Posts in diary

#612: Nhật ký xe ôm: GẶP LẠI XE ÔM

GẶP LẠI XE ÔM

Nay kể tiếp chuyện xe ôm còn kinh dị hơn cả chuyện kể đêm phia tối qua.

Đó là chiều qua lên Hồ Gươm tiếp tục đi chụp ảnh 80 năm, lại cấm đường cấm chợ, lại đúng giờ đó là về, vừa qua 1 cơn mưa khổng lồ. Lại đứng bắt mãi mới được cái xe ôm

Xe ôm nhào đến, vì balo máy nặng nên tôi rất hay hỏi xe ôm là đặt nhờ cái balo dưới chân được không. Nay đang định đặt thì thấy xe ướt quá, lưỡng lự.

-“Í, đặt được không nhỉ?” Tôi lưỡng lự.

“Ơ được chứ, hôm nọ chị vừa đặt xong còn gì”. XO nói với cái giọng đầy quen biết.

Tôi:

“Ủa, mình đi xe nhau rồi à?”

XO:

“Chị không nhận ra em à? Hôm nọ em vừa chở chị về đi MUA SẤU đó còn gì? À mà chắc chị không nhận ra em đâu, em bị ngót đi mấy ký nước từ hôm đó tới giờ chưa bù đủ nữa”.

Đoạn, xe ôm thút má lại mắt thô lố nhìn lên tôi, để minh họa chuyện đã sụt vài ký nước. Tôi thề tôi choáng quá! Vâng, mới 3 hôm trước vừa kể chuyện Nhật ký xe ôm đi ăn sấu đó các bạn còn nhớ không? Thật không thể ngờ vừa quay lại Hồ Gươm mà giữa 10 vạn xe ôm giữa lòng thành phố rộng lớn tôi lại vồ lại đúng xe ôm này. Xe ôm bảo 3 ngày nay từ sau chở tôi từ Hồ Gươm về có dám quay lại trung tâm đâu vì tắc đường quá. Chiều nay mới chịu nhận 1 cuốc thì lại va lại đúng tôi!

“Hay nhỉ, nó cứ NỔ BỪA mà nó lại trúng chị. Trái đất quả là tròn!”. Xe ôm tóp tép.

“Nay chị mua thếm sấu nữa không?” Xe ôm hỏi thêm.

Tôi

“Sấu từ bữa giờ ăn chưa hết nữa, ê hết cả răng rồi”.

XO (cười rung xe) (ý là đáng đời đó).

“Mưa này chị vẫn chịu khó đi xe ôm nhỉ. Đồ đạc thế này mà không đi taxi, chị KHỎE thật đấy!”

Tôi

“Chị đi xe ôm cho tiết kiệm tiền, mới cả còn luồn lách mà về được nhà. Chứ nghèo không khỏe lắm đâu”

XO

“Chị chắc chắn là khỏe, em nhìn là biết. Mình đi với nắng gió thế này cơ thể mình mới khỏe. Người ta cứ sợ bị hít phải ô nhiễm nhưng cơ thể mình thích nghi được mà. Mà lỗ mũi của mình có LÔNG MŨI cơ mà. Không thì sinh ra cái lông mũi làm gì? Mà chị còn khỏe hơn, vì ngoài lông mũi như muôn người chì còn có KHUYÊN MŨI nữa!”

Xe ôm vẫn chưa hề quên cái khuyên mũi xỏ dây để dất đi mua sấu của tôi!.

Xe chúng tôi đi về qua con đường quen thuộc. Nơi sông Tô Lịch trong xanh có hai người công nhân cặm cụi nhấc từng hòn đá từ bên này sang bên kia. Dự tính, làm liên tục không nghỉ 120 năm nữa công trình sông Tô Lịch sẽ hoàn thiện để làm hẳn lễ kỉ niệm 200 năm. Xe ôm chỉ tay vào và bảo:

“Hôm bữa chị em mình đếm họ xếp đá được 5 viên nhỉ, nãy giờ em vừa đếm thêm là 3 ngày họ xếp thêm được 20 viên luôn đó chị!”

Rồi xe ôm mộng mơ:

“Khi nào họ xếp đá xong, nước trong xanh, chị CHỐNG GẬY ra đây với 1 túi sấu nhỉ?”

Tôi

“Lúc đó răng đếch đâu mà ăn”

XO

“Vâng lúc đó thì chị chỉ có nhìn túi sấu thôi chứ ăn gì được nữa. Thì cảm giác CŨNG NHƯ EM HÔM BỮA CHỞ CHỊ NGỒI ĂN SẤU SAU LƯNG THÔI!”

Đèo mẹ, nó vẫn ghim trong lòng…

Chia tay, xe ôm bảo:

“Hôm tới chị lên Hồ Gươm lại bắt lại em nữa thì thế giới không chỉ tròn mà còn nhỏ nữa”.

Tôi

“Lúc đó chị sẽ hứa mua cho em hẳn 1 cân sấu, em đừng có hờn giận nữa nhé!”

Và xe ôm đồng ý! Hôm tới mà tôi nổ cuốc lại vồ lại phát nữa tôi cho mịa nó chuyện này lên báo! Và tôi sẽ mua hẳn 3 cân sấu chín!

#nhatkyxeom

(Lội lại cách đây 2,3 hôm gì đó là có kỳ 1 nhé!)

#611: Nhật ký xe ôm – Chuyện kinh dị đêm phia

Chuyện (0 phải truyện) kinh dị đêm phia

11h30 đêm. Bắt xe về nhà.

Xe ôm nhào đến, vừa nhìn thấy tôi, anh ta bỗng nở 1 nụ cười ngờ nghệch, ngượng nghịu, nhưng có vẻ đầy dò xét, rồi ú ớ chỉ vào địa chỉ trên điện thoại. Tôi gật gật.

Người xe ôm này có nhiều biểu hiện không được bình thường cho lắm, cách anh ta đón tiếp tôi nó có nhiều sự dè chừng. Xe ôm rất hay liếc tôi qua kính chiếu hậu, tôi thấy hơi kỳ kỳ rờn rợn, nên cũng hơi phòng thủ 1 tí.

Đường vắng tanh vắng ngắt mặc dù mới gần 12h đêm. Chỉ có xe tôi đi trên đường. Rồi xe đi qua một khu đất rất rộng vừa bị dỡ ra, ngay phố lớn. Chắc dỡ để kỉ niệm 80 năm. Sao tôi đi qua con đường này mấy chục năm mà bỗng nhiên không thể nhớ được ngày trước nó là tòa nhà gì được. Buột miệng, tôi cất tiếng hỏi:

“Này, cái chỗ này trước đây nó là cái gì í nhỉ? Sao tự nhiên không nhớ ra?”

Tôi vừa dứt lời. Chiếc xe giật mình cái đùng rồi loạng choạng xéo xéo nghiêng trượt trượt làm tôi hú hồn theo. Như thể xe ôm vừa nhìn thấy một bóng ma.

“Ủa, bị cái gì à?” Tôi hốt hoảng, rồi nhớn nhác nhìn quanh xem va phải cái gì hay có hình ảnh gì kinh dị hay không. Đường vắng tanh vắng ngắt không thấy gì cả!

“Ôi chị, đêm hôm khuya khoắt rồi chị làm em sợ quá”. Xe ôm thốt lên, còn hốt hoảng hơn tôi nhiều lần.

“Em nhìn thấy cái gì à?” Tôi hỏi mà giọng hồi hộp, run run.

“LÀ…CHỊ, CHỊ… NÓI ĐƯỢC TIẾNG VIỆT HẢ CHỊ?” Xe ôm lạc cả giọng hỏi lại tôi.

Tôi:

!!!!!!

Xe lặng lẽ đi tiếp. Rồi 5 phút sau, khi tới một khu hoang vắng hơn nữa. Tôi nhẹ nhàng thì thầm:

“Hồi chị còn sống, chị còn nói được nhiều thứ tiếng nữa cơ!”

Xe loạng choạng, loạng choạng…

(Câu cuối là thêm từ gợi ý của khán giả thôi :))

#nhatkyxeom

 

(1) Facebook

#603: Lần đầu bay T3, cảm ơn vì đã đì lây

Nay nghe nói bay ra HN từ SGN phải đi sớm hơn chút vì giờ đổi nhà ga. Thế nên là rất cẩn thận đi sớm hơn hẳn mọi khi nửa tiếng cho chắc, vì chuyến đếch nào chả có đờ ra ma. Là đờ ra ma tự tìm tới chứ có bao giờ muốn đi tìm đờ ra ma.

Chẳng hiểu café buổi sáng nó có cái gì mà tới tận tối đi taxi người vẫn trời xanh xanh đất xanh xanh con chim mong manh gió hát đầu cành. Xong linh tính sao mở email ra thấy tiêu đề “thông báo thay đổi giờ bay” đã thấy có điềm. Mới hôm nọ còn tự hào khoe về kỹ năng sinh tồn rất tốt mà nay mở email trên điện thoại ra nó hiện ra đúng phần giờ bay gốc, còn phần giờ nó thay đổi nhất định không cách nào thấy, loay hoay không biết sao để nhìn thấy nó đì lay sang mấy giờ mà cái điện thoại siêu ngu (hay mình ngu?) không cách nào nhìn thấy. Mà đã đang say xe thì chớ, thế nên thôi kệ cm, đằng nào cũng đi rồi, đì lay tới mấy giờ cũng kệ đi.

Nhà ga mới đẹp quá. Cứ như là được đi Tây đến nơi, cũng chợt nhớ ra mình đã chưa được đi tây từ 120 năm trước, cảm giác thật là xốn xao ngơ ngác, hình ảnh các anh bạn giai tây hiện về ào ạt =)). Tới nơi vào check in chìa điện thoại ra hỏi nhân viên thế tóm lại đì lay tới mấy giờ thì cô ta rất đơn giản chỉ việc… xoay ngang cái điện thoại lại là lòi ra được. Hóa ra điện thoại không ngu, là mình ngu, nhưng khi mình say xe thì mình rất ngu, lúc đấy mọi kỹ năng sinh tồn là vứt mịa nó vào sọt rác. Thì ra đì lây thêm cả tiếng. Và khi đã bớt say tự nhiên trí thông minh và trí nhớ ùa về. Điều đầu tiên bừng sáng đó là… quên bố nó cái ổ cứng ở lại rồi. Thật tuyệt vời!

Tuy nhiên, có cả tiếng để lấy ổ cứng. May quá gọi về nhà được chị Mai tìm thấy ngay tắp lự và phải đưa cho thằng cháu ở nhà hộ tống cái ổ cứng lên sân bay. Một cú quên tốn thêm của mình 200k tiền đi lại và “bồi dưỡng” cho thằng cháu.

Tóm lại là không uống được café thì đừng nên uống café!

Nhận được ổ cứng vẫn còn quá nhiều thời gian. Ung dung đi qua cửa an ninh. Ai dè bị túm lại vì mang theo một cục sạc to tổ bố thằng ăn mày có khả năng gây hại tới an ninh quốc gia. Hai chị gái an ninh lạnh lùng bảo để lại hoặc gửi cho người nhà. Hời ơi cục sạc mấy trăm nghìn của tôi sạc từ điện thoại cho đến tivi tủ lạnh để lại là để lại thế nào. Âu, đang đì lay cơ mà, thoải mái đi, thế nên ra xin lại cục sạc, quay ngược trở lại ra ngoài tìm shipper mang lại về nhà. Việc gửi lại cục sạc không là vấn đề gì. Vấn đề là từ lúc tới sân bay đến giờ là vác trên người một cái balo bom tấn, bao gồm 2 bộ máy khủng kèm 4 cái lens, mấy cái ổ cứng, rất nhiều pin và cả một cái laptop, sơ sơ khoảng gần 19kg. Nó được vác trên đôi vai bé bỏng của một người phụ nữ xinh đẹp gầy gò khẳng khiu. Mà để đi tìm được xe ôm thì đi bộ tàn canh. Ra được tới nơi gửi được cái cục sạc về quay trở lại đã bị lùn đi mất 5cm và hai vai rã rời.

Quay trở lại là vừa đẹp được lên máy bay. Mà gọi là đì lây 1 tiếng thôi chứ hóa ra nó lên gần tiếng rưỡi. Gần nửa đêm mới được lên máy bay, chặc lưỡi là giờ về lại khổ bố mẹ ngồi hóng con về giữa đêm mất ngủ thôi.

Nhưng mà lần đầu tiên biết cảm ơn đì lây vì không ngờ đì lây lại được việc như thế. Kịp lấy ổ cứng, và kịp gửi lại đồ về nhà. Có ai mà phải thốt lên “May mà đì lây” như mình thế không nữa.

Lúc xếp hàng lên máy bay, nghe tiếng một người mẹ trẻ dịu dàng chỉ bảo đứa con nhỏ: “Con thấy không, người ta đang xếp hàng đấy, đi đâu là mình phải xếp hàng như thế đấy”. Đoạn, người mẹ trẻ dẫn đứa con trồi lên trên qua hết thảy hàng họ, vừa vượt hàng vừa chỉ: “Đấy, người ta xếp hàng thế đấy…” Cuộc đời nhìu lúc khó hỉu lắm ha!

Lên máy bay thì không có đờ ra ma gì nghiêm trọng hết ngoại trừ phút cuối tưởng được ngồi riêng rồi thì có một chị gái gần như khách cuối cùng lên máy bay ngồi trúng ghế cạnh mình. Chị có một khuôn mặt rất sầu não và như hờn giận cả thế giới. Tiếp viên nói câu gì chị cũng phị mặt ra hờn dỗi, làm mình thấy rén quá chừng, mình ngồi cạnh thế này 0 biết chị có dỗi gì mình hông. Mình đồ với giao diện này phải 90% là chị làm nghề sếp. Và trong quá trình chị nghỉ ngơi trên máy bay, chị có phen ngồi nghỉ đưỡng rất khác người, đó là chị xoay hẳn nghiêng hẳn người chị sang về phía mình. Mặc dù chị đã trùm kính đen và bao khẩu trang nhưng mà kiểu người chị nghiêng sát cạnh tai mình, cảm giác như chị í nằm soi và phán xét mình suốt thời gian bay, nó cũng làm cho tâm lý của mình hơi bị hổn hển. Mình phải nhắm tịt mắt và nghe nhạc house nhạc dance cho quên hết.

Xuống sân bay gần 2h sáng, trời oi oi, có vẻ có vài hạt mưa. Thấy bảo, ừ, HN cũng không nóng lắm nhỉ. Nhưng lên taxi được chừng 10 phút thì bắt đầu lộp bộp lộp bộp và chỉ trong phút mốt sấm chợp rền vang đất trời mù mịt kính xe đông đặc khỏi nhìn thấy gì. Anh lái xe giọng run run nhưng vẫn cố tỏ ra hài hước có lẽ để an ủi khách: “Lâu rồi mình mới được đi xe bằng giác quan thứ sáu như thế này đấy, cũng thú vị chứ”.

Anh thấy thú vị chứ mình thấy thú nhồi bông. Mà mưa khủng khiếp quá mình đang nín thở im thít thì anh thốt lên: “Đông thế nhỉ, mưa thế này thì cũng vào cây mà trú đi chứ”. 2h sáng trời rất vắng không hiểu anh nói ai. “Cái gì đông thế ạ?” Mình hỏi.

“À, đội quân bên kia kìa. Mưa còn ra đường đông thế”.

1 phút mình im lặng, rồi mình hỏi lại:

“Bên kia là bên nào ạ?”

Thì anh ngước lên kính chiếu hậu, nhìn mình rồi mỉm cười bằng ánh mắt bí hiểm, ánh mắt chớp có tia lửa điện xong kèm luôn tiếng đùng đoàng bên ngoài xe, tim mình thọt con mẹ nó ra ngoài.
Và rồi, mình lại rón rén kéo cái tai nghe lên để house dance trance đập cho tung nóc. Nhưng dù sao ánh mắt qua kính đen của chị gái lúc nãy trên máy bay sát mặt mình cả buổi vẫn đáng sợ hơn ánh mắt của anh lái xe, hay đội quân phía bên kia…

Về đến nhà lụt văng cả xe. Bố mẹ gọi điện cho ầm ĩ. Khổ cái nhà mình lại không được ở mặt đường cơ, xe thả xuống còn phải vi hành thêm gần trăm mét trong ngõ sâu mới tới nhà. Gần 3h sáng mưa gió thế này không muốn bố phải vác xe ra đón. Thế là mình bảo đừng có ra đón con, con về được.

Trong cái balo máy của mình luôn có ít nhất 1 cái áo mưa. Nguyên tắc tối thượng là người có thể ướt nhưng máy móc thì không thể. Chỉ cần máy móc không ướt còn lại cho ướt hết không sao cả.

Và 3h kém sáng, mưa long trời lở đất, dưới chân lụt gần lên đầu gối, mình lại vác quả balo gần 20kg và cai vali cũng gần 20 kg chạy trong mưa. Đi được một chút xíu đã thấy cái xe máy loang loáng của bố đội mưa định ra đón. Mà đón cũng chả biết đón kiểu gì, nhiều khi giờ chạy về còn nhanh hơn.

Thế là mình xua bố về, mình vẫn chạy, bố đuổi theo đằng sau. Mưa không cả thấy lối về. Người phụ nữ bé nhỏ gầy nhẳng (nhưng xinh đẹp) vẫn vác đủ 40kg chạy trong mưa lao về nhà.

Tới gần cổng mẹ đang cầm ô đứng chờ sẵn, cuống quýt cả lên.
Vào tới trong nhà rồi mẹ mới hắt ra một câu: “Chúng tao nợ nần gì mày mà để vợ chồng tao phải ngồi cả đêm hóng về thế này”.

“Thế sao vợ chồng anh chị không ngủ đi đã bảo đừng chờ rồi mà?” Đứa con của đôi vợ chồng đó nói.

“Rồi mày đẻ đi hãy nói xem mày ngủ được không?” Người mẹ said!

OK, có vẻ khó cãi 😊)).

4h kém mới lên được giường, được nằm lại cái giường êm ái trong căn phòng siêu chill sau gần tháng xa cách. Người dừ tử, cơn nôn nao vì café vẫn còn thoang thoảng. Nhưng mà biêt chắc là, sẽ là giấc ngon nhất sau 1 tháng! Và phải ngủ hẳn vài đêm thế này cho hồi lại chiều cao!

À, còn kể thêm là bước chân vào nhà 2 phút thì trời ngưng mưa, ngưng cho tới tận ngày sau luôn. Cái đèo mẹ nó chứ!!!!

#nhatkyhakin
#hakindiary

https://www.facebook.com/share/1DtAqu4mqp/

May be an image of 7 people

#603: Lần đầu bay T3, cảm ơn vì đã đì lây

May be an image of 1 person, car, rearview mirror, lighting and fog

May be an image of 6 people

#602: Tàu du ký – 20 năm mới đi lại. P1

Tauduky #1: 20 năm mới đi tàu trở lại. Lần này chơi lớn đi hẳn Bắc Nam luôn. Không ngờ nó lại dễ chịu ưng ý thế. Mọi thứ sạch sẽ, gọn gàng. Lên tàu rất nhanh và tiện dù mình lỉnh kỉnh đồ. Nhà vệ sinh trộm vía tới giờ cũng tạm ổn. Điều hoà mát lạnh. Ngồi ngắm cảnh về chiều rất bình yên.

Cùng cabin có một cặp đôi tây balo. Cặp đôi có lẽ đi đã lâu ngày nên nhìn mệt phờ, 2 chiếc vali khệ nệ to đùng loay hoay không cách nào nhét được gọn dưới gầm giường, vừa nhét vừa than thở cái vali béo quá làm thế nào bây giờ. Mình bèn lên tiếng hỏi thế bọn mày có muốn dùng magic để nó gầy lại nhét vừa không? Bọn nó gật lia lịa, và mình đã ra tay dùng ảo thuật để cái vali gọn lại, chỉ trong 1 cái chớp mắt 2 cái vali đã được…xoay ngang và vừa khít. Sự ngưỡng mộ đã hé mở trên khuôn mặt họ ngay. Mình lại còn bít nói tiếng Anh nữa chứ. Một lúc sau một chị gái lên fill nốt chỗ còn lại, dường như thể chị mang theo cả tivi tủ lạnh, chị vừa ập vào phòng đã không còn chỗ bước. Việc đầu tiên là chị đòi phải bỏ ngay 1 cái vali của cặp kia đi chỗ khác để chị cho tủ lạnh máy giặt chị vào, nhất định phải trả chỗ cho chệ. Chị lôi xộc cái vali ra xong lại còn phải mắc công dựng nó lên. 2 đứa tây nhổm dậy nín thở quan sát. Mình bảo chị lôi ra làm gì cho vất vả, có cách mà. Chị bảo cách gì, chị trả tiền vé chị phải có chỗ để chứ, giọng có vẻ bức xúc vì chị tưởng là vali của mình. Mình bảo thì cách là chị… nhét sang giường bên này, tức giường mình đang nằm, ở dưới đang không có gì, 2 cái giường cách nhau có 1 gang tay tại sao cứ phải là giường bên kia? Chị ngẫm một lúc bảo ờ nhỉ sao không nghĩ ra nhỉ? Đoạn, chị lại định hạ cái vali của thằng tây chị vừa mắm môi mắm lợi lôi ra nhét lại mình ngăn lại bảo ơ thôi lôi ra rồi thì chị nhét tủ lạnh của chị vào đi chứ lại nhét vali nó vào lại làm gì nữa. Vali nó thì để sang đây. Chị lại bảo ờ nhỉ. 2 đứa tây mũi lõ nín thở quan sát tuy không hiểu nói gì nhưng hiểu được câu chuyện lại nhìn nhau ngưỡng mộ mình thông minh thế nhỉ. Còn mình thì không hiểu sao chuyện vầy mà mọi người không nghĩ ra được. Nói chung khó vậy cứ để mình xử chứ chuyện dễ hơn là mình chịu.

Giờ cả cabin cả tây lẫn ta khen mình thông minh thế nhỉ. Mình cũng vênh lắm, tuy nhiên mình cũng im thít không dám nói gì về chuyện mình nhanh trí thế mà nãy không biết khoá cái nhà vệ sinh đúng cách để đang lơ ngơ thì một anh giai ập vào, may mà quần đã kéo lên. Nhà vệ sinh ok ổn nhưng quả lắc cả người và nước bay bồng bềnh khiến tinh thần mình cũng hơi hoảng loạn. Mình phải dùng hết kungfu để không rung hình và không dám để người tiếp xúc vào bất cứ bề mặt nào trong đó vì cảm giác lúc mấy anh giai rung lắc tự do nó bay khắp nơi thì mình căng thẳng ngay. Là mình bị OCD với nhà vs công cộng nên hay tưởng tượng phong phú lắm chứ nhìn mắt thường nó ổn mọi người cứ yên tâm.

Chuyến này mình cũng phải quyết tâm được ăn đồ ăn trên tàu vì 10 người tư vấn cho mình đi tàu cả 10 người bảo dở lắm chứ không dở vừa. Và quả thật nó dở trứ danh luôn. Ăn được hẳn 4 thìa. Nhưng không sao hết thông minh như mình thừa sức làm cho nó ngon. Đó là từ giờ tới trưa mai mình quyết nhịn cho đói lả ra, chắc chắn sẽ thành cơm hoàng gia.

Giờ bùn ngủ quá đi ngủ đây hết cái chơi rồi. Nhưng thực sự mình thấy thích lắm, rất ưng ý. Thảo nào book tàu trước cả mấy tuần mà lúc nào cũng kín mít. Mọi người đi rồi chắc đều thích tàu mặc dù nó chậm hơn và giá cũng ngang ngửa máy bay nhưng nó cho một cảm giác rất dễ chịu và bình yên. Được ngắm cả chiều dài đất nước qua ô cửa kính nữa, cắm tai nghe nỉ non blues ôi là nó phê!

Ôi xồi… thôi ngủ đây. Hẹn gặp lại Ninh Thuận và SG với những sô ảnh rực rỡ! Hồi hộp chờ cơm tàu trưa mai!

#hakindiary
#nhatkyhakin

https://www.facebook.com/share/192CMiSXTU/

#602: Tàu du ký – 20 năm mới đi lại. P1

May be an image of train and text

May be an image of 1 person and train

 

May be an image of train

May be an image of 1 person and train

 

May be an image of 1 person and train

May be an image of tofu and chow mein

 

#599: Trái táo ta – trái táo Bàng La

TRÁI TÁO TA

Vì muốn ăn quả táo Bàng La xịn nên mình đã quyết định đạp xe tới tận Bàng La để được ăn quả táo từ trên cây. Đạp đến rách bươm cả cái quần ưa thích. Quần này rách thật, nghèo thật, không phải sành điệu nhé!

Chị chủ vườn táo khi ra đón mình đầu cổng còn bảo: “Chỉ khi nào ăn tận quả táo trên cây chính vườn thì mới chắc chắn là ăn được đúng táo Bàng La thôi đấy nhé!”.

Để mô tả lại cho các bạn là vì sao quả táo Bàng La nó lại phải kỳ công như vậy. Nếu thế hệ đầu 9x (chắc ngoài bắc này) đổ lại từ xưa thì sẽ biết tới cái quả táo ta nhỏ, mỗi nơi có thể có cái tên khác nhau nhưng chắc phổ biến nhất gọi là “táo dai”, “táo ta”, “táo chua”. Quả nhỏ, hơi thuôn dài. Do nó có vị chua chua và ngoại hình không bắt mắt nên qua thời gian người ta ngày càng ít trồng, và thay vào đó là loại táo lai tạo hay biến đổi gien to đùng, ăn vừa bở vừa nhạt vừa vô duyên. Táo ta nguyên bản ngày càng mất đi, lâu dần người ta còn quên luôn cả vị táo ta truyền thống nó là thế nào. Bọn trẻ con bây giờ thì càng ít biết.

Táo Bàng La là một trong những loại táo còn giữ lại đúng vị táo ta nguyên bản của cái thời tuổi thơ của bao thế hệ đấy, mà không chỉ là vị tuổi thơ, mà nó còn là một vị ngon của tuổi thơ. Nghĩa là trong bao nhiêu quả táo tuổi thơ đã ăn thì không phải lúc nào cũng được cái vị nó hơi chua chua lại ngòn ngọt, thơm lừng mỗi khi ngả vàng, có khi thỉnh thoảng mới vớ được một quả. Nhưng với táo Bàng La thì đó có thể là cả một khu vườn.

Vậy nên quả thật có 2 điều cần phải được tôn vinh với trái táo này. Đó là sự duy trì và hồi phục lại cho thế hệ mới một thứ quả đặc sản rất ngon của người Việt, diệt trừ đi cái loại táo lai căng nhạt nhẽo vô bổ bán đầy rẫy ngoài đường bây giờ. Thứ hai là gì đang tạm thời quên mất chốc nhớ ra sẽ viết lại 😊).

Mặc dù đi khắp Hải Phòng chỗ nào cũng có thể người ta giăng biển là bán táo Bàng La nhưng chắc chắn là không thể đó đều là Bàng La, đặc biệt là người sành ăn thì ăn một miếng dù kể cả cũng “hơi ngon ngon” cũng vẫn biết ngay đó là Bàng La hay không. Lý do bởi vì Bàng La chỉ là một cái phường nhỏ của quận Đồ Sơn. Mà trong cái phường ấy cũng chỉ có một khu đất trồng táo. Cây táo Bàng La phải lai ghép mới ra và hơn cả, vị nó ngon chỉ khi nó được trồng trên đúng đất và khí hậu của Bàng La, nơi gần biển và đất có vị chua, mặn. Ra khỏi Bàng La dù vẫn là Hải Phòng là trái táo đã thành loại 2, loại 3 chứ chưa nói có thể nhân giống ở vùng miền khác. Vì số lượng táo ít như vậy mới có đi từ vườn ra đầu đường đã hết bay rồi chứ sao mà bán đi khắp cả thành phố hay trên mạng rao báo: “Bao nhiêu cũng có” được như thế. Sự pha ke rộn ràng này khiến quả táo cũng khá là mang tiếng, bởi mang tiếng “Bàng La mà sao ăn cũng thấy bình thường mà, có gì đặc biệt đâu”. Nhưng mà quả thật có mang tiếng cỡ nào thì cả cái vườn cũng vẫn hết bay trong nốt nhạc cần đếch gì đâu 😊)).

Ngay cả khi đặt mua từ người từ chính vườn cũng chưa chắc là Bàng La, vì người ta cũng vẫn hoàn toàn trộn thêm được táo từ nơi khác vào để ship đi (vì không thể đủ số lượng). Cách chắc chắn nhất chỉ có là tới tận vườn, hái tận tay, nhét vào túi mang về 😊)).

Mình đạp xe thong thả đi dọc con phố dài trong khu làng nhỏ để ngắm những vườn táo rủ rỉ lúc lỉu hai bên đường. Táo tràn ra cả mặt phố, nằm ngả la liệt trên những mảng tường cũ thấp hơn cả cái yên xe, có nơi thậm chí còn chả thèm rào. Con đường bình yên, sạch sẽ, hoa cỏ trồng rủ rỉ. Lâu lâu lại đỏ rực cả một vùng trời vì những cây hồng trái lá đổi màu đang rụng. Rất tiếc là tới vào khi những cây hồng này đã rụng lá gần hết, chứ khoảng 1,2 tuần trước nữa thôi chắc ngất lịm. Lá đỏ kín mít đổi màu rất đều và vô cùng rực rỡ, không kém gì khung cảnh của một mùa thu xứ lạnh. Trên cây thỉnh thoảng vẫn còn sót lại 1 vài quả hồng trái mùa. Không gian nơi đây rất lặng lẽ, bình yên. Con đường thỉnh thoảng mới có một tiếng xe máy vút qua, còn lại là những chiếc xe đạp như mình, có vài ông bà cụ chậm rãi đi dạo, một vài đứa trẻ con đi học về cười nói rổn rảng. Mình chui vào cả bên trong các ngách nhỏ nơi có những khu vườn táo đang trổ quả cuối mùa rơi đầy trên những nếp tre. Mình đạp xe lên tận cuối con đường nơi có triền đê hun hút, xa xa là ngọn đồi uốn lượn và trước ngọn đồi ấy sẽ là biển cả mênh mang.

Với tay có thể ăn được táo của một nghìn cái cây ở đây mà được mời đàng hoàng chứ không cần phải hái trộm vu vơ đâu, nhất là đạp xe với cái quần rách bươm thế này ai cũng thương :)). Đương nhiên sẽ có cây có quả ngon, có cây quả cũng không ngon lắm. Nhưng chắc chắn ở đây toàn hoa quả sạch, không một loại thuốc, và dù là cái không ngon ở đây thì vẫn là loại ngon so với táo thường ngoài kia, và so với cái loại táo to đùng biến đổi gien nọ thì còn đừng cả nói đến hai từ “so sánh”. Ngoài táo ra ở đây còn trồng rất nhiều cà chua, hoàn toàn hàng sạch và rẻ khủng khiếp, chỉ có 5k/1 kg cà chua. Mỗi tội ship thì có mà của một đồng công một nén.

Cái không gian bình yên và với mình quá đỗi xinh đep thế này khiến mình bất giác nhận ra, dù giờ không có cái gì rách ngoài cái tài khoản ngân hàng (và cái quần) cần được vá ra, mình vẫn ngấm được cái định nghĩa “chữa lành” là cái gì. Và không lẽ giờ đi vay tiền để mua được một mảnh vườn ở Bàng La :D. Ấy thế thì lúc đấy có mà rách cực đại :D.

Mình vào vườn hái đủ 10kg táo và suy nghĩ làm sao mang được nó về, chắc chắn cái thân mình là phải ăn một nửa rồi. Còn một nửa, sẽ chỉ là những người nào thân thân lắm, yêu yêu lắm thì mới tặng ăn thử được thôi. Nên nhớ là táo này có tính chất gây nghiện, ăn 1 quả là cứ phải ăn tiếp, ăn tiếp. Nên gọi là 5 cân chứ có khi 2 ngày đã hết. Rồi lúc hết lại ngáp ngắn ngáp dài không biết sao có thêm bây giờ, nhất là nếu đã về tận Hà Nội. À, mà chia sẻ thêm là 5kg thì cũng 0 ăn được full 5kg đâu vì 5 thằng đệ nhà mình cuồng táo không kém gì mình, tới mức sẽ mất hết mọi liêm sỉ dù bắt nằm, bò, quỳ, rú, cười, cho sờ từ dưới lên trên cũng sẵn sàng chỉ để được ăn 1 miếng táo Bàng La!

Năm nay táo vị chỉ bằng nửa so với các năm, lý do là do bão Yagi đã càn quét không bỏ sót một cây táo nào. Táo vừa bị gãy sạch cành vừa bị chìm trong lụt. May mắn cây nào không chết thì cũng ra mầm muộn nên trái ra ít năng suất hơn và bị muộn, khí hậu và thời điểm bị lệch đi nên không có được đúng vị như mọi năm. Vậy nên năm nay ăn được táo thì dù ngon đến mấy hãy cứ tưởng tượng là các năm khác nó phải là ngon hơn thế này gấp đôi nhé. Mà năm nay mùa táo cũng rất ngắn, chắc được có tháng thôi.

Hình như hết tuần này là cũng hết táo. Có muốn cũng lại phải chờ năm sau nữa thôi. Ai muốn ăn táo thì mình cho số điện thoại hỏi thử xem người ta có ship lên Hà Nội không để mình còn đặt thêm ké =)), chắc đủ và nhiều người ta mới ship và mình cũng nói luôn là mình không chắc chắn là hàng ship lên cũng chắc chắn là hàng auth 100% hay không nhé.

À, cả cà chua nữa, mà cà chua lại phải làm riêng một bài =)).

 

Ha Kin – TRÁI TÁO TA Vì muốn ăn quả táo Bàng La xịn nên mình đã… | Facebook

#591: Nhật ký xe ôm: Thiên tài của những con số mà thiếu may mắn

Nay có quả xe ôm có nụ cười to và hào sảng y hệt ông già Noel, tới mức cả phố còn phải ngoái lại nhìn.

Trời đã hơn 10h đêm, phố xá vẫn đông nghịt đằng trước. XO thở dài:

“Sao ngày gì mà thiên hạ ra đường đông thế nhỉ? À, hình như là tàu đang về”.

Tôi:

“Chắc hôm nay thứ bảy, trời lạnh dễ chịu, lại sắp Noel nên thiên hạ đi chơi đông đó mà”.

XO:

“Thiên hạ sướng thế nhỉ, người ta đi chơi còn mình cứ phải đi làm thế này”.

Tôi (an ủi):

“Người ta ra đường mất tiền. Mình ra đường có tiền, mình phải sướng hơn chứ”.

XO:

“HO HO HO. Hay quá, hành khách an ủi thật tuyệt vời. HO HO HO”.
Nụ cười Santa của XO to tới mức át được cả sự đông đúc của phố phường.

Thấy đông quá, xe ôm rẽ sang đường lạ, vừa rẽ vừa thanh minh:
“Mình điều hướng bạn nhé, hướng kia dự toán là sẽ chậm trễ so với kế hoạch thi công đường về”

Nghe giọng bạn thật là hài hước và chuyên nghiệp. Tôi phì cười. Xe rẽ đường khác nhưng hóa ra vẫn không nhanh hơn do có tàu chạy thật.

“Thì ra đúng là có tàu. Mình đã tính toán khoa học thế rồi mà”. Xe ôm lẩm bẩm.

Đèn xanh còn 3 giây. Xe ôm phóng vọt lên: “3,2,1. Kịp rồi. Rất may cho đội nhà”.

“Mình làm gì cũng rất khoa học, mình đam mê toán học từ nhỏ, lớn lên với những con số. Cuộc sống này, nếu hiểu và sống theo những con số, sẽ hiểu được quy luật toàn năng của vũ trụ, hiểu được cả quá khứ và tương lai”. Xe ôm tâm sự.

“Wow”. Tôi thốt lên.

“Hỏi khí không phải, hiểu và sống theo những con số là người cực kỳ thông minh lắm đấy. Sao giờ không theo nghề gì toán học hay khoa học mà lại đi chạy xe vất vả vậy?” Tôi tò mò.

“HO HO HO”. Santa lại nở nụ cười vì được khen thông minh. Nhưng rồi giọng rất nhanh chùng xuống:

“Cuộc đời mỗi người một số phận mà. Không phải ai cũng có cơ hội giống ai. Dù mình có năng khiếu tới đâu, thông minh cỡ nào, khoa học thế nào, nhưng có lúc vẫn phải phụ thuộc vào số phận thôi”.

Nghe bạn nói tôi cũng thấy chùng xuống, nhớ tới một cái kịch bản phim về số phận một đứa bé rất thông minh nhưng số phận không may mắn mà tôi đang dự định sản xuất năm tới.

“Nhưng dù sao có nụ cười sảng khoái như ông già Noel vậy ít nhiều cũng phải là người vô tư và hạnh phúc rồi đó”. Tôi an ủi.

“HO HO HO. Xin cảm ơn, bạn là một hành khách rất tuyệt vời. Mình nghĩ bạn là người hay mang lại may mắn và niềm vui cho người khác đấy”. Xe ôm lại cười.

Tôi cảm ơn rối rít. Định bụng chốc nữa phải tip cho bự một chút, cho những nhân tài thiếu may mắn được an ủi phần nào chứ. Tôi là người đem lại niềm vui cho người khác mà.

Rồi, xuống xe. Bất ngờ xe ôm thốt lên: “Ôi 22h 22 phút. Đúng giờ bạn xuống khỏi xe tôi. Số đẹp quá. HO HO HO”.

Tôi cũng hay thích coi vào mấy con số thiên thần này lắm. Tôi cũng cười khen ngợi số đẹp.

Đoạn, xe ôm lấy trong túi ra một cuốn sổ chi chít số cùng một cái bút, miệng lầm bầm: “22h là 10h, 2 + 2 là 4. Mười cộng bốn là 14. Mai đánh con 14. Chuẩn rồi”.

Tôi, đang định gửi thêm 20k tiền tip cho nhân tài toán học có điệu cười Santa….

!!!!!!

#nhatkyxeom

#590: Happy birthday to me – ngày trời đẹp

Chuyện xe ôm ngắn gọn hôm nay

Tôi:

“ Nắng đẹp quá”. Tạch, tạch, tạch.

Xe ôm:

“ Chị có vẻ thích chụp ảnh nhỉ. Em thấy chị chụp lia lịa nãy giờ “

Tôi:

“ Trời đẹp thế kia làm sao có thể không thích chụp ảnh được “

Rồi xuống xe. Khi xe ôm thấy tôi đang cầm chiếc điện thoại mở ảnh ra ngắm những chiếc ảnh vừa chụp. Xe ôm thấy ngập ngừng một chút rồi bảo:

“ Em tặng chị cuốc xe này nhé ?”

Tôi (ngạc nhiên):

“ Vì sao vậy? “

Xe ôm:

“ Điện thoại của chị cũ quá rồi. Mà sao chị chụp ảnh vẫn đẹp thế nhỉ? Em góp phần ủng hộ chị để chị mua được một cái máy ảnh thỏa mãn đam mê chụp ảnh cho một người có tài như chị nhé “

Tôi (…. ko biết nói gì vì xúc động)

Xe ôm:

“ À, mời cả vì do chị xinh gái nữa.!”

Tôi:

“Thế cứ xinh thì tặng như thế này thì sạt nghiệp mất à? “

Xe ôm:

“ Đương nhiên không rồi chị, xinh nhưng mà phải có tài nữa chứ. Em ủng hộ nhân tài mà. Nhìn dáng chị là em biết chắc chắn chị sẽ chụp ảnh rất đẹp đấy!”

Không lẽ thần thái chụp ảnh đẹp của mình nó rõ tới cái mức cầm cái điện thoại cũ cũng nét căng như vậy chăng :))?

Không nói nhiều, tip to!

Và kỳ lạ là, năm nào ngày sinh nhật của mình trời cũng đẹp tuyệt vời như thế này.!

#nhatkyxeom

#587: Nhật ký xe ôm. “Người quen”

Nãy đi trả đồ, cũng ngay gần nhà, bắt xe ôm hết có 16k. Định bụng bảo xe hay chờ luôn trả xong lại chở về nhưng do không biết trả nhanh hay chậm nên thôi.

Thế rồi trả xong, cũng có 5 phút thôi. Đi ra bắt lại xe mới. Đang đứng lớ ngớ chờ xe giữa con phố đông nghịt người thì thấy một cái xe ôm ập tới gọi: “Chị ơi, về thôi”. Mình ngẩng mặt lên kiểu ngơ ngác ủa sao giữa 100 người đang đứng chờ xe trên phố và 120 cái xe ôm ở dưới đường mà xe ôm này gọi mình như người nhà thế nhỉ, mà lại gọi rất dứt khoát và chắc chắn. Mình còn đội mũ bảo hiểm từ nhà và che khẩu trang kín mít nhé. Mình lon ton chạy ra nghẹo cổ nhìn xem có quen không. . Mình hỏi: “Quen nhau hả?”. Xe ôm bảo: “Thì em vừa chở chị tới lúc nãy đó”. À, ủa, thì ra là chính xe vừa chở mình đến. Xe đang đi lượn được 2 vòng hồ thì mình lại bắt trúng lại. Mình thì không có khả năng nhận ra ai với ai vì một là không có khả năng nhận mặt, hai là mọi xe ôm với áo mặc giống y hệt nhau thì với mình tất cả đều là anh em sinh đôi hết :)).

Và… quả thật. Chỉ có một quãng đường 16k và mới gặp lại có lần thứ hai thôi mà cái cảm giác nó dễ chịu làm sao. Vâng, đó là cảm giác của việc người quen chở về nhà, yên tâm không phải chỉ chỏ đường xá ngõ nghiếc ngoằn nghèo. Bình thường mỗi lần gần về tới nhà là phải chỉ đường cho xe ôm vì vào ngõ rất mệt, mệt ở chỗ mình chỉ cho cái đường đi ngắn nhất tiện nhất mà Google 0 biết nhưng nhiều xe ôm không tin còn cãi nhem nhẻm hoặc tỏ ý rất nghi ngờ như thể chị lừa em bán qua biên giới. Nay đúng cảm giác người nhà, ngồi lim dim hưởng thụ lúc đi được hốt góc nào giờ được trả về đúng vị trí không phải nghĩ. Vừa đi còn vừa tâm sự hai bên đường này kia như người quen đã 1000 năm.

Cảm giác được có người đưa đón không phải tất bật chỉ trỏ nó thật là tuyệt vời. Bạn giai có nghe thấy chưa hở bạn giai?

Có một twist nhỏ cuối hành trình là lúc di 16k mà sau có 5 phút về lại nó tăng lên 19k (bình thường thì giá vẫn bằng nhau nhé đi vài lần rồi). Xe ôm hỉ hả bảo hay quá chở về được thêm những 3k. Và theo như lời xe ôm lý do là vì trời nó… lạnh lên nên app nó tự động tăng giá.

OK thế nhớ, cho ai đang và sắp tới HN là HN sẽ có những điều không giống ai như thế nhé :)). Rằng sau 5 phút trời lạnh lên là giá xe ôm lên nhé 😀

Mà công nhận gió rét, nhìn cây thông trang trí ven đường đúng cảm giác một năm đã lại sắp kết thúc, thật là nhiều cảm xúc!

#nhatkyxeom

#586: Tuổi thơ của bé Hải Hà (P1)

Tuổi thơ của bé Hải Hà.

Tuổi thơ của bé Hải Hà là những ngày bỏ nhà trống huơ trống hoác đi chơi lang thang khắp xung quanh khu tập thể Ủy ban Thống Nhất ở Ô Chợ Dừa. Đó là một khu tập thể cũ, mang mọi đặc trưng điển hình nhất của một khu tập thể Hà Nội của thời bao cấp. Khu tập thể là những dãy nhà cấp 4 mái ngói với những chiếc cửa sổ gỗ xanh hoặc nâu. Trước mỗi nhà sẽ là một cái hiên nhà nhỏ để ngồi hóng gió những trưa hè. Cả khu tập thể sẽ có một cái sân rất rộng mà giờ nào cũng có tiếng trẻ con nô đùa la hét, đến một bãi cát xây dựng cũng có thể trở thành một cái playground kỳ thú với một nghìn trò chơi hấp dẫn cho mấy đứa trẻ con. Nhớ hồi nhỏ Hà chơi “đồ” và trốn tìm. Ngày nào cũng chạy và trốn, chạy không hề biết mệt. Sau này lớn lên phải chạy có một chút đã lảo đảo thở hổn hển. Mới thấy ngày xưa những đứa trẻ con được khỏe mạnh, vô tư và an toàn làm sao.

Cái mái ngói nâu cũ thâm trầm trước hiên nhà không biết vì lý do nào đó luôn tạo những cảm xúc hoài niệm rất lạ kỳ. À mà đừng ngạc nhiên, một đứa trẻ con cũng biết hoài niệm đấy. Cũng có thể vì nó làm cô bé nhớ về những ngôi nhà mái ngói ở quê, nơi mà hè năm nào cũng được về chơi nguyên hè và “vui cực kỳ luôn í”. Bé Hải Hà hay nhìn vào những chiều trời vàng rực nắng chiếu xiên qua cái mái ngói, vạt vài miếng lấp lánh rớt xuống cái hiên nhà rồi bày đặt viết văn tả cảnh và cả làm thơ. Còn nghĩ kể mà có ai bế cho trèo lên cái mái ấy để được “cao hơn người” và ngắm được tất cả xung quanh thì quả là một cảm giác chắc là tuyệt vời lắm. Những lúc gần vào tháng 8 Âm lịch là lúc bầu trời về đêm ngày càng sáng rực, những lớp mái óng lên phả những ánh xanh từng mảng vào những bức tường vàng cũ trước cửa bếp. Lúc đó cái sân của khu tập thể lấp loáng ánh sáng nhạt của bầu trời đêm cùng một ánh đèn vàng leo lét chiếu sáng chỉ được một góc. Bóng người loang loáng đạp xe đi vào trong những con ngõ nhỏ. Vài đứa trẻ con vụt chạy về nhà vì bố mẹ gọi. Và trong những đứa trẻ về muộn nhất mỗi đêm là con bé Hải Hà. Mà 9h là cái cổng chung đã có thể bị khóa. Không sao cả Hà sợ gì đâu, Hà trèo cổng nhanh như cắt, bất chấp cả thủy tinh hay gai sắt giăng mỗi năm thêm một dày. Mỗi năm càng dày thì Hà càng lớn và càng nhiều kỹ năng luồn lách. Mỗi lần về nhà là bị đánh đòn cho tả tơi hoa lá, vậy mà không biết vì sao vẫn không biết sợ.

Khu tập thể có một cái vòi nước máy công cộng để mọi người đi hứng nước về. Lúc nào cũng có người ngồi hứng nước, có lúc nước còn không chảy hoặc chỉ rỉ rỉ ra vài giọt. Nhưng ai cũng rất kiên nhẫn ngồi chờ từng giọt ấy đầy, rồi lấy một cái gáo, gạn từng hớp nước nhỏ vào trong cái thùng nhựa. Không biết vì sao cái hình ảnh gạn nước ấy rất ấn tượng, chẳng biết có gì mà lớn lên vẫn nhớ rất rõ. Cũng có thể vì Hà thấy điều đó thật hay ho, vì mỗi giọt nước kia cũng tới lúc đầy được một hớp nước, mỗi hớp nước cũng có lúc đầy được cả một cái thùng. Mà không ai chỉ làm đầy một thùng cả, phải hai thùng rồi còng lưng gánh về.

Cả tuổi thơ trước khi đi nước ngoài chơi thân nhất là chị Thảo và em Châu. Ngày xưa sang nhà nhau chơi nó thật là vô tư và thoải mái, những trò chơi cũng đơn giản mà không biết thế nào chơi từ sáng đến tối vẫn không chán. Hồi đó chắc nhà Hải Hà là một trong những nhà đầu tiên của khu tập thể có cái TV màu. Nhưng TV thì cũng phải tới giờ nó mới bật ra hình chứ không phải lúc nào cũng có cái để xem. Hồi đó Hà chỉ được xem duy nhất chương trình Những bông hoa nhỏ. Còn lại phim ảnh thì bị cấm tiệt vì còn phải “làm bài tập”. Nhưng thỉnh thoảng vào thứ bảy là được gọi Thảo gọi Châu ngồi tụ lại xem tivi được khuya hơn. Hà rủ các chị các em tới nhà chơi trước giờ có chương trình TV để ngồi vẽ và kể chuyện. Cái nhà nhỏ bên cạnh mẹ mua thêm của hàng xóm thành phòng của Hà sáng tác. Hà vẽ Đô rê mon, vẽ hoa, vẽ lá rồi dán kín căn phòng, nhìn chúng như một cái triển lãm nho nhỏ. Cũng không nhớ hồi đó lấy giấy đâu mà vẽ nhiều thế nhỉ, nhưng mà màu thì bố mẹ mua cho, lúc nào cũng rất nhiều màu nước trong nhà để chia sẻ với các bạn. Mà ngồi chơi chán chê tới giờ ăn cơm sẽ là lúc tiếng Xổ số kiến thiết thủ đô cất lên. Đó là một trong những âm thanh tuổi thơ in hằn vào ký ức của cô bé, cùng với tiếng Những bông hoa nhỏ, tiếng nhạc hiệu Phim truyện, tiếng rao của cô Đồng nát, tiếng Kể chuyện đêm khuya từ Đài tiếng nói Việt Nam, và tiếng quát mắng của mẹ. Riêng tiếng quát mắng của mẹ thì bây giờ vẫn còn và vẫn giữ nguyên phong độ, và Hà thấy may mắn vì điều đó!

Khu tập thể Ủy ban Thống Nhất lại là khu tập thể tập trung nhiều văn nghệ sĩ và cán bộ Ngoại giao. Những ngôi nhà luôn mở cửa của nhưng nghệ sĩ điêu khắc, nghệ sĩ múa, nghệ sĩ âm nhạc, nhà văn, nhà báo… nên đi qua những cánh cửa xanh nhà họ là sẽ thấy các tác phẩm ngổn ngang khắp nhà hoặc tiếng piano, tiếng accordion réo rắt. Mấy chú điêu khắc thì đương nhiên không thể thiếu một góc nhỏ với cái ghế đẩu và cái ống thuốc lào mà sáng hay tối lúc nào cũng có người ngồi rít. Có lẽ giới “văn nghệ sĩ” cũng hơi kỳ lạ hơn với những gia đình “bình thường” khác nên rất nhiều trong số họ đều sống một mình hoặc ly dị. Mà thời này ly dị còn là điều gì tối kỵ và “không bình thường” lắm. Bọn trẻ con thì hay tò mò, hay nhìn trộm và tai mắt gài khắp nơi, cộng thêm trí tưởng tượng phong phú nên chuyện cô này chú kia tòm tem với nhau không có gì mà không biết. Bọn nó hay bảo: “lớn lên mà làm nghệ sĩ thì bố mẹ tao oánh chết”. Còn nhà Hà thì lại càng không có khái niệm nghệ sĩ là gì, chỉ đơn giản là đi học thì cố gắng mà đừng có đứng bét lớp, mà càng oánh càng mắng càng cho sợ thì Hà lại càng đứng bét lớp. Có lần, Hà tự bảo: “Con học dốt thế này chắc lớn lên con làm nghệ sĩ thật rồi”. Mẹ đang may cái màn để gia công làm thêm liếc nhìn cháy xém cả một mảng tóc tơ của con bé. Nhưng cuộc đời nào ngờ lớn lên con bé ấy làm nghệ sĩ thật, mà có hẳn bằng master chứng nhận là nghệ sĩ nữa chứ!

Ngoài khu tập thể cũ mà trong nhiều giấc mơ Hà vẫn nghĩ mình còn đang ở đó thì tuổi thơ của Hà là ngôi trường Trưng Vương, là lăng Bác, phố Bà Triệu, phố Khâm Thiên, những hàng sấu rụng đầy lá với những cột điện nghiêng, và cả những cơn ngủ gật sau chiếc xe đạp của mẹ và chiếc xe cub của bố….

(mai viết tiếp)

Ảnh: Những chiếc ảnh rất là tuổi thơ của bé Hải Hà (không rõ tác giả, ai biết tác giả cho Hà biết với nhé).

#586: Tuổi thơ của bé Hải Hà (P1)

#585: Thằng bé 11 tuổi

Thằng bé năm nay 11 tuổi, nó có một chị mẹ cực kỳ thông minh và tài giỏi. Người ta bảo mẹ giỏi thì con nó sẽ luôn phải ra gì và này nọ. Cuối cùng 3 ngày ở chung với nó trên đỉnh đèo Gia Bắc, tôi phải sờ nó lấy vía liên tục. Tôi cần một thằng con trai như vậy hoặc chí ít nó phải làm con rể của tôi :)).

Mẹ nó thông tuệ về cây thuốc, quả nhàu, tinh dầu, có cả một khu vườn rộng trên núi cho nó được học và ngấm trong thiên nhiên. Cũng được chơi Ipad như những đứa trẻ con khác nhưng cái Ipad của nó toàn là những trò chơi thử thách trí thông minh và chơi đều có giờ. Mẹ bảo tới giờ cất là cất, không có chuyện chầy mửa hay khó chịu. Và để được chơi Ipad lâu hơn, nó đã nghĩ ra một cách là… rủ tôi chơi cùng. Những trò chơi từ ngôn ngữ, cờ vua, tính số, logic nó dạy tôi chơi bằng hết, mục đích để không bị bố mẹ limit thời gian chơi. Nhưng kết quả là tôi chơi thích quá nên tôi đã giành giật cái Ipad với nó, kể ra thì cô cũng hơi kỳ nhưng mà kệ đi! Mà nó cũng nhường vì có lẽ thật khó tin vì kiếm được đâu ra cái cô mà cơ địa trẻ con giống được như nó tới vậy :)), và cũng thông minh kém gì nó đâu, chơi game cũng ngang ngửa với nó chứ bộ =)).

Buổi sáng tôi dậy muộn hơn mọi người do tôi khó ngủ, mọi người cũng để yên cho tôi ngủ. Tây Nguyên đang mùa mưa nên mưa gió suốt đêm và cả sáng. Tôi mò dậy đánh răng rửa mặt, thấy nó đã ngồi sẵn ở cửa phòng để đợi. Rồi nó ra thì thầm: “Cô biết điều gì không? Từ lúc cô ngủ dậy, nắng đã ló ra trời bừng sáng rồi đấy cô”. Mà quả thật trời hửng sáng và mưa đã ngớt hẳn. Nó khéo tới như vậy sao? Nhưng cái sự khéo của nó thật thà và hồn nhiên tới mức tôi chỉ biết chết chìm trong mấy lời mật ong ấy bất chấp.

Do nhà trên núi sóng 4G chập chờn, tôi phải đi xuống một cái chòi phía xa vườn mới bắt được sóng để giải quyết một số công việc. Trời rất lạnh vì gió mưa. Nhưng mỗi lần tôi đi xuống đó nó sẽ tự nguyện đi theo, lý do là ngay trước cái chòi có một tổ kiến khổng lồ trên tán lá cây, nếu đụng vào dễ được cả đàn kiến khiêng xuống núi vào thẳng bệnh viện. Nó đi theo chỉ để nhắc nhở tôi rằng ở đó có một ổ kiến rất nguy hiểm, vì nó đã nhận ra tôi vô cùng đãng trí và hậu đậu. Khi tôi bước chân vào cái chòi, nó sẽ đứng ở vị trí để đảm bảo tôi không đụng đầu vào cái tổ. Trời lạnh tôi co ro, tôi lo nó ốm vì tồi còn phải ngồi làm việc lâu. Tôi bảo nó: “Con vào đi không thì lạnh lắm, con ốm đấy”. “Thế cô có lạnh không?” “Cô cũng hơi lạnh”. “Vậy con ngồi đây ôm cô nhé”. Thế là nó ngồi trên cái võng cùng tôi ôm chân tôi vì thấy chân tôi run run. Một lúc làm việc lâu tôi nói thôi con lên nhà đi cô hết lạnh rồi, xíu nữa cô lên. Nó nghe lời đi lên nhưng quay lại nói: “Giờ con lên con không nhắc được cô đụng đầu vào tổ kiến, cô có nhớ không?” “Cô nhớ chứ”. Nó yên tâm đi lên! Nhưng chỉ một lúc sau khi nhận thấy tôi đang chuẩn bị lên lại, nó đã chạy xuống và đón tôi ngay ở vị trí để tôi không bị đụng đầu vào cái cây.

Đáng nhẽ tôi phải về lại SG sớm do có công việc nhưng sau đó tôi nhận ra tôi ở thêm được 1 ngày trên Gia Bắc với nó. Tôi rất vui và nói với nó: “Cô được ở lại với con thêm 1 ngày đấy”. Mắt nó sáng bừng lên rồi thì thầm: “Cô có thấy trời đang nắng nhiều hơn không? Là vì cô vui đấy!”. Và chết mẹ, tôi lại chìm nghỉm trong những lời ong mật và thế giới galant khủng khiếp của nó!

Nó không galant như vậy chỉ để lấy lòng tôi. Nó ngoan với mẹ, với cô, với ông, với bố. Tôi có cơ địa của 1 đứa trẻ con để chơi với nó thì nó cũng cơ địa của một đứa vừa ngoan vừa hoang dại chịu chơi… giống như tôi. Kể cả có ngồi ăn một món ăn, nó cũng ngồi ăn cùng cho dù nó có thích hay không, nhưng nó biết chỉ cần ăn cùng nhau, chơi cùng nhau, ở cạnh nhau thế là vui rồi! Và nó thông minh hài hước tới mức, gần như mọi câu nói đùa và xéo xắt của tôi nó đều hiểu, và cười hùa theo sảng khoái làm tôi thấy mình cũng hài hước theo. Mà những câu đùa của tôi không phải lúc nào cũng kể cả người lớn hiểu được đâu nhé!

Nó quan tâm từ một việc nhỏ xíu như là khi buổi tối ngồi chơi bài, tôi hay lơ đãng để bộ bài thấp làm ai cũng nhìn được. Nó sẽ nhẹ nhàng đi ra và nâng cái tay tôi lên vì sợ người khác nhìn thấy bài của tôi sợ tôi thua bài. Cái áo tôi bị trễ xuống nó cũng ra kéo lên vì sợ tôi sẽ bị lạnh. Đôi lúc tôi phải ngồi ngắm nhìn nó và suy nghĩ về một thế giới nếu toàn những người đàn ông tuyệt vời như nó chắc phụ nữ sẽ là một giống loài hạnh phúc nhất thế giới!

Nó đi theo tôi khắp nơi trong khu vườn. Đàn gà con vừa đẻ ra chiêm chiếp xinh xẻo, đường đi thăm gà hơi khó, nó cũng phải theo bằng được. Lúc tôi cầm con gà trên tay bé tẹo, miệng chép chép, lông xù vàng. Nó thốt lên: “Aw” đầy yêu thương. Đó là biểu hiện của một đứa trẻ nhiều lòng nhân ái và tình cảm. Nó vuốt con gà con rất nhẹ sợ con gà đau. Nó làm cho người lớn phải tan chảy vì sự ngọt ngào của nó!

Nó rất thông minh, một cách đặc biệt. Những trò chơi trong máy tính không làm khó được nó, nó rất nhanh trí khi nhận ra phải để ý và giải quyết những vấn đề xung quanh. Nhưng nó vẫn giữ được sự hồn nhiên ngây thơ đúng tuổi, thậm chí còn ngố hơn cả cái tuổi 11. Buổi tối đi ngủ nó mê tôi tới mức phải xin nằm cùng, cùng 1 cô nữa. Sáng sau tôi phải về lại SG sớm, phải đi xe máy xuống dưới Phan Thiết rồi bắt xe về lại SG. Mọi người chỉ đùa nó là có muốn về lại SG với cô Hà không, mà nó tin rằng đó là thật. Nó đặt chuông sớm để sáng có thể ra về cùng tôi.

Sáng dậy tôi lọ mọ xếp đồ và chờ xe ôm tới chở. Nó cũng dậy theo. Nó đã đội sẵn một cái mũ, mở vali của bố mẹ để lấy đồ ra theo tôi về. Tôi cũng hơi bất ngờ vì nó muốn theo tôi về thật. Đã vậy, ông cậu và bố mẹ lại còn hùa theo: “Muốn về theo thật không? Rồi theo cô ra HN luôn không?”. Tôi thấy nó thật thà quá nên đành từ chối khéo là đi xe máy thì làm sao chở được con? Mà trong lòng tôi nghĩ tôi mà nuôi được tôi ngon là giờ tôi ẵm trộm nó về nuôi luôn chứ có đứa con vậy nó lại tuyệt vời quá. Rồi chỉ khi nó nhận ra rằng nó không thể về cùng được với tôi thì nó lặng lẽ đi vào ôm mẹ nó và ngồi khóc, đầu vẫn đội cái mũ và không muốn ai biết nó khóc. Tôi ra thơm má nó và nói thế mình sớm gặp lại ở SG nhé. Thì mai con cũng về rồi còn gì. Thấy nó buồn mà tôi… vui. Tôi vui vì được gặp một đứa trẻ đáng yêu như vậy, và một đứa trẻ đáng yêu như vậy nó lại yêu mình tới thế!

Tôi ôm nó suốt lấy vía rồi. Con tôi không được thế thì tôi phải rình nó làm con rể của tôi :))!!! Cơ mà lớn lên nó cứ thế này thì mẹ nó vất vả đấy :)).

Nhớ nó quá, à nó có một cái tên cực hay và rất đàn ông: Tuấn Kiệt!

Tuyen Kim