất lớn trong việc đôi mắt của tôi cũng chậm lão hóa hơn rất nhiều so với những bạn bè đồng lứa, mà công việc của họ còn không dùng đến mắt nhiều như tôi. (Nhưng cũng có là từ gene di truyền đấy. Trộm vía bố mẹ tôi giờ vẫn đọc và viết ít khi dùng kính).

1. Màu xanh là thứ màu khiến mắt người cảm thấy dễ chịu nhất:

Có 2 nguyên nhân cho lý do này. Lý do thứ nhất là ở cấu tạo võng mạc, màu xanh lá cây có bước sóng nằm gần vùng mắt người có thể nhìn thấy rõ nhất. Vì dễ nhìn thấy nó nên não không phải mất nhiều năng lượng đê xử lý, do đó có thể nhìn nó rất lâu mà không cảm thấy nhức mắt, mệt mỏi. Bạn cứ nhìn thẳng trắng, đen, đỏ, nõn chuối… một chút xem là bạn sẽ thấy khó chịu ngay vì chúng cần rất nhiều sự điều tiết. Nhưng màu xanh lá thì sự điều tiết rất ít!

Nguyên nhân thứ hai là do tiến hóa của bản năng sinh tồn. Rõ ràng mỗi lần chúng ta được “trở về với thiên nhiên” đều thấy được “chữa lành” đúng không? Bởi vì bản chất của chúng ta chính là một phần của thiên nhiên, tiến hóa từ thiên nhiên. Thiên nhiên điều gì bao phủ lớn nhất? Đó chính là màu xanh của lá. Bản năng gốc đến từ thiên nhiên vẫn ở bên trong mọi giống loài, trong đó có con người. Màu xanh của lá tạo một cảm giác như là một tín hiệu “an toàn”, che chở như trở về nhà.

2. Hình dáng và chi tiết của cây cối cỏ hoa luôn rất “mềm mại”

Dáng một cái cây đang xanh tươi. “Ôi chiếc lá phong đẹp quá”, “ôi dáng cái cây kia thú vị quá”, “gió thổi lá cây đung đưa nhìn mát quá”… Màu xanh lẫn trong màu sắc rực rỡ của hoa, của quả. Tất cả đều rất mềm mại, là sự kỳ diệu của thiên nhiên, rất hiếm khi cây côi là những chi tết “chọc vào mắt” gây khó chịu. Những chiếc lá cây dù có một tỉ hình dạng khác nhau thì chúng đều rất dịu dàng và khi tươi tốt cho bạn những cảm giác đầy “sức sống”.

3. Nhìn cây, và nhìn ở khoảng cách xa, rất tốt cho thị lực:

Khi nhìn gần bao giờ mắt bạn cũng phải điều tiết nhiều hơn là nhìn xa. Nhìn xa về cơ bản là mắt đã được nghỉ ngơi tốt hơn (người ta hay nói là “phóng tầm mắt”:, sự “phóng” này cũng đã thể hiện một sự tự do thoải mái, như là một sự “giải phóng”, “phóng khoáng”). Và trong khi màu xanh lại là màu mà mắt ít phải điều tiết nhất. Thì khi nhìn xa vào một khoảng xanh, là lúc mắt bạn sẽ cảm thấy được nghỉ ngơi tối đa. Khi nhìn xa mắt bạn sẽ dễ chớp nhiều hơn là nhìn gần, mỗi lần chớp là một lần “refresh” đấy.

Nếu bạn để ý, bạn sẽ thấy, cây xanh sẽ được trồng ở rất nhiều những không gian công cộng như bệnh viện, trường học, công viên… Một phần vì để điều hòa môi trường, chống ô nhiễm không khí, tạo cảnh quan. Lý do rất lớn mà ít người hay liệt kê vào đó là nó tạo ra sự thư giãn rất dễ chịu cho con người.

Trẻ con càng được nhìn nhiều màu xanh lá cây, tiếp xúc nhiều cây từ nhỏ, thị lực của bọn chúng càng tốt và bền khi lớn lên. Lý do vì sao đã nói ở bên trên. Những đôi mắt được nghỉ ngơi và điều tiết đúng nhịp sẽ là những đôi mắt khỏe mạnh. Đặc biệt ở thời đại mà từ bé đã dùng quá nhiều thiết bị công nghệ như bây giờ thì việc hướng trẻ con tập nhìn vào màu xanh lá cây là một việc các phụ huynh nên cố gắng làm. Nhìn và ngắm nhiều cây còn có một tác dụng rất lớn nữa cho sự phát triển tâm hồn của trẻ nhỏ. Sự quan sát lớn lên của một cái cây, những “chi tiết mềm” của thiên nhiên khiến một đứa trẻ sẽ biết hiểu được kỳ diệu của sự sống, của cảnh quan, sẽ biết hiểu và yêu môi trường, thiên nhiên hơn khi lớn lên.

Màu xanh lá cây được nhắc ở đây phải là màu xanh của… cây, tức là đến từ cây, và từ cây thật. Màu xanh nhân tạo, màu xanh từ máy tính không thể thay thế. Có một mẹo nhỏ cho những người ngồi máy tính hay phải tập trung vào nhiều màu “nhân tạo” quá lâu là cứ khoảng 20 phút thì nên ngừng lại và nhìn vào một cái cây màu xanh nào đấy ở một khoảng cách xa xa, dăm bảy hay chục mét cũng được. Nhìn bọn nó một lúc là mắt lại được điều tiết, refresh, lại “hồi” lại để quay lại làm việc. Lâu lâu lại nghỉ, lại nhìn cái cây, lại thấy “ngon” ngay!

Tôi là người được học cả nghệ thuật lẫn khoa học. Tôi pro-science, và sống theo khoa học dù chẳng cần cao siêu, khoa học thường thức là được rồi. Những điều tôi kể trên với các bạn, nó đến từ kinh nghiệm của chính tôi đó. Tôi chia sẻ vì tôi nghĩ chúng tốt cho các bạn, và tốt cả cho tôi. Bởi vì thêm nhiều người hiểu và quý màu xanh của cây, của thiên nhiên hơn, thì người ta sẽ càng có ý thức hơn trong việc trồng nhiều cây hơn, biết quý cây hơn, hiểu về thiên nhiên hơn. Tôi đi kêu gọi bảo vệ môi trường cũng sẽ bớt đơn độc :D. Hiểu là sẽ hành động thôi!

Bạn cũng đừng nghĩ rằng mình cứ phải có cả khu vườn rộng thì mới trồng được cái cây. Khi tôi đi học ở Ohio, căn phòng bé vài mét vuông, mùa đông giá rét muôn loài ngủ đông mà tôi vẫn trồng được những cái cây rất xinh trước cửa sổ và sống được cả qua 4 mùa đấy!

Còn giờ, tôi sống giữa một khu rừng nhỏ giữa lòng thành phố! “Khu rừng” do chính tay tôi trồng. Xung quanh nhà tôi, đất họ có thể rộng hơn nhà tôi khá nhiều, nhưng họ xây nhà cho thuê hết rồi. Và tôi khẳng định mắt tôi tinh hơn họ nhiều đấy, được cái họ giàu hơn nhà tôi nhiều thôi 😀

Ảnh: Cây tiêu nương nhà tôi đang bắt đầu ra cả rèm hoa. Tôi thích tất cả các loài hoa màu tím nên vườn nhiều hoa tím. Nếu màu xanh giúp phục hồi thị lực thì màu tím giúp phục hồi cảm xúc tâm hồn. Để bài khoe cây tiêu nương nói tiếp màu tím nhé!

#637: Dear lũ chồn ló

Dear lũ chồn ló,

Lót xong viên đá cuối cùng trên đường đi ở vườn, cây nay lại tốt tươi, chỉ là không có một cọng hoa nào cả (à có vài, mới vừa nở lại). Nhưng cũng đủ cho tao lấy lại tinh thần vào vườn lao động như 1 tháng trước đây và móc lại tình bạn của tao và bọn mày từ trong tủ chống ẩm ra, à riêng con ml da đen thì tình bạn với mày tao còn nhét vào ngăn đá từ từ mới rã đông vì mày không chỉ phá hoại, mày còn dám trèo lên ngồi vào cái ghế vườn tao hay ngồi và nhìn thẳng vào cam nhe bộ răng trắng ởn ra cười nữa nhé!

1 tháng trước!

Đó là một ngày mà tao rất mệt mà vẫn đi làm kím tiền. Tao đã quên đóng cửa vào vườn: điều mà tao luôn lo sợ và luôn rình rập trong những giấc ngủ chập chờn của tao. Có lúc đang ngủ bật dậy tai ngỏng lên mặt nghệt ra ú ớ vì nằm mơ thấy quên chưa đóng vườn, vì tao biết tao chỉ hớ hênh 1 giây phút thôi là cái vườn ấy sẽ chỉ còn cái nịt!

Ấy vậy mà cũng có ngày chỉ còn cái nịt, cái nịt theo đúng nghĩa đen vì cả khu vườn hơn nửa năm trời tao chăm bẵm chăm chút từng bông hoa ngọn cỏ đã không còn gì cả ngoài đúng cái nịt mẹ tao treo trên cành khế lủng lẳng vốn để buộc cành khế!

Tại sao bọn mày có thể phá hoại tới mức trời rơi lệ tuôn đất gầm sỏi đá như thế, phá tới mức không còn chỗ đéo nào mà cho bọn mày sám hối được nữa! Buổi chiều hôm đó về nhà, tao đã ngỡ mình đang bước vào phim trường của một bộ phim của Sờ ti vần Sờ pi Bớt nơi trái đất vừa bị hủy diệt bởi khủng long bạo chó. Tao đã suýt thổ huyết! Tất cả các thửa mầm hoa đang lên, rau đang trồng chỉ còn là những ô đất đen sì. Tao run rẩy thò tay bốc từng nắm đất và cái rễ cây tan nát lắp bọn nó lại vào nhau trong cơn chấp niệm tuyệt vọng, và không cần phải tưới, vì mỗi gốc cây ấy đều được tưới đẫm nước mắt của tao rồi. Nước mắt tao rơi lã chã trên mỗi nắm cây tàn lụi đã được bọn mày cày bừa rất kỹ càng, thấm vào những giọt nước lóng lánh trên mỗi chiếc lá nát tao tưởng là nước mẹ tưới mà chỉ khi đêm đó tao mở cam ra xem lại mới biết những giọt nước long lanh ấy đều là do bọn mày chổng mông vào đái. À mà tao đã không biết lại đi tay trần bốc cây trồng lại vì sợ bao tay sẽ nát cây. Cái cmm!!!! Mỗi một bụi cây là bọn mày phân công nhau ra đái, cả một khu vườn mà không cụm cây nào bị bỏ lại phía sau. Mà không chỉ đái, bọn mày còn rải hạt me chăm chỉ từ đầu vườn tới cuối vườn. 6 thằng được ăn uống sung sướng quá nên là đủ sản lượng rải hạt me không thiếu một góc nào đúng không? Tao vô cùng phục bọn mày đấy, cái đó là bọn mày thâm hơn người rồi vì bọn người tao làm sao ỉa được nhiểu như thế, người chỉ có thể ỉa được vào mặt nhau mà thôi!

Khi xem lại cam, cảm giác đau lòng như thể xem một bộ phim buồn mà nhân vật nam ưa thích của tao mới bị trộm bắn chết. Mẹ tao chỉ vào ngó xem 2 phút mà thấy cảnh cuồng loạn cày bừa từng thửa hoa của tao mà mẹ xót quá đã bỏ chạy. Còn tao thấy hình ảnh từng con bay như chơi thuốc từ ô cây này sang ô kia, bay xong lại dừng bành đít ra tưới đất và rải me mà phẫn nộ tới mức khói bốc lên đầu có thể châm được điếu thuốc lá. Con đen ngòm ml kia, mày còn dám trèo lên ghế thõng thượt và nở một nụ cười khốn lạn! Mà mày quá đen nên trông mày như một con ma có răng đang ngồi. Mà mày còn điềm nhiền ngồi đó hẳn một phút! May có cam ghi lại không mọi người lại nói tao bốc phét!

Lần đầu tiên tao thấy tiếng người mẹ chửi con của bà hàng xóm cạnh nhà “Mày ngu như chó” lại thấy hợp lý và đồng cảm. Tao thậm chí còn lên mạng để xem người ta chế biến các món giả cầy 12 món như thế nào và thấy khá là ngon đấy chứ!

Tao đã nghĩ về các biện pháp trừng phạt bọn mày. Ví dụ một ngày tao sẽ giả vờ mở lại cửa vườn để lùa hết bọn mày vào bên trong và sau đó sẽ tắm từng đứa một ngay tại chỗ trong vườn, rồi tao gọi mẹ tao ra làm lông nham nhở để bọn mày nhìn không ra hình người nữa. Toàn những điều mà bọn máy sợ nhất đúng không? Như thằng béo kia, mỗi lần bị gọi đi tắm đều chui vào trong thùng rác nấp móc không thể ra, tao sẽ giặt mày hẳn 2 lần trong vườn!

À, mà ngay tối hôm đó tao đã quyết định trừng phạt không cho bọn mày ăn. Nhưng quả thật tao không lường được bọn mày là một lũ ái kỷ nguyên chất với khả năng thao túng tâm lý đạt đẳng đai đen. Tao không biết bọn mày đã làm thế nào mà chỉ 3 tiếng không cho ăn tối thôi mà bọn mày đều trông như mỗi tiếng không được ăn là đã rớt mất 1kg thịt. Tao biết là tao bị thao túng tâm lý mà tao vẫn tò tò lại phải vào múc cơm ra cho bọn mày ăn. Bọn khốn lạn!

Bọn mày cũng biết thừa tao là một con người quá thông minh và hiểu biết, vì chỉ cần sau 2 tiếng phá hoại thôi là bọn mày quên con mẹ nó hết rồi nhớ được cái đéo gì đâu, mà người thông minh như tao lại hiểu điều đó. Nên sau đấy tao không thể mắng chửi gì bọn mày vì có cũng chỉ tao nghe tao hiểu. Và cùng lắm giờ tao lên mạng tế cho cả thế giới biết nhà tao nuôi 6 con phá hoại như thế này. Tao viết về chó nhưng chỉ để cho người đọc và biết chắc bọn nó sẽ thả haha trên nỗi buồn của tao. Bọn mày hiểu nỗi ức chế đấy không hả????

Tao viết bài này trong lúc bọn mày vẫn ngồi nhìn tao hau háu, Con vàng ml nhe răng cười lằm lốn với bộ răng xuyên không. Thằng béo thì rải cái bụng chạm đất của cơ thể gầy gò ốm yếu của mày lún cả sàn nhà bố mẹ tao. Thằng Phốc già ngồi thở hổn hển cậy tuổi già giả khùng giả điên khiêng tủ lạnh. Con đen thì chỉ thấy hàm răng bay lơ lửng trong không khí. Thằng Nhọ thì ngồi như một thằng người cởi truồng, nghiện nghẹo cổ vì chứng viêm tai mãn tính chữa mãi không khỏi, hàm răng nửa lộ thiên nửa cài then.

Cái đèo nhìn bọn mày lắm lữa, đm ức vl!

!!!!

#nhatkydoitao

Cười lằm cười lốn

#631: NHẬT KÝ DI CHUYỂN CÂY MỘC – P1

NHẬT KÝ DI CHUYỂN CÂY MỘC

Lần đầu có một trải nghiệm như đêm nay, phải ngồi kể lại ngay kẻo quên!

Số là bữa qua cửa hàng bán cây của Tiến, Tiến là hàng xóm cũ và là bạn của thằng em trai tôi cả thủa thiếu thời. Tiến giờ có cửa hàng khổng lồ đủ các loại cây, đặc biệt là hoa lan ở địa chỉ 202A Hồ Tùng Mậu. Định bụng chỉ là tới ngắm nghía cây cối mua sắm Tết và thêm ít cây trồng tiếp cho khu vườn bé xinh sau nhà.

Tới cửa hàng cây của Tiến tôi cắm mặt vào coi cây vì nhiều cây quá, một hồi mỏi cổ vươn vai thì ngẩng lên thế nào úp vào mặt là một cây mộc khổng lồ. Trước giờ nghe nhiều về cây mộc hoa vàng một thân đắt đỏ nổi tiếng lắm mà giờ mới được nhìn thấy. Gì chứ tôi rất thích mùi thơm của hoa mộc. đó không chỉ là một mùi hương hoa đơn thuần, mà nó có tác dụng xoa dịu tinh thần vô cùng dễ chịu, ngửi được mùi hương này thoang thoảng trong gió, là mọi thứ cứ mềm hết cả lại.

Và sau đó, và sau đó thế nào không thể nhớ được nữa. Mà thề dù mới có mấy ngày mà đã quên tiệt không nhớ đã nói với Tiến cái gì, Chỉ nhớ tới đúng câu Tiến nói: “Chị thích em tặng cái cây cho chị”. Bởi vì tôi biết cái cây mộc này là rất đắt tiền. Còn tôi thì không bao giờ mơ có tiền mua cây mộc, nghĩ tới việc làm sao vác nó được về nhà đã không biết có đủ tiền không chứ chưa nói là mua nó. Nhưng Tiến nói em muốn tặng cho bác, và cho Nam, là em trai tôi, như quà mừng thằng em trai tôi có em bé. Nhưng đương nhiên có là tặng ai thì người máu nhất để xin nó có lẽ… là tôi =)).

Vâng, tới giờ tôi cũng vẫn không nhớ tôi đã nói gì với Tiến! Nhưng việc được tặng cái cây mộc đó quả là một cú sốc. Tôi thích lắm, thích tới không tin được, nhưng cùng lúc tôi cũng đang nghĩ trong đầu bỏ mẹ làm sao mà vác được nó về. Vì nó nằm trong chậu, có khung sắt bao quanh, cao gần 4 mét, vành tán cỡ 3 mét, nói chung sơ sơ chắc cũng phải gần tấn quá. Nhà tôi thì trong ngõ sâu, xe tải có vào thì tôi phải đi trước vừa đi vừa lạy từng mặt hàng một ven ngõ xin né cho cái xe đi vào, và đương nhiên cũng chỉ được vào buổi đêm.

Lúc đó thấy mặt Tiến đỏ lắm, đúng kiểu chắc vừa ăn tối ún riệu ở đâu về. Tôi nghĩ trong đầu, có khi thằng này nó đang say nên nó cho cây. Tôi có lại gần hít hít Tiến và hỏi lại lần nữa: “Tặng thật hả?”. “Em đùa chị đâu”. Tôi giật lại, ồ wao, có vẻ nó cho thật. Rồi tôi giật lùi giật lùi đi xa dần, vẫn vừa đi vừa nhìn Tiến, Tiến người vẫn lắc lư và mặt vẫn đỏ quạch. Tôi vẫy vẫy Tiến ý bảo ok để chị về hỏi mẹ. Nói chung là tôi thích cây mà nghĩ tới cảnh làm sao vác nó về nhà và sẽ tốn kém thế nào thì tinh thần tôi vô cùng lung lay!

Về tới nhà nghe bảo cây mộc Tiến tặng đấy, mắt mẹ tôi sáng rực lên. Và lần đầu tiên khi nói về việc đem một cái cây về mà nhà tôi có sự đồng thuận. Nhưng đương nhiên mẹ tôi không thể biết được cái cây nó siêu to khổng lồ cỡ nào, mẹ bảo cứ đem cái chậu về bê để vào góc sân. Tôi chìa ảnh cho mẹ coi và mô tả nó to và nặng lắm. Mẹ tôi gắt lên nói là nhìn là biết, mày thì biết cái gì. OK fine, tôi tới tận nơi thì không biết cái gì nhưng mẹ tôi ở nhà nhìn ảnh thì biết cái gì. Nhưng tín hiệu đáng mừng là mẹ tôi cũng thích cái cây. Vì nếu mẹ tôi không thích thì chắc tôi cũng không biết có động lực nào mà quyết tâm mang được nó về. Đồng ý rằng cây mộc này rất quý và rất đắt tiền nhưng mà với người nghèo như tôi thì nào có mơ được chơi cây xịn thế trong đời, vác về ngốn một đống tiền là chắc và người phải trả không ai khác là tôi!

3 ngày liên tiếp tôi đều nhắn Tiến, vào nhiều khung giờ khác nhau, chỉ để đảm bảo rằng giờ đó chắc không phải giờ Tiến say, hỏi lại: “Thế vẫn cho cái cây hả?”. “Em đùa chị đâu”. Tiến lại trả lời. OK, vậy chắc là cho thật rồi đó =)).

Và thế là tôi đau đầu để nghĩ xem làm thế nào để vác được cái cây về một cách tiết kiệm nhất. Mà vấn đề đôi khi còn không phải là tiền, vấn đề là làm thế nào để vác được về nhà trồng nó mới là điều làm tôi bạc tóc vì chẳng có xe to nào tiếp cận được cả. Tôi cũng chưa tưởng tượng được cái cây nặng cỡ nào và phải cần làm gì.

Tôi níu kéo chị Nga, chị chủ khu vườn Công viên thực vật cảnh Việt Nam, một khu vườn khổng lồ giữa lòng Hà Nội, chắc chắn là người rất nhiều kinh nghiệm trong việc chuyên chở cây. Thế mà chị nhìn thấy cây mộc chị cũng hơi ngán, nhưng thật tuyệt vời là chị luôn cho tôi những gợi ý cực chất lượng, và cả contact nữa. Sau nhiều hồi bàn bạc, tôi kết là chỉ có xe tải nhỏ mới vào được gần nhất nhà tôi mà thôi, xe cẩu về độ cao là không thể vì sẽ vướng vào dây điện và hàng quán trong ngõ.

Nhưng vấn đề nan giải nhất là làm thế nào để nhấc được cái cây ra khỏi cái chậu và cho lên xe tải thì tôi có vẻ bất lực. Chỉ có thể thuê xe cẩu để cẩu cây, nhưng di chuyển thì chỉ có thể là xe tải vì ngõ nhà tôi xe cẩu không vào được, thế là phải vừa cẩu vừa tải.

Xong rồi làm thế nào để từ xe tải vào được trong cổng nhà tôi, rồi vào được nhà làm sao nhấc được vào cái hố đã đào sẵn trước cửa sổ thì ChatGPT cũng phải gọi bằng điện thoại. Và again, vẫn không biết được cái cây nặng cỡ nào và các phương án xử trí. Vì mọi thể loại xe cẩu, nâng… đều không thể tiếp cận được vào bên trong ngõ sâu cỡ này, chỉ có thể sức người, mà là bao nhiêu người mới được? Tôi hoàn toàn không có kinh nghiệm gì về vụ này!

Tôi hỏi một contact xe cẩu. Xe bảo: “À, chị tìm người bứng được cái cây ra thì em cẩu về cho”. Tôi was like: “WTF?” Cần xe cẩu nó bứng cây mà giờ cần người bứng thì xe mới cẩu cho thì thôi cần xe cẩu làm gì.

Tôi đã hỏi một vòng thành phố với mọi phương án đề ra, hỏi cả Tiến mà Tiến quá bận vì giáp Tết và Tiến nói cái gì í tôi hiểu chết liền. Trời ơi có một cái cây mà nó cực nhọc thế này đây. Cuối cùng sau khi tổng hợp ý kiến quốc hội thì chỉ có cách duy nhất là: Xe cẩu cẩu cây ra khỏi chậu, đặt sang xe tải. Xe tải đi về nhà rồi chuyển qua xe kéo, xe kéo vào được tới nhà thì dùng sức người đặt vào trong hố.

Tôi lại đau đầu tiếp vụ tìm người ở đâu. Trong lúc xe ôm chở tôi ra cửa hàng của Tiến để tôi khảo sát xem cách di chuyển cây, cậu bé xe ôm đang là sinh viên năm nhất cũng khá to người hùng hổ bảo: “Chị, chị để em gọi thêm bạn cùng phòng em tới nữa”. Tôi mắt sáng rực bảo thế tốt quá tôi đỡ phải đi đâu tìm, rồi tôi nhờ Tường, thanh niên shipper đã ship táo Bàng La cho cả Hà Nội vừa xong cũng rủ thêm anh em bạn bè tới. Tôi tính nhẩm thế cũng được phải 6,7 người rồi, tính cả bạn lái xe tải có khi là 8 luôn, thế chắc là đủ!

Tôi đã định mượn cái xe nâng của chị Nga mà nó lại xa nhà tôi quá, nghĩ thôi chắc không cần, 7,8 thanh niên chắc nâng được cái cây chứ?

Vâng, tối qua, khi tới ngày phải mang cây về vì sân nhà đã đào đất tung tóe bố tôi không dắt xe qua được đang cáu nhặng. Tôi tới cửa hàng Tiến từ sớm chuẩn bị (tinh thần là chính) mặc dù hẹn cẩu và tải vào giờ khá khuya để tiện đường thông thoáng di chuyển.

Thanh niên grab sinh viên năm nhất xuất hiện tại cái cây. “Em có người rồi chị”. Tôi nhìn mãi không thấy người đâu. “Đâu em? Mấy bạn?”. “Dạ 1 bạn”. “Thế đâu?” “Đây, chị”.

Đoạn, thanh niên grab sinh viên với đôi kính đít chai tầm 10 độ xoay người, mới hiện ra đằng sau một thanh niên khác, ước tính cao 2 mét (nhưng có chia đôi), cùng đôi tay mà tôi biêt chắc cũng có thể sử dụng để khều quần áo được, có lẽ nặng bằng 2/3 tôi. “Dạ em đây, em sinh viên năm hai ạ”.

Giây phút ấy, tôi đau tim quá. Rồi tôi nhìn lên cái cây, tôi thắc mắc rằng, rồi bọn nó sẽ nâng cây cho tôi hay là để cây sẽ nâng bọn nó luôn cả thể?

(Còn tiếp).

#hakindiary
#nhatkyhakin

#629: Một chuyến tới Bảo Lộc. P1

Từ sân bay Liên Khương về Bảo Lộc hình như chỉ có duy nhất 1 cái xe khách tên là Bảo Vân vào tận sân bay để đón khách. Nhưng có lẽ đó là 1 cái xe buýt biết bay. Và bằng những cách nào đó với từng đấy con người và những thùng hàng khổng lồ tưởng như chiếc xe phải gấp 3 mới chứa được thế mà người lơ xe nghệ nhân vẫn nhét được đầy đủ vừa khít như có phép màu. Tôi thì ngồi co rúm lại với chiếc ba lô 15 kg trên người. Tôi vẫn ấn tượng giọng người phụ nữ trực điện thoại của nhà xe, tôi gọi 3 cú thì cắm cảu như mắm ớt với tôi cả 3 nên cũng hơi mất cảm tình, đã thế trên xe lại chật chội và xe biết bay nữa. Thế nhưng tới đoạn tính tiền xe, khi 2 người khách là 2 người phụ nữ người đồng bào có tuổi khắc khổ vác gùi chắc mới đi làm thuê về đưa tiền cho lái xe, nhưng xe không nhận. Lúc họ ra khỏi xe về rồi thì lái xe mới nói rằng họ là những người khó khăn nên toàn cho đi nhờ xe chứ không lấy tiền. Thế là tôi gật gù và tha thứ hết cho cái sự cáu kỉnh của cô điện thoại nhà xe và cái sự chật chội bay bổng này :)).

Xe thả tôi giữa phố Bảo Lộc. Tôi ngơ ngác. Ơ lúc nãy tưởng là lái xe nói rằng sẽ chở tôi đến tận nơi cơ mà? Thế nhưng lái xe nói với tôi rằng chị yên tâm có xe trung chuyển rồi, và hóa ra chiếc xe trung chuyển đó là… 1 bác xe ôm đang đứng chờ sẵn. Tôi hốt hoảng bảo ơ không đi xe máy được đâu vì có 1 cái va li to lắm. Thì lơ xe bảo: “Ôi giời chị lo gì người Bảo Lộc chở được hết chị yên tâm!”. Và quả thật lại 1 lần nữa tôi vô cùng ngạc nhiên khi chiếc vali 20 kg của tôi được đặt lên trước chiếc xe máy 1 cách ngon lành gọn nhẹ, điều mà bố tôi chỉ có thể gọi bằng điện thoại. Còn tôi thì ngồi sau bác xe ôm còng lưng vác tiếp cái ba lô 15 kg cùng chiếc xe kéo.

Như thế nào đó, những người Bảo Lộc thân thiện đáng yêu đã luôn nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến và thương cảm từ những giây phút đầu tiên tôi tới.

Bác xe ôm khi chở tôi cứ nhìn chằm chằm vào cái xe kéo nhỏ mà tôi hay để kéo cái balo máy 15kg của mình. Rồi đi được 1 lúc bác nói: “nhìn con vất vả quá nhỉ đồ đạc nặng như thế này lại còn phải đem theo cả xe kéo nữa, con là chuyên đi chở hàng hả?” Có lẽ hình ảnh tôi vác ba lô trông lực điền lắm!

Một lúc sau khi tôi đang đi lang thang để tìm mua ít trái cây ăn. Thì 1 người phụ nữ bán trái cây gọi tôi lại mời tôi mua. Tôi đứng săm soi xem nên mua quả nào, đang chọn dở 1 vài quả ổi và 1 ít nhãn thì người phụ nữ nhìn tôi hỏi han đầy tò mò: “Em vừa mới đi bán hàng ở đâu về hả? Em bán hàng gì đấy?” Thì ra bên cạnh dáng lực điền síp bờ tôi còn có dáng của 1 người phụ nữ tiếp thị hàng rong nữa.

Rồi chiều tà khi tôi đang lọ mọ chạy xe máy đi xuống dốc thì bất chợt nhìn thấy 1 chút ráng hoàng hôn thật vô cùng xinh đẹp. Mặc dù trước đó trời vừa mưa to gió lớn. Thế là tôi dừng chiếc xe ở góc đường rồi chạy ra bấm vài pô ảnh, chỉ mất có 1 phút thôi. Và rồi khi tôi quay trở lại chuẩn bị đi tiếp thì không thể nhớ nổi mình vừa nhét chiếc chìa khóa xe máy vào ngăn túi nào. Tôi lục tung tất cả các loại túi có thể trên người để tìm chìa khóa xe mà không thể thấy được tung tích của nó ở bất cứ đâu. Lúc đó đoạn trên dốc cũng khá là hiểm vì xe lên xe xuống cần phải tránh nhau mà chiếc xe của tôi nó cũng sát mép đường nên tôi rất cần nhanh chóng để di chuyển tiếp. Nhưng như thế nào đó tôi cuống quýt lục tung tất cả mọi thứ có thể mà không thể thấy được chiếc chìa khóa đâu. Tôi không thể hiểu nổi tại sao mới ngay đây mà chỉ có từng đấy cái túi mà không thể nhớ và không thể thấy được cái chìa khóa, không lẽ có ma? Trong lúc tôi đang phát điên để đi tìm chiếc chìa khóa thì 1 người phụ nữ lao tới, chị ấy tỏ ra vô cùng quan tâm và băn khoăn về tôi rồi thốt lên:” trời ơi tội nghiệp con nhỏ này quá, nãy giờ mất cái gì mà tìm hoài không thấy vậy?” Tôi mếu máo bảo rằng chìa khóa xe em vừa mới để đây sao mà sao bây giờ không thể thấy được nữa. Chị bảo em cứ lột hết người em ra đi rồi thế nào cũng thấy chứ làm sao mất được. Và trong lúc tôi lột tanh bành tất cả mọi thứ có thể trên người để tìm chìa khóa thì chị cũng dừng xe lại và lọ mọ đi quanh chiếc xe của tôi cúi đầu xuống đường để tìm xem tôi có rớt chìa khóa ở đâu không. Chị còn hỏi tôi là chìa khóa màu đen hay là màu gì, có cảm ứng không, có điều khiển từ xa không…Rồi chị liên tục an ủi tôi cứ bình tĩnh tìm đi không rớt được đâu chỉ có ở đây thôi. Và người phụ nữ ấy đã ở bên cạnh tôi để khích lệ tinh thần đúng 10 phút cho đến khi tôi sờ được chiếc chìa khóa trong chiếc túi áo mà trước đó tôi đã sờ và lục tung 20 lần. Chị ấy thở phào nhẹ nhõm theo tôi rồi mới yên tâm lên xe đi tiếp. Trước khi đi chị ngoái lại an ủi tôi câu cuối: “Cái hồi mới đẻ giống em chị cũng hay quên y hệt như thế đấy không sao đâu!”… À thì ra tôi còn có dáng của một người phụ nữ mới đẻ đãng trí nữa!

Trong khi ở đô thị phồn hoa người ta luôn thốt lên: “Bạn là nghệ sĩ à?” hay “Nhìn bạn đã thấy ngầu “ Thì có lẽ về Bảo Lộc tiêu chuẩn ngoại hình của tôi có những định nghĩa nhân văn khác và có nhiều sự gợi cảm hơn!

À, còn vụ tối ra phố quét được xe ôm, rủ tôi ở lại Bảo Lộc đi. Ngày hái cà (phê), tối đi chạy xe giống bạn. “Cuộc sống ở đây cũng dễ mà”, bạn nói!

Chắc tôi cần chút chấn chỉnh lại ngoại hình vào ngày mai. Có lẽ tôi sẽ mặc một chiếc quần bò xem sao!

#nhatkyhakin
#hakindiary

https://www.facebook.com/hakinkin/posts/pfbid02o48ywZzJf2Tem19GK1R9qGPDMetiHE3jR4G4wMXfsnMKPM3EojKgpyLn2dynarYwl

#628: Sushi

Trong một chuyến đi tới một thị trấn nhỏ, thị trấn nhỏ mà lại trong lòng một thành phố nhỏ. Lúc đó tôi đi theo một người bạn để quay phim, có một ekip phim đang quay ngoại cảnh cho một bộ phim lớn ở Hollywood. Họ cần quay nhiều phân cảnh ở nhiều địa điểm, nên đây cũng là một ekip nhỏ. Điều thú vị là, họ tin tưởng tôi trong việc chọn một bối cảnh. Chọn được là quay luôn, vì không có nhiều thời gian và ngân quỹ!

“Sushi”, nick name bọn tôi hay đặt cho anh chàng quay phim có mẹ là Nhật lai da trắng, bố là người da trắng. Sushi rất tự hào về dòng máu Nhật của mình dù chỉ có ¼, và cũng hay là cậu có đôi lông mày dày đậm của người Nhật, màu mắt nâu và mái tóc hay búi sau gáy. Sushi bảo gọi với cái tên như vậy thì cả thế giới sẽ biết mình là người Nhật. Trước bữa ăn, cậu hay chắp tay: “itadakimasu”.

Hồi đó, người bạn trai của tôi cũng là một anh chàng Mỹ gốc Nhật. Sushi hay tò mò về người bạn trai của tôi, hỏi rằng anh Nhật của tôi có hay về Nhật không? Có nói tiếng Nhật giỏi không? Hai người gặp nhau trong hoàn cảnh nào? Tôi đã sang Nhật chưa? Tại sao tôi lại thích một anh chàng Nhật vậy?

Tôi bảo, là vì tôi thích đôi mắt màu nâu và hàng lông mày rậm của mấy anh Nhật đấy! Sushi cười mỉm, lộ ra hai chiếc răng thỏ duyên dáng, cũng thật là đặc trưng của người Nhật!

Bối cảnh lúc đó chúng tôi cần quay là một chiếc cầu bắc ngang qua thị trấn, phía bên kia là một dãy nhà Victoria’s cổ đẹp như trong phim Little Women. Nhân vật chính đang đi tìm lại người yêu xưa, một trong những ngôi nhà đó là tuổi niên thiếu của tình yêu thủa ban đầu. Hôm đấy, Sushi quay xong rồi bỏ đi đâu mất, tôi không kịp gặp để hỏi: “Câu có thích cái bối cảnh tôi chọn hay không?”

Hôm sau, khi ngồi ăn sáng thảnh thơi trong một quán café nhỏ xinh trên phố chính. Nơi cả con phố dài chỉ có một quán ăn sáng và café, kiêm luôn một quán bar khi chiều tới. Sáng nay đoàn off, chiều sẽ di chuyển tới một khu rừng nhỏ và những con suối róc rách. Sushi lại gần tôi và cũng uống 2 shots Cappuccino. Sáng nay, cậu chàng xõa tóc, dài mềm rủ xuống qua cả vai. Lần đầu tiên tôi thấy Sushi xõa tóc dài. Trời hôm đó nắng hanh vàng rất đẹp nên mái tóc nâu ánh lên trong nắng sớm nó hơi bị tình quá đấy, và đương nhiên, đôi mắt nâu trong nắng sớm cũng óng ánh hơn bình thường! Tôi hỏi hôm qua quay xong đi đâu thế, có thích cái bối cảnh ấy không? Sushi bảo, chẳng có bối cảnh nào tôi chọn mà cậu không thích hết. Nhưng hôm qua quay xong có một chút mental breakdown nên muốn về nghỉ ngơi sớm, và đêm vẫn còn phải ngồi với producer để tính ngày quay tiếp theo.

Tôi muốn hỏi quá vì sao Sushi lại tâm trạng như thế, nhưng rồi lại ngại, vì có thể cậu có chuyện gì đó riêng tư thì sao? Thế là tôi không nói gì cả, lảng sang chuyện sẽ quay những con suối vào chiều nay trong khu rừng gần thị trấn. Nhưng Sushi lại nhìn tôi chằm chằm, nhìn làm đến khó xử: “Không hỏi vì sao tôi có mental breakdown à?”. “Oh, vì sao thế?” Tôi hỏi lại với một nụ cười giả lả.
“À, đương nhiên không nói được rồi. Nhưng cũng có chút ít liên quan đến cậu đấy!”. Sushi cười nhẹ rồi nhấp một ngụm café.
“What?” Tôi thốt lên. Tự nhiên anh chàng khơi gợi rồi làm tôi tò mò quá thể, như là một sự trêu đùa. Chắc là đùa chứ gì? Sao lại liên quan đến tôi chứ. Sushi có nói thêm, những bức hình của tôi rất đẹp, làm DP như cậu nhiều năm mà vẫn thấy rung động, tôi có chụp cho Sushi một bức hình trong một buổi tối ánh sáng vàng nhạt ở một con phố đêm, ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào chiếc máy quay. Sushi bảo sẽ đặt làm ảnh profile Facebook, Whatsapp khoảng 10 năm.

“Khi nào tôi thay hình đại diện, tôi sẽ cho nói cậu biết vì sao hôm qua tôi breakdown nhé”. Sushi nói xong rồi ngồi ngắm tôi không chớp mắt, ánh mắt dịu dàng ầng ậc cảm xúc, như thể muốn nhấn vào việc tổi rất thích những đôi mắt nâu và hàng lông mày rậm rất Nhật, thì đây hãy nhìn đôi mắt ấy đi. Tôi bảo thôi ngay đi nhé, tôi có một anh bạn trai người Nhật rồi đấy, rồi đá và chân cậu chàng một cái. “So?”, Sushi hất hàm. “I don’t really care”.

“À, được đấy!” Tôi đá một cái nữa vào chân Sushi. Thật là khó chịu vì sao cái mái tóc xõa vào nắng sớm này và cái dáng đong đưa này nó lại quyến rũ như thế được. Nhưng hơn cả là trước giờ chưa bao giờ Sushi lại có ánh mắt và những kiểu nói chuyện ấy như thế với tôi, thậm chí nổi tiếng là khá lạnh lùng, và mấy cô bé PA da trắng mê cậu như điếu đổ vì cái kiểu lạnh lùng ấy lắm. Tôi tạm quên đi cả cái lý do mental breakdown là gì không hỏi nữa. Mỗi lần một anh chàng nào đó có ánh mắt đó với tôi, là tôi lại chuồn vội! Điều đặc biệt là, những anh chàng ấy đều là những anh chàng rất lạnh lùng mà rất hay bất ngờ!

Sáng hôm sau tôi lại lên đường, đoàn phim vẫn ở lại 1,2 ngày nữa. Tôi lại cùng bạn lái xe đi tiếp tới một dự án phim khác ở một thành phố khác. Chuyến đi của chúng tôi sẽ băng qua sa mạc và những dải grand canyon rộng lớn. Một thời gian sau đó, tôi lại có chuyến đi trở lại nước Nhật, tôi có gửi cho Sushi một vài tấm ảnh của nước Nhật. Vì biết rằng cậu chàng vật vã yêu thương nước Nhật mà quá bận rộn để được đi Nhật. Sushi nhắn tin bảo: “À, tôi cũng đã có một cô bạn gái Nhật. Vậy là bọn mình cùng có bồ là người Nhật nhé”. Uhm, tôi bảo nhưng tôi có bồ Nhật không phải vì cuồng Nhật đâu nên chúng ta không giống nhau đâu. “Không, chúng ta giống nhau nhiều lắm đấy – We’re pretty much the same!”. Sushi khẳng định! Tôi trả treo lại câu nói này bằng một cái mặt cười!

Và thế là 10 năm kể từ ngày tôi chụp cho Sushi cái ảnh đó. Cậu giữ đúng lời hứa, không thay hình đại diện. Cậu chỉ mới thay nó vào ngày hôm qua! Sang hình một cậu chàng đã bắt đầu bước sang tuổi trung niên, mái tóc đã cắt ngắn, thân hình đã mập mạp hơn, và bây giờ còn đẹp trai và cả phong độ hơn xưa, không còn là ánh mắt nhìn vào cái máy quay mà một chiếc kính đen và đang ngồi đánh trống trong một buổi biểu diễn (Sushi chơi cả trống và bass trong band riêng). À ghét ghê, cái kính đen ấy che mất đôi mắt nâu và hàng lông mày rậm ưa thích của tôi rồi! Cậu chả dùng FB là mấy và bọn tôi cũng xa nhau đã lâu, tôi cũng không rõ giờ Sushi ra sao nữa, chỉ biết cậu đã là một DP kỳ cựu và quay nhiều phim lớn nổi tiếng, nhưng không rõ về đời sống cá nhân!

Sushi nhắn tin cho tôi sau khi đổi hình đại diện: “Tôi thay hình đại diện nhé. Tôi giữ đúng lời 10 năm mới thay đấy! Cậu thấy tôi đáng tin không?”.

Tôi nói lời cảm ơn! Sự thực là có rất nhiều người tôi chụp ảnh và đã giữ nguyên những bức ảnh đại diện đó suốt nhiều năm trời. Nhưng khi Sushi nhắn tin, tôi vẫn bất ngờ. Bất giác, tôi nhớ lại lời hứa khác năm xưa, hỏi thế ngày xưa mental breakdown vì chuyện gì thế? “It’s you!” Sushi nói!

“Why?”. Tôi hỏi. Sushi lại thả mặt cười haha, và nói rằng, có muốn biết không? Muốn biết, thì bây giờ quay lại Mỹ gặp cậu đi, rồi bọn mình sẽ cùng roadtrip tới cái cầu đấy, và cậu sẽ nói cho tôi biết chuyện gì, không phải là cậu không giữ lời hứa mà cậu muốn tôi và cậu phải ở đó thì mới nói được. Sushi hỏi tôi đã lập gia đình với cậu bạn Nhật chưa, tôi nói chưa, vẫn ế mà. Thế còn cậu thì sao? Sushi không trả lời. Chỉ nói là: “Quay lại đây đi, I’ll tell you!”.

“Thế giờ quay lại chụp cho cái ảnh khác rồi lại hứa giữ 10 năm nữa nhé?”. Tôi đề nghị!

“Được chứ, sẽ giữ suốt đời luôn!” Sushi trả lời!

Hmm, nhiều khi tôi không biết tôi có gây tổn thương gì cho người khác mà tôi không biết không, nhưng tôi hay bị fall for những đôi mắt nâu đen và hàng lông mày rậm… Sushi không giữ lời hứa nói cho tôi biết lý do buổi chiều hôm đấy vì sao tâm lý bất ổn rồi! Không lẽ giờ lại phải quay lại Mỹ à? Quay lại giờ là lấy chồng đó haha😊

#nhatkyhakin
#memories

Ảnh: Chuyện về Sushi nhưng hình là nem cuốn nhé :D.https://www.facebook.com/photo/?fbid=10161725094675940&set=a.310312800939

#621: Chả hiểu thế nào…

Mở điện thoại ra để tìm số liên lạc đi massage. Thấy trong danh bạ có 1 số là: “Massage Buoi”. Bỗng nhiên thấy vô cùng bối rối, trời ơi là mình có cái số này từ lúc nào? Cái này là cái gì Đây là ai và tôi là đâu? Ai đó mượn điện thoại của mình rồi chẳng may nhìn thấy cái contact này thì sao? Mình có nhu cầu này ư? Hay là ai đã lén cài vào điện thoại của mình?
Vào phần tin nhấn thấy chưa từng liên lạc nhau. Đúng là bị lén cài vào máy rồi. Mà tại sao lại là massage b…, có mát phải là l… à mà thôi…
Thực sự đã rất bối rối, ngại ngùng, loay hoay bứt tóc vò tai cho đến khi chợt nhớ ra Ôi thôi bỏ mẹ rồi hôm nọ chị gội đầu gần nhà cho số massage của tiệm người khiếm thị trên đường Bưởi, mà thói lười save lại ngắn gọn càng nhiều càng tốt không cả cài dấu. Xong lại được cái nữa là save xong là quên tiệt. Save “anh Long” là giờ mở máy ra mười mấy anh Long không biết Long nào là Long this Long nào là Long that…
Nhân tiện cho hỏi ai có số của bạn nào chuyên cân màu màn hình không? Hồi trước hỏi được một bạn rồi, tên là Tùng. Mà giờ coi danh bạ 12 Tùng liền không biết Tùng nào là Tùng đang đi cân màu màn hình…
Hứa sẽ bớt lười để không bối rối ngại ngùng như ngày hôm nay nữa. Đừng giữa sân bấm số mà ngại hết cả cái sân, ngại cả hàng cây, ngại luôn cả 5 thằng đệ…
Giờ thì đi massage buoi đây!

#620: Nhật ký xe ôm: OÁNH GHEN

Cảnh báo: Văn trần thuật, từ ngữ chân thành. Ai thuần phong mỹ tục thì lặng yên đừng lằng nhằng nhé 😊).

OÁNH GHEN!

Lần này quẹt, xe ôm tới nhanh chưa từng có. Tôi mới vừa book đã thấy gần tới, còn chưa cả kịp ra khỏi nhà đi tới chỗ hẹn. (Bình thường tôi toàn ra đứng sẵn ở ngoài chờ xe vì nhà tôi trong ngõ, phiền xe tìm nó mệt).

Xe ôm tới nơi quần áo xộc xệch, mũ bảo hiểm vẹo vẹo mặt mũi xơ xác, nhưng lại cười rất tươi. Tôi đùa đùa cợt nhả:

“Mới đi đánh ghen về à mà hổn hển thế?”

Xe ôm giật tung người, mắt trồi ra:

“Ơ, sao chị biết?”

Tôi:

“Ủa? Ơ? Ủa thật luôn?”

Sau 10 giây tôi ú ớ vì không ngờ đùa mà thật rồi mắt tôi sáng quắc, nhảy vọt lên xe, hất hàm, háo hức (và đương nhiên không quên mở điện thoại bật ghi âm =)):

“Từ đầu như nào?”

XO, vào đề luôn, chắc cũng chỉ chờ có người hỏi:

“Ôi chị ơi đời này MÔNG NUNG như một trò đùa. Nãy em tới đón khách em bít cái gì đâu, thấy tới nơi có 2 chị đang đứng đó thập thò trước cửa cái nhà kia. Em vừa dừng nại hỏi đón chị nào thì một chị bảo nà: “Ơ bỏ mẹ cái thằng này gầy quá”. Em tưởng chị í đùa em nà không có sức chở chị ấy nên em bảo nà em gầy nhưng em chạy hơi bị KHỎE các chị cứ yên tâm. Thế nà chị í bảo là ô kê thế được, thế nếu em khỏe thì giờ chị nhờ thuê em đứng đây canh giúp chị ấy sắp có người ra, chị ấy sẽ trả hẳn 1 triệu. Em mãi chả hiểu các các chị ấy nói cái gì, em chỉ nghe thấy mỗi từ 1 triệu thôi, em cứ hỏi nại nà em phải nàm cái gì ạ, chị nào đi ạ? Núc đấy em cũng hơi sợ đấy vì không biết nà cái gì mà nại thuê tới 1 triệu, nhỡ bảo chở hàng cấm hay nàm gì phạm pháp nguy hiểm thì em không nhận. Em hỏi trông cái gì ạ, em phải nàm gì ạ thì cửa mở thế nà hai chị í nao vào gào nên ầm ĩ, cứ “địt mẹ mày ra đây, mày ra đây, hôm nay tao cho đăng xuất cả đôi bọn mày. Tao thề đúng 49 ngày nữa cho đôi bên gia đình nàm cỗ”. Ối giời thì ra nà đánh ghen em vừa nghe thấy thế em sợ quá quay đít vội định chuồn thì một chị nao ra kéo em nại bảo nà không được đi, ra giữ cái thằng kia cho chị ấy. Ôi em sợ quá run cầm cập mà chị í khỏe quá nôi được cả em với xe vào nại nuôn.”

Tôi (be like: *&^%%$$#@!)

XO (tiếp tục)

“Xong rồi ông kia cứ hất hất cái tay ra, ôi giời chửi nhau căng đét nuôn. Cứ địt địt mẹ mẹ u đầu nhức óc, cứ thằng hãm nồn con phò phạch. Hai bên cứ địt qua địt nại em thì không biết chị nào với chị nào và phải nàm gì. 2 chị kia tranh nhau chửi ông này. Một chị cứ nấy mũ bảo hiểm nao vào đập ông kia bốp bốp em thấy căng quá thế nà vào can thì bị chị còn nại giật ra chửi: “Ơ cái địt mẹ mày giữ nó cho bọn tao đánh chứ”. Thế nà chị ấy dí tay em vào ôm ông kia em chưa kịp phản ứng gì, em cũng ôm, nhưng mà bà í toàn đánh vào người em vì ông kia giãy quá. Mà núc giữ ông í bà kia cứ bảo địt mẹ mày đi phò mày nây nậu cho tao thằng khốn nạn, em cứ sợ họ cũng nây sang em”.

Tôi (nghe chưa ra):

“Lây cái gì?”

XO:

“NẬU í, bệnh NẬU í chị”

Tôi:

“À, à, nậu nậu, nhưng em có đi phò như ông í đâu mà sợ lây?”

XO:

“Ôi thôi biết từ đầu đã tránh cho nành, ai bít nó nây kiểu gì đâu” (bỏ mẹ, còn không biết nậu nây kiểu gì, nguy hỉm quá =)).

Tôi (nhìn thấy áo của xe ôm rách cả mảng)

“Thế là là rách hết cả áo vì bị đánh ghen đây à?”

XO

“À không áo này rách nà vì núc em định đỡ mấy quả TẨM QUẤT của ông kia cho bà chị này thì áo em cài nuôn vào cái mắc cài nhẫn đeo của tay bà í nó vướng tay bà í thế nà ông kia đấm trúng mặt bà í nảo đảo nuôn, thế nà bà í chửi cả nò nhà ông kia nẫn nò nhà em nên. À mà chị ơi cái nhẫn bà í XỊN cực, nó cào toạc cả áo em mà em vẫn thấy cái hột ấy còn nguyên, kim cương nà chắc”

Tôi (lúc này là nhịn cười lắm rồi):

“Thế là quân ta gây thương tích cho quân mình à?”

XO:

“Vầng, thì em GẦY mà, em bằng nửa người ông kia nẫn bà chị kia í, trầu bò húc nhau ruồi muỗi chết. Thực ra em cũng cố can ngăn họ ấy chứ, thấy cũng tội tội, phụ nữ mà PHẢI KHỔ VỀ ĐÀN ÔNG THẾ nhỉ. EM MÀ NÀ BÀ ẤY em thèm đéo gì cho khổ, có CÁI NHẪN ĐẤY sống đủ khỏe rồi”

Tôi, đã không thể kiềm chế:

“HA HA HA HA HA HA HA HA”
“Thế xong rồi như nào thì kết thúc, có bắt được cả em bồ kia không?”

XO:

“Ối giời núc đầu căng nắm chị, ông kia bị NỘT hết ra, nột cả áo cả quần, bồ chắc trốn trong nhà em không thấy vì 1 chị cứ nhăm nhăm quay video chắc nó sợ bị nên mạng. Xong ông kia trốn được vào nhà khóa cửa bảo nà gọi công an tới. Mà kể ra đánh ghen nó cũng VUI chị ạ, cũng thấy tức tức, tự nhiên cũng hùng hổ bênh vực 2 chị gái, CỨ NHƯ đánh ghen cho người nhà. Em thấy ông kia cũng có vẻ ngại cả em. Xong rồi hai chị kia có vẻ mệt bảo thôi quay được video rồi tung hê nên, em cũng bảo thôi em phải đi đây mất cả tiếng ở đây rồi. Hai chị ấy cũng tử tế nắm, thấy áo em rách quá mới cả em bị đấm nhiều quá mà toàn các chị ấy đấm nà chính nên bảo thôi cho cho thêm tiền bù nuôn cho cái áo. Thế nà nục hết túi còn 1 triệu 725 nghìn cho em hết nuôn. Em bảo thôi em không nấy đâu, em nấy 200 nghìn mua cái áo thôi mà hai chị không chịu, bảo nà mày không nhận tao đấm mày vỡ mặt tiếp bây giờ, em sợ quá nên nhận chị ạ”.

Tôi:

“HA HA HA đỉnh quá. Mà toàn về phe địch thế mà vẫn được nhận thưởng à? Sao có người tử tế thế được”

XO:

“Ôi đùa chị, dách áo toạc người vì 2 bên cùng đấm em thế thì cũng phải bồi thường cho em chứ. Mà nãy em vẫn đội mũ bảo hiểm trên đầu mà mấy nần bị cái dây đeo cổ nó thít cả cổ suýt tắc thở nè nưỡi nuôn!!!”

Tôi:

“HA HA HA HA. Ủa mà sao có tới cả gần 2 triệu rồi mà vẫn còn cố chạy làm gì, về nhà mua cái áo mới rồi nghỉ ngơi đi chứ, ăn chục quả đấm được cuốc xe 2,3 ngày rồi còn gì?”

XO:

“Nà mới GẦN 2 triệu thôi chị, em PHẢI CHẠY ĐỦ 2 triệu. Vì SỐ NẺ EM BỊ KHÓ CHỊU í ạ”.

Tôi, ngẫm nghĩ một lúc:

“Chốc qua hàng hoa quả cho chị mua ít hoa quả chị cúng nhé”

XO gật đầu:

“À sắp mùng 1 chị nhỉ, vô tư chị nhé, em cố chạy đủ hôm nay được 2 triệu mai em nghỉ DƯỠNG THƯƠNG, chị mua gì em cũng chiều”.

Rồi xong tôi chợt nhớ ra. Sáng nay tôi nghe loáng thoáng ở xa có tiếng cãi chửi nhau dữ dội lắm, mà thấy xe ôm đón mình gần ngay nhà. Hay có khi nào…

Tôi:

“Ê, phải đánh ghen cũng gần chỗ đón chị không?”

XO:

“Vâng, ngay gần đấy chị, Em đánh ghen xong là em nhận cuốc ra đón chị nuôn mà”.

Tôi:

“Đi thẳng luôn à? Là không dừng ở đâu vệ sinh vì vãi đái quá à”

XO, cười khùng khục:

“Đón chị nuôn đó, sợ chó gì đâu, cũng vui mà, MẤY KHI ĐƯỢC ĐI ĐÁNH GHEN”

Tôi:

“À, chị hỏi vì nãy giờ chị THẤY KHÓA QUẦN EM CHƯA KÉO”

XO (giật mình nhìn xuống)

“Ơ, thôi chết rồi, ơ, thôi chết rồi chị ơi, thế SÁNG GIỜ EM QUÊN CHƯA KÉO rồi”

Đoạn, loạng quạng né né vào lề đường kéo vội lên. Mồm lẩm bẩm bỏ mẹ thế cả sáng đánh ghen mình nại chưa kéo khóa quần, rồi trách tôi là thế mà chị thấy từ đầu không bảo em để em TƠ HƠ thế đi suốt phố không.

Tôi:

“Thì tơ hơ cả sáng rồi còn gì để mất nữa. Mới cả chị tưởng nó là một phần của câu chuyện đánh ghen?”

XO, bất ngờ Ơ rê ka:

“Ôi thôi rồi, EM ĐÃ HIỂU RỒI, hiểu vì sao hai chị kia tin tưởng em đánh ghen còn ông kia thì cứ ngại em rồi…khóa quần em chưa khóa thế này HỌ TƯỞNG EM BIẾN THÁI ối giời ơi…”

Và xe ôm than thở khóc lóc, nãy giờ kể chuyện bị đấm không sao mà nhắc chuyện quên kéo cái khóa quần thì tâm trạng lại thảm thít thế.

Tôi (an ủi):

“Thôi, không sao, dù sao cũng được 2 triệu và sắp có áo mới mà, đời người ai chả có lúc quên kéo khóa quần”.

XO:

“À, mà số em sao í, nần trước người ta cũng gọi em tới chạy xe nhưng nại thành thuê em giữ thang để chặt cây chị ạ. Xong đi tong đôi DÉP NÀO em mới mua vì trượt chân”. (Ủa phải mẹ tôi quẹt xe không =)).

Xuống xe, tôi cầm túi hoa quả đi khoảng 2 bước rồi quay lại nói xe ôm:

“Em ngồi ngay ngắn đấy cho chị được không?”

Xe ôm:

“Chị nàm gì chị? Chị định chụp ảnh em à, chị đừng có mà chụp ảnh em đấy, còn đang sợ nãy bị quay nên mạng đây”

Tôi:

“Không, chị nạy em thôi. Chị có sẵn hoa quả đây rồi…”

Và cứ thế, tôi cười cho nguyên chiều cho tới đêm khuya…

Chuyện từ mấy hôm trước mà tìm mãi 0 ra cái điện thoại chụp cái ảnh áo rách để minh họa kể cho các bạn nghe (chụp bằng điện thoại backup vì điện thoại chính dùng để ghi âm rồi 😊).

À, xe ôm đích thực Hải Dương quê tôi, thân thương nắm nuôn 😊).

#nhatkyxeom

#619: Nhật ký xe ôm: Sáu cái hoa tay

6 CÁI HOA TAY

Đèn đỏ, đường đông như kiến. Lấp ló vỉa hè phía trước một cái ghế đỏ và một thằng mèo rất chill đang ngồi trọn ghế phán xét từng người qua lại. Lâu lâu cho chân cho tay lên gãi gãi tí ra vẻ phong cách, phán xét dăm hồi nó hay nhe răng cười khẩy, bọn người chúng mày bon chen gì khổ thế nhỉ, như ông ngồi đây tới bữa có đứa chìa cho ăn, buồn có đứa chìa cái ghế ra cho ngồi, một đời an yên để soi mói mà không bị oánh giá nhân cách.

Tóm lại là thằng mèo đó rất chill và tôi rất mong muốn được tới gần chụp cái chân dung an yên bố láo của nó nhưng mà trước mặt là lớp lớp tầng tầng người. Tôi bèn bảo xe ôm là có cách nào em chen lên phía trên cho chị chụp ảnh thằng mồn lèo kia không. Tôi hỏi đại vậy thôi chứ cũng biết là cái yêu cầu giữa lúc đông đúc thế này quả là vô lý. Ấy vậy mà xe ôm dõng dạc: “ĐƯỢC CHỊ!”. Thế là anh chàng oằn người loạng choạng tìm đủ mọi cách để xin xích lên từng tí một để len lên càng gần được thằng mèo càng tốt, cậu chàng làm tôi bất ngờ vì sự nhiệt tình này quá. Lúc này tôi còn luống cuồng lắm luôn vì cái điện thoại Iphone 17 (trừ 10) mấy chục G của tôi đã hết bà nó dung lượng không cả nổi làm nào đủ chỗ chụp thêm được tấm ảnh. Trong 1 phút xe ôm bon chen đó tôi đành phải xóa hy sinh mấy tấm ảnh chụp bâng quơ phố phường trước đó.

Lên được gần tới nơi kịp bấm được tấm ảnh nhòe nhoẹt cái thằng mèo thì đen xanh phải đi tiếp. Tôi chưa kịp cảm ơn xe ôm vì sao bạn lại nhiệt tình chen lên bất chấp những ánh mắt soi mói và khó chịu mình mẩy của mọi người xung quanh chỉ để cho tôi nhìn được rõ thằng mèo, thì xe ôm đã hỏi luôn:

“Chị cũng thích chó mèo ạ?”

Tôi:

“Không thích”

XO:

“Ơ, em tưởng…”

Tôi:

“Mà yêu bọn nó, yêu hơn người”

XO (cười phá lên):

“À đấy em biết ngay”

Tôi:

“Em cũng thích bọn nó đúng không?”

XO:

“Cũng yêu chứ chị, em là BÁC SĨ THÚ Y mà’

Tôi (5 s bối rối):

“Rồi sao giờ đi chạy xe, nhỡ bọn nó cần cấp cứu thì sao?”

XO:

“Em bác sĩ thú y mà làm cho nhà nước, theo giờ hành chính, tận Bình Dương cơ ạ. Nay nghỉ thì phải tranh thủ chạy xe thôi”

Tôi:

“Thú y nhà nước luôn á? Chạy từ Bình Dương lên đây chạy xe ôm cơ à?”

XO:

“Vâng, ở quê chó mèo ốm cũng phải theo giờ hành chính thôi chị”

Tôi:

“Thế em làm thú y em làm nhiều con vật khác nhau không? Như trâu bò chẳng hạn? Chắc nhà nước thì làm nhiều trâu bò?”

XO:

“Cũng có, nhưng bọn đó thì em ít phải làm hơn. Em chủ yếu chó mèo. Mấy con trâu bò phải phóng lao vào nó. Mà em phóng bọn nó mấy lần rồi không trúng nó toàn trúng em thôi nên em xỉu có khi bọn nó tỉnh còn chữa cho em. Mà nếu em phóng lao không trúng nó, cũng không trúng em thì bọn nó sẽ quay lại đá em lòi ruột, mắc công bác sĩ thú y khác lại phải chữa cho em. Nên nói chung là, em… chủ yếu chó mèo thôi”

Giọng nói của xe ôm vô cùng thật thà chân thành.

Tôi:

“Em phóng lao thế nào mà lại trúng ngược lại em hay vậy? Em có mấy hoa tay?”

XO:

“Em có 6”

Tôi:

“Thôi rồi bỏ mẹ rồi, chị cũng 6 hoa tay. Thảo nào chị nghe em kể chuyện quen thế. Hồi trước chị cũng ước mơ làm bác sĩ lắm đấy, nhưng mấy lần chị đã uống nhầm thuốc tiêu chảy là thuốc dị ứng rồi nên thấy chắc theo nghề không ổn lắm…. chí ít em còn làm được nghề…”.

XO:

“À đây không phải nghề em mong muốn đâu, em muốn được làm nghề sửa chữa ô tô cơ. Nhưng nhà em ngăn cản quá”.

Tôi:

“Ơ, mình thích làm nghề thì mình làm chứ, sao phải theo ý của người khác, họ có sống thay mình đâu.”

XO:

“Là vì người nhà em bảo là em mà đi làm nghề sửa chữa ô tô thì em vặn được cái bánh xe ra thì chắc em cũng vặn được mấy cái xương sườn của em ra luôn”.

Tôi:

“À, 6 cái hoa tay…”

XO:

“Vâng, 6 cái hoa tay đấy…”

Tôi:

“Em có hay đánh vỡ bát đĩa không?”

XO:

“Khoảng 30 cái bát 20 cái đĩa rồi chị”

Tôi:

“Trời ơi, chị vỡ 50 cái bát 40 cái đĩa. Chị hơn tuổi em nên chắc chị vỡ nhiều hơn em…”

XO:

“Có khi thế nên bọn mình yêu chó mèo chị nhỉ?”

Tôi:

“Ờ”

Chúng tôi vẫn không rõ được logic của việc 6 cái hoa tay, đánh vỡ bát đĩa nó liên quan gì tới chuyện yêu chó mèo nhưng thế nào đó chúng tôi rất gật gù vì cứ thấy nó đúng đúng logic kiểu gì í.

Tôi tranh thủ hỏi bạn xem thằng Nhọ nhà tôi viêm tai mãn tính, suốt ngày mặt lệch dẹo hết cả thằng người. Cho tiêm kháng sinh bao phen, lau tai, thú y ra vào liên tục sửa chữa mà vài hôm đẹp trai tai mắt cân bằng không được lâu lại cánh xụp cánh xòe tiếp, hết sức bất lực. Bạn ngay lập tức tư vấn cho tôi lau sạch bằng nước muối, nhỏ thuốc tím, “đem nó ra nắng phơi, không thì sấy khô”, cứ kiên trì 2 tuần là sẽ khỏi. Đừng cho kháng sinh nữa.

Kiến thức đã được tiếp thu, chỉ là tôi chưa nghĩ ra với 6 hoa tay làm sao đem nổi thằng Nhọ 20 kg ra phơi nắng hay sấy khô thế nào thôi, vì tôi rất sợ đứa sẽ bị phơi và sấy khô là tôi chứ có khi nó vào trong nhà nằm!

Xe ôm còn đi qua xin mua mấy cái “bánh dép” tối về làm quà cho con. Tôi cứ tưởng cái bánh dép là tên một loại bánh hóa ra nó hình những cái dép xinh xinh thật luôn á, chắc trẻ con thích lắm!

Xuống xe còn phát hiện ra cậu chàng hình như đi dép lê của vợ đi chạy xe. Bạn bảo em lên thành phố mà mở phòng khám được vì tuy em 6 hoa tay (=))) nhưng em kinh nghiệm chữa chó mèo cả mười mấy năm, có khi em sống khỏe ấy chứ lương bác sĩ thú y ở quê hẻo lắm. Nhưng vì vợ làm giáo viên ở quê nên thôi không muốn di chuyển, một túp lều tranh hai trái tim vàng. Lâu lâu rời túp lều đi lên thành phố chạy xe ôm gặp mấy chị khách 6 hoa tay dở hơi giống mình thế là vui roài 😀.

#nhatkyxeom
#nhatkySaigon

#618: Nhật ký xe ôm: Tại sao không cho tôi hát?

Đêm hôm đi về khuya xe ôm vừa chở vừa hát rống lên rất yêu đời những câu hát tình yêu man mác buồn. Bạn không nghe sai đâu, những câu hát man mác buồn nhưng thần thái rất tươi vui. Ví dụ “yêu nhau trong đớn đau hằn sâu trong thịt da ô yeah, hự hự”. Mà một hồi tôi nhận ra toàn nhạc Hoa lời Việt đúng thể loại tôi thích. Thế rồi xe ôm hát tới đâu tôi ư ử theo đến đấy. Xe ôm hơi ngoái ngoái ra sau nhìn tôi:

“Í chị chị, chị để em hát thôi chị đừng hát theo”

Tôi, vô cùng hụt hẫng vì đúng đoạn tôi thích cớ gì không cho tôi hát theo? Đã thế tôi còn đúng lời hơn cậu ta nữa.

“Sao không cho hát?”

XO:

“Em đang thất tình. Em chỉ muốn được nghe tiếng hát của em thôi”

Ô hay, cậu ta chưa bao giờ hỏi tôi có muốn nghe tiếng hát cậu ta hay không. Ủa mà vui vậy thì là thất tình đó hả?

“Nhưng chị cũng đang thất tiền, chị cũng muốn nghe tiếng hát của chị” Tôi hằm hè ăn thua.

XO:

“Chị bị sao?”

Tôi:

“Thất tiền”

XO:

“Tiền?”

Tôi:

“TIỀN”

XO:

“Tiền sao buồn bằng tình?”

Tôi:

“Không à, ok được rồi”

Xe ôm yên tâm hát tiếp.
Rồi tới bài: “Chuyện tình ngày xưa đã úa tàn”. Tôi chồm lên: “Vườn hồng úa tàn chứ”

XO:

“CHUYỆN TÌNH!!!”

Tôi:

“VƯỜN HỒNG!!!”

XO:

“CHUYỆN TÌNH!!!”

Tôi:

“VƯỜN HỒNG!!!”

Một hồi không ai chịu ai bọn tôi dừng ngay giữa đường để gú gồ xem chuyện tình hay vườn hổng úa tàn. Kết quả là vườn hồng bị tàn nhé. (Nhắc hồng mới nhớ nhà có túi hồng Tuyền cho chưa kịp ăn.)

XO vô cùng hậm hực đi tiếp, thế nào chuyển qua bài “Phai dấu cuộc tình” ối giời ơi đúng bài tủ của tôi. Thế là tôi quyết tâm phải dấu theo bất chấp sự ngúng nguẩy hờn giận vl của xe ôm.

XO, hát đang dở ngưng lại nguẩy một cái:

“Sao chị nhây quá vậy? Chị không thương người thất tình à?”

Tôi:

“Không. Vì em không thương người thất tiền. Mà chị thấy em yêu đời mà!”

XO

“Là em CƠ ĐỊA VUI chữ trong lòng em ÚA TÀN lắm”

Tôi

“Chị cơ địa NHÂY thôi chứ chị có muốn hát chen với em đâu” (thực ra là muốn lắm)

XO, dừng đèn đỏ giậm chân xuống một cái, cười hắt ra, hát rống lên:

“Nị hèng leng lụi ngọ còn len chảy Lại la lại la thùng ngọ chen cố lao thẳng lao thẳng ư ư…” (đại loại thế)

Tôi câm nín, ú ớ. Cái đèo mẹ tôi không hát theo được. Mà cái gì lao thẳng í nhỉ đang đèn đỏ mà nhỉ. Bài này tôi cũng không biết.

Mắc hát quá mà tôi chỉ muốn hát theo xe ôm thôi, tôi không muốn hát bài khác hay theo ai khác.
Nhưng từ lúc đấy xe ôm không hát từ nào tôi theo được cả.

Tôi chỉ biết là lá la la theo bất kể bài nào. Cậu ta càng hát to tôi cũng la la to theo cao trào, thỉnh thoảng tiện ồ de theo cho hợp cái cơ địa vui của xe ôm. Thỉnh thoảng tôi thấy giữa các câu hát thủng xẻng lao chảo của xe ôm có tiếng thở dài.

Tới nơi mà tôi cũng chưa xuống xe ngay được bởi vì bài hát chưa kết thúc. Phải 30s kết bài tôi la theo hết mới xuống khỏi xe trả mũ. Xe ôm cũng phải hát đủ thì mới thôi!

Tôi:

“Cuốc xe này không lấy tiền nhé”

XO:

“Ủa sao được chị?”

Tôi:

“Nãy giờ em tìm cách không cho chị hát, chị muốn em hiểu nỗi đau của người thất tiền là người ta cũng muốn hát như thế nào”

XO

“Trời ơi cuốc xe 89 ngàn chị không trả em sống làm sao?”

Tôi:

“Nãy bảo thất tiền không buồn bằng thất tình mà. Thất tình còn hát được thì thất tiền sống tốt. Không sao đâu!”

XO:

“Thế chị đi mà hát karaoke”

Tôi:

“Thất tiền mà đâu ra tiền mà karaoke!!”

Vâng combat thêm dăm câu nữa là bọn tôi rủ nhau đi hát karaoke bỏ mẹ.

Tôi vẫn trả tiền chứ, còn thêm tiền đêm hôm khuya khoắt đàng hoàng. Tôi cơ địa nhây thôi chứ bên trong lòng tôi hơi bị thương người. Chỉ có thiên hạ không thương tôi thôi!

Mà về nhà tôi vẫn ấm ức á! Tại sao không cho tôi hát?

Có lớp dạy hát tiếng Hoa không nhỉ?

#nhatkyxeom
#nhatjysaigon

#615: Nhật ký xe ôm: Chị Ha ạ? Em là Hoàng

Chuyện kinh dị xe ôm nửa đêm

Lên xe

XO:

“Chị Ha ạ? Em là Hoàng”

Tôi:

“Uh chào Hoàng”

XO:

“Chị nói to tên em được không ạ?”

Tôi:

“CHÀO HOÀNG!!”

XO:

“Tốt rồi ạ”

Một lúc sau

XO:

“Chị còn ở đó không?”

Tôi (ủa?)

“Chị đi đâu được hả Hoàng?”

XO:

“À, tốt rồi.”

Gần về đến nơi

XO

“Chị gọi tên em được không ạ?”

Tôi:

“Gì vậy Hoàng?”

XO:

“À tốt rồi”

Xuống xe, tôi thắc mắc:

“Hoàng muốn khách phải nhớ tên mình à Hoàng?”

Thấy xe ôm thở hắt ra kiểu nhẹ người trong ánh đèn khuya vàng vọt:

“À em chỉ muốn đảm bảo là em chở chị là NGƯỜI có thật thôi ạ. Tại hôm qua em chở khách buổi đêm thế nào mà lúc tới nơi nhìn sau không thấy có ai trên xe luôn í. Em hãi từ hôm qua đến giờ…”

Tôi khựng lại. Nhìn Hoàng chăm chú, rồi tôi lùi dần vào chỗ tối:

“Chị cũng không tồn tại đâu… thế nên cuốc này không tính tiền nhé Hoàng…”

Xe ôm hốt hoảng

“Ơ chị Ha, chị Ha…”

Và tôi lủi dần trong bóng tối nơi không có đèn… tiếng Ha của Hoàng vẫn vang lên thảm thít… rồi tôi mất hút… tôi không tồn tại…

Doạ chị Ha à :))

Ơ mà… có khi nào Hoàng kể thật không nhỉ, lại quỵt oan cuốc xe… 🙄

P/S: Ha là tên trên app của tôi, tôi lười điền dấu. Uhm mà cũng đúng trần đời làm gì có người tên Ha… =))

P/S2: Đương nhiên tôi vẫn trà tiền vì tôi trả thẻ mà hic

#nhatkyxeom