Lót xong viên đá cuối cùng trên đường đi ở vườn, cây nay lại tốt tươi, chỉ là không có một cọng hoa nào cả (à có vài, mới vừa nở lại). Nhưng cũng đủ cho tao lấy lại tinh thần vào vườn lao động như 1 tháng trước đây và móc lại tình bạn của tao và bọn mày từ trong tủ chống ẩm ra, à riêng con ml da đen thì tình bạn với mày tao còn nhét vào ngăn đá từ từ mới rã đông vì mày không chỉ phá hoại, mày còn dám trèo lên ngồi vào cái ghế vườn tao hay ngồi và nhìn thẳng vào cam nhe bộ răng trắng ởn ra cười nữa nhé!
1 tháng trước!
Đó là một ngày mà tao rất mệt mà vẫn đi làm kím tiền. Tao đã quên đóng cửa vào vườn: điều mà tao luôn lo sợ và luôn rình rập trong những giấc ngủ chập chờn của tao. Có lúc đang ngủ bật dậy tai ngỏng lên mặt nghệt ra ú ớ vì nằm mơ thấy quên chưa đóng vườn, vì tao biết tao chỉ hớ hênh 1 giây phút thôi là cái vườn ấy sẽ chỉ còn cái nịt!
Ấy vậy mà cũng có ngày chỉ còn cái nịt, cái nịt theo đúng nghĩa đen vì cả khu vườn hơn nửa năm trời tao chăm bẵm chăm chút từng bông hoa ngọn cỏ đã không còn gì cả ngoài đúng cái nịt mẹ tao treo trên cành khế lủng lẳng vốn để buộc cành khế!
Tại sao bọn mày có thể phá hoại tới mức trời rơi lệ tuôn đất gầm sỏi đá như thế, phá tới mức không còn chỗ đéo nào mà cho bọn mày sám hối được nữa! Buổi chiều hôm đó về nhà, tao đã ngỡ mình đang bước vào phim trường của một bộ phim của Sờ ti vần Sờ pi Bớt nơi trái đất vừa bị hủy diệt bởi khủng long bạo chó. Tao đã suýt thổ huyết! Tất cả các thửa mầm hoa đang lên, rau đang trồng chỉ còn là những ô đất đen sì. Tao run rẩy thò tay bốc từng nắm đất và cái rễ cây tan nát lắp bọn nó lại vào nhau trong cơn chấp niệm tuyệt vọng, và không cần phải tưới, vì mỗi gốc cây ấy đều được tưới đẫm nước mắt của tao rồi. Nước mắt tao rơi lã chã trên mỗi nắm cây tàn lụi đã được bọn mày cày bừa rất kỹ càng, thấm vào những giọt nước lóng lánh trên mỗi chiếc lá nát tao tưởng là nước mẹ tưới mà chỉ khi đêm đó tao mở cam ra xem lại mới biết những giọt nước long lanh ấy đều là do bọn mày chổng mông vào đái. À mà tao đã không biết lại đi tay trần bốc cây trồng lại vì sợ bao tay sẽ nát cây. Cái cmm!!!! Mỗi một bụi cây là bọn mày phân công nhau ra đái, cả một khu vườn mà không cụm cây nào bị bỏ lại phía sau. Mà không chỉ đái, bọn mày còn rải hạt me chăm chỉ từ đầu vườn tới cuối vườn. 6 thằng được ăn uống sung sướng quá nên là đủ sản lượng rải hạt me không thiếu một góc nào đúng không? Tao vô cùng phục bọn mày đấy, cái đó là bọn mày thâm hơn người rồi vì bọn người tao làm sao ỉa được nhiểu như thế, người chỉ có thể ỉa được vào mặt nhau mà thôi!
Khi xem lại cam, cảm giác đau lòng như thể xem một bộ phim buồn mà nhân vật nam ưa thích của tao mới bị trộm bắn chết. Mẹ tao chỉ vào ngó xem 2 phút mà thấy cảnh cuồng loạn cày bừa từng thửa hoa của tao mà mẹ xót quá đã bỏ chạy. Còn tao thấy hình ảnh từng con bay như chơi thuốc từ ô cây này sang ô kia, bay xong lại dừng bành đít ra tưới đất và rải me mà phẫn nộ tới mức khói bốc lên đầu có thể châm được điếu thuốc lá. Con đen ngòm ml kia, mày còn dám trèo lên ghế thõng thượt và nở một nụ cười khốn lạn! Mà mày quá đen nên trông mày như một con ma có răng đang ngồi. Mà mày còn điềm nhiền ngồi đó hẳn một phút! May có cam ghi lại không mọi người lại nói tao bốc phét!
Lần đầu tiên tao thấy tiếng người mẹ chửi con của bà hàng xóm cạnh nhà “Mày ngu như chó” lại thấy hợp lý và đồng cảm. Tao thậm chí còn lên mạng để xem người ta chế biến các món giả cầy 12 món như thế nào và thấy khá là ngon đấy chứ!
Tao đã nghĩ về các biện pháp trừng phạt bọn mày. Ví dụ một ngày tao sẽ giả vờ mở lại cửa vườn để lùa hết bọn mày vào bên trong và sau đó sẽ tắm từng đứa một ngay tại chỗ trong vườn, rồi tao gọi mẹ tao ra làm lông nham nhở để bọn mày nhìn không ra hình người nữa. Toàn những điều mà bọn máy sợ nhất đúng không? Như thằng béo kia, mỗi lần bị gọi đi tắm đều chui vào trong thùng rác nấp móc không thể ra, tao sẽ giặt mày hẳn 2 lần trong vườn!
À, mà ngay tối hôm đó tao đã quyết định trừng phạt không cho bọn mày ăn. Nhưng quả thật tao không lường được bọn mày là một lũ ái kỷ nguyên chất với khả năng thao túng tâm lý đạt đẳng đai đen. Tao không biết bọn mày đã làm thế nào mà chỉ 3 tiếng không cho ăn tối thôi mà bọn mày đều trông như mỗi tiếng không được ăn là đã rớt mất 1kg thịt. Tao biết là tao bị thao túng tâm lý mà tao vẫn tò tò lại phải vào múc cơm ra cho bọn mày ăn. Bọn khốn lạn!
Bọn mày cũng biết thừa tao là một con người quá thông minh và hiểu biết, vì chỉ cần sau 2 tiếng phá hoại thôi là bọn mày quên con mẹ nó hết rồi nhớ được cái đéo gì đâu, mà người thông minh như tao lại hiểu điều đó. Nên sau đấy tao không thể mắng chửi gì bọn mày vì có cũng chỉ tao nghe tao hiểu. Và cùng lắm giờ tao lên mạng tế cho cả thế giới biết nhà tao nuôi 6 con phá hoại như thế này. Tao viết về chó nhưng chỉ để cho người đọc và biết chắc bọn nó sẽ thả haha trên nỗi buồn của tao. Bọn mày hiểu nỗi ức chế đấy không hả????
Tao viết bài này trong lúc bọn mày vẫn ngồi nhìn tao hau háu, Con vàng ml nhe răng cười lằm lốn với bộ răng xuyên không. Thằng béo thì rải cái bụng chạm đất của cơ thể gầy gò ốm yếu của mày lún cả sàn nhà bố mẹ tao. Thằng Phốc già ngồi thở hổn hển cậy tuổi già giả khùng giả điên khiêng tủ lạnh. Con đen thì chỉ thấy hàm răng bay lơ lửng trong không khí. Thằng Nhọ thì ngồi như một thằng người cởi truồng, nghiện nghẹo cổ vì chứng viêm tai mãn tính chữa mãi không khỏi, hàm răng nửa lộ thiên nửa cài then.
Cái đèo nhìn bọn mày lắm lữa, đm ức vl!
!!!!
#nhatkydoitao
Cười lằm cười lốn




